Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341613
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1613 lượt.
a người quen cũ trong đám bạn cũ, anh có đến nổi phải mừng rỡ hớn hở ra mặt thế không?
Khi điện thoại kết nối, anh hoàn toàn không biết trong đầu mình đang nghĩ gì…hoàn toàn trống rỗng.
Trái tim anh đập thình thịch sợ hãi, sợ dãy số này đã đổi chủ nhân. Đợi một hồi lâu, đầu dây bên kia vẫn không có ai lên tiếng.
Cuối cùng anh nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên, khoảnh khắc ấy lòng anh hỗn loạn, cảm xúc như vỡ òa.
Là cô!
Là cô…
Cô nói cô muốn gặp anh nói chuyện.
Trong lòng anh oán hận muốn để lại cô một câu: “không cần thiết” song không hiểu sao khi mở miệng lại liền đồng ý với yêu cầu của cô. Thanh âm cô dè dặt, cẩn thận khiến anh chán ghét nhưng cũng không cách nào từ chối được. Anh thật hận chính bản thân mình, sao anh lại nhu nhược yếu lòng như vậy, chẳng nhẽ kiên quyết là một việc khó đến vậy sao?
Ban đầu anh muốn đối xử với cô thật lạnh nhạt, vô cảm, cho nên bảo cô rằng anh rất bận, có việc gì thì hãy thông qua trợ lý của anh Dương Huy, nhưng ngay lập tức anh liền suy nghĩ cho cô…anh thật vô dụng, vẫn không thể nào đóng được vai tàn nhẫn đến cùng, thậm chí ngay khi đầu óc anh hỗn loạn, vẫn còn lo lắng rằng cô không thể tìm gặp được Dương Huy. Nếu là thực tế, thì bản thân cô, cho dù có chờ thêm mười năm nữa thư ký cũng không chuyển máy…vì thế ngay sau đó anh liền nói, đợi lát nữa trợ lý của anh sẽ chủ động liên lạc với cô, báo cho khi nào có thể hẹn gặp.
Kỳ thật, sau khi cúp máy, anh vẫn như đang lơ lửng trên mây, vẫn chưa thể tỉnh táo lại sau bất ngờ này. Suy nghĩ của anh hỗn loạn mù sương, anh vẫn giữ chặt điện thoại, không biết bản thân nên khóc nức nở một hồi hai nên cười khổ.
Ngẩng đầu lên, anh thấy Trương Lộ vẫn còn ở đây.
Anh bỗng giật mình, thật không thể hiểu nổi, từ khi nào mà ngay cả trong phòng có người mà anh vẫn không hề hay biết? Vừa nãy trông anh ngây ngô lúng túng biết bao nhiêu.
**
Anh nghe thấy Trương Lộ hỏi anh, có phải là điện thoại của người phụ nữ ấy không.
Nghe câu hỏi của cô, anh không hiểu rõ lòng mình cảm giác thế nào. Tựa như có mâu thuẫn đối lập, sự chán ghét, thiếu kiên nhẫn lan tràn cả trái tim.
Anh có thể để cô ở lại bên cạnh lâu như vậy, cũng bởi vì anh nghĩ cô là một người phụ nữ thông minh, sẽ không hỏi nhiều, không làm anh bực mình. Anh căn bản không muốn dây dưa với cô.
Từ khi ngoại bị ốm, cô không hề nể nang gì cả, cũng không hề sợ hãi điều gì, chuyện gì cũng lấy ngoại ra làm cái cớ hòng điểu khiển anh, anh thật sự rất ghét kiểu này. Đối với câu hỏi của cô, anh cáu gắt trả lời, cô hậm hực bỏ đi.
Mà anh căn bản cũng không quan tâm đến tâm tình của cô, bởi vì chính bản thân anh cũng vừa mới lấy lại tinh thần.
**
Người phụ nữ đó vậy mà vẫn còn nhớ số điện thoại này của anh. Người phụ nữ đó vẫn còn giữ số điện thoại này. Không phải cô đã hủy số điện thoại này rồi ư? Mà cô tìm anh rốt cuộc là muốn nói chuyện gì?
Anh lo lắng xoa xoa tay, trong lòng hồi lạnh hồi nóng, hồi căm phẫn hồi chờ mong, hồi đau khổ hồi trách mắng, anh hỗn loạn toát mồ hôi.
Anh tự nhủ bản thân phải bình tĩnh, nhấc điện thoại gọi Dương Huy bảo cậu ta gọi lại cho người phụ nữ đó.
Trong lòng anh muốn không để cho ý niệm của người phụ nữ kia hoàn thành tâm nguyện, anh muốn giày vò cô, vì thế căn dặn Dương Huy: “Bảo với người phụ nữ đó, thứ ba tuần sau mới có thời gian.”
Đừng sỉ nhục tôi như vậy
Hai ngày trôi qua, Doãn Gia Hoa thật sự không biết phải hình dung tâm trạng của mình bây giờ như thế nào nữa. Anh cố gắng không để tâm, nhưng lại không thể kìm nén được lại xem lịch. Ngồi trong xe chuẩn bị đi gặp khách hàng, trên đoạn đường bãi đỗ xe ngắn ngủi, anh lại lấy ipad, một lần nữa mở lịch ra xem. Dương Huy bên cạnh tưởng rằng anh đang xem giờ, mới lên tiếng nói: “Giám đốc, chúng ta đến kịp mà, sẽ không bị muộn đâu.” Lại quay sang tài xế: “Ra bãi đỗ xe thì lái nhanh lên chút.”
Doãn Gia Hoa thoáng sững sờ. Cuối cùng anh mới ý thức được bản thân mình đang làm chuyện ngu xuẩn gì.
Là cô chủ động yêu cầu gặp anh, người gấp gáp chính là cô, anh chỉ cần thong dong chờ đợi là được, hà cớ gì phải như một tên nhóc đứng ngồi không yên.
Anh tắt ipad, dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại.
Cô ăn vội bữa trưa, bôi thuốc sơ qua lên vết thương trên trán, rồi lấy sách ra đọc. Khi cô đang còn mải mê chìm đắm trong trang sách thì bỗng nhiên xuất hiện một vị khách không mời mà đến.
Sau khi vị khách kia đi khỏi, sự kiên nhẫn của cô đã tan biến mất, cô không thể đợi thêm giây phút nào nữa.
Cô mang theo trái tim bi thương nhục nhã chạy đến công ty Gia Hoa. Cô dùng chút lý trí còn sót lại để nhớ lại câu hỏi cuối cùng mà cô hỏi vị khách không mời mà đến kia: Xe của Doãn Gia Hoa đậu ở đâu trong bãi đỗ xe?
Người đó đã trả lời cô như thế nào nhỉ? Đúng rồi, hình như cô ta nói, xe của Doãn Gia Hoa đậu ở bãi đỗ xe trong tòa nhà B hướng cửa Đông Bắc. Người đó nói đó là bãi đỗ xe riêng chuyên của công ty Gia Hoa, chỉ có xe của anh mới đậu ở đó.
Vì thế cô liền chạy đến bã