Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341622
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1622 lượt.
việc riêng tư của anh, cớ sao vẫn trơ mặt ngồi ở đấy.
Cô gượng cười, do dự một hồi lâu, nhưng không kìm nén được tò mò hỏi anh: “Gia Hoa, lúc nãy trong điện thoại…là người phụ nữ đó sao?”
**
Ánh mắt Doãn Gia Hoa trở nên lạnh băng.
Trương Lộ rươm rướm nước mắt: “Em biết anh không vui khi em hỏi về chuyện này, nhưng Gia Hoa, cho dù là vì ngoại chúng ta cũng phải diễn cho hết trò chơi này có được không? Em xin anh, xin anh hãy cùng em diễn nốt cho đến cuối cùng.”
Doãn Gia Hoa lạnh lùng nhìn cô một lúc, mới trầm giọng mở miệng: “Anh không thích em cứ lấy ngoại ra để gây áp lực cho anh.” Ngữ điệu sắc lạnh khiến cô kinh hãi.
Nhưng lòng cô không hề lùi bước, biết rõ anh sẽ nổi cáu nhưng vẫn tiếp tục hỏi: “Có phải hai người muốn nói chuyện về khoảng nợ kia không?”
Doãn Gia Hoa sững sốt, một lúc sau mới hiểu được ý cô muốn nói đến khoảng tiền học phí mà anh đã nhắc qua ở lần trên bệnh viện.
Anh mất kiên nhẫn trả lời lấy lệ: “Có lẽ vậy.” Sau đó cau mày, cúi đầu xem văn kiện, không buồn liếc mắt nhìn cô.
Thấy anh chỉ cúi đầu làm việc không để ý đến mình, cô không thể làm gì khác hơn đành nói lời từ biệt.
Vừa ra cửa, khuôn mặt cô liền trở nên lạnh băng, sự bất an, tủi thân, oán hận, trong chốc lát đã hiện rõ.
Cô cười lạnh, cuộc điện thoại kia chính là của người phụ nữ đó sao?
Cô đi thẳng đến bãi đỗ xe, định về nhà luôn, nhưng khi ngồi trong xe cô chợt thay đổi ý định, cô quay đầu xe, đi thẳng lên công ty.Cô đứng trong thang máy, nhưng lần này không phải lên tầng của Doãn Gia Hoa mà là đến phòng làm việc của Dương Huy.
**
Cuối cùng Doãn Gia Hoa cũng hiểu ra, vì sao mí mắt anh lại giật liên tục, hoàn toàn không liên quan gì đến Trương Lộ, mà chính là bởi vì người phụ nữ kia.
Anh chưa bao giờ nghĩ rằng, cô lại còn nhớ đến số điện thoại này. Lại càng không ngờ rằng, sau sáu năm xa cách, cô lại gọi vào con số này.
Số điện thoại này là sáu năm trước hai người cùng nhau đi làm, đây cũng là con số riêng của hai người, hai người đã giao hẹn, đây chỉ là bí mật của riêng họ.
Năm đó, khi cô rời đi, anh đã từng điên cuồng gọi vào số này để tìm cô, nhưng đáp lại anh chỉ là câu trả lời máy móc thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, rồi sau đó là thuê bao này đã ngừng hoạt động. Lúc ấy anh mới bỏ cuộc.
Anh cho rằng cô đã hủy đi số điện thoại này, không ngờ rằng sau sáu năm cô lại một lần nữa dùng chính số này để gọi cho mình.
Chiếc điện thoại này của anh quanh năm suốt tháng vẫn ở chế độ rung chuông, trong sáu năm qua, ngoại trừ những tin nhắn rác ra, chưa ai gọi vào số này. Trong sáu năm qua, mỗi khi uống say anh lại gọi vào số điện thoại kia, nhưng vẫn là câu đó, thuê báo này đã ngừng hoạt động.
Thật không ngờ hôm nay nó lại đột nhiên reo lên, tình huống quá bất ngờ khiến anh không thể phản ứng kịp thời, tâm can rối bời.
Đã nhiều năm trôi qua anhvẫn chưa một lần có can đảm nghe lạikhúc nhạc chuông này, mỗi lần nghe anh lại cảm thấy tim mình như bị dao cắt.
Năm đó, cô rất thích bài hát này: “Tình cũ như mộng” của Lý Khắc Cần, cô nói, tình cũ như mộng, tình cũ như mộng, tình cũ đi xa tất cả sẽ hóa thành giấc mộng chết, đây rõ ràng là một câu chuyện tình buồn, thế tại sao anh chàng Hồng Kông kia có thể hát bằng giai điệuvui vẻ và hài hước đến như vậy?
Vì thế mà cô say mê đắm đuối ca khúc này, lại còn đặt nó làm chuông di động riêng cho dãy số của hai người.
Khi anh nghe thấy tiếng chuông vang lên, anh ngẫn ra. Tình cũ như mộng, tình cũ như mộng…chính là kể về mối tình của hai ngừời.
**
Năm đó đột nhiên cô biến mất không môt lời từ biệt, anh đã rất đau khổ, tuyệt vọng, anh quyết định quên đi mọi thứ, vứt bỏ tất cả quá khứ liên quan đến cô. Song khi cầm đến chiếc điện thoại, anh lại phân vân, anh bật bài hát ấy lên nghe, khóc nức nở.
Đến cuối cùng anh vẫn quyết định giữ lại nó, chính anh cũng không biết tại sao.
Cứ qua mấy ngày anh lại sạc pin một lần, lúc nào cũng đặt nó trong túi áo trước ngực. Tuy biết rằng nõ tuyệt đối sẽ không vang lên tiếng chuông mà anh chờ đợi, thế nhưng mỗi ngày anh đều mang nó theo bên mình. Có đôi khi anh lại cười tự giễu chính mình, nghi ngờ bảnthân mình đã mắc phải chứng bệnh?
Trong những năm qua, chiếc điện thoại này dường như trở thành vật đặc biệt để trấn tĩnh trái tim yếu đuối của anh, nếu không mang nó bên người lòng anh sẽ bất an. Có một lần, anh đi công tác, tất cả các thủ tục đã hoàn thành xong, đột nhiên trước khi lên máy bay anh lại phát hiện quên mang theo điện thoại. Hôm đó trong lòng anh cứ luôn thấp thỏm, lo âu, bồn chồn mãi không yên.Cuối cùng anh phải hoãn chuyến bay, chạy gấp về nhà lấy điện thoại.
Đôi khi anh thật sự cảm thấy mình đúng là một kẻ ngốc, anh thật không biết vì sao bản thân mình cứ ngu muội khăng khăng giữ những thứ ấy để làm gì.
Mà hôm nay, chiếc điện thoại này lại vang lên.
Khoảnh khắc tiếng chuông reo vang, anh không biết những cơn sóng trào cuồn cuộn trong lòng đại biểu lên cái gì…cũng có thể là một cuộc điện thoại quảng cáo, cùng lắm cũng chỉ là cuộc điện thoại củ