XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Đầy Hennessy

Tình Đầy Hennessy

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341546

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1546 lượt.

ùng sao, có gì mà đáng tiếc hay không chứ.”
“Loại tạp dề này mua ở đâu vậy? Nhậ Bản?”
“Anh quên rồi.”
Trần Dư Phi là đại tiểu thư điển hình, “mười ngón tay không động vào nước Dương Xuân”(*), tài nghệ nấu bếp chỉ giới hạn ở nấu mì ăn liền và sủi cảo đông lạnh, Đỗ Thượng Văn và Đoàn Vân Phi cũng thuộc loại công tử “cơm đến thì há miệng”, những động tác chiên rán xào nấu thành thục của Nhiếp Phong khiến cô cảm thấy rất mới mẻ, rất thú vị.
(*) Khi Dương Xuân vào tháng 3 thời tiết rất lạnh, không cần đích thân giặt quần áo. Được ví với người có điều kiện gia đình tốt, có thể không cần đích thân giặt quần áo, làm việc nhà… Đa phần để miêu tả người phụ nữ.
Bận rộn một lúc, ba món một canh được bưng lên bàn: sườn xào chua ngọt, cá bạc chiên trứng gà, cần tây xào bách hợp, canh xương nấm hương ninh khoai. Những món ăn giản dị thường ngày, kết hợp nguyên liệu hợp lí, sắc hương vị đủ cả. Trần Dư Phi gắp một đũa cho vào miệng, liên tục khen ngợi: “Anh giỏi thật đấy! Ngon quá đi mất!”
Nhiếp Phong lấy từ dưới hầm rượu ngầm dưới đất lên một chiếc bình sứ trắng không có nhãn mác, xé đi lớp nilon bọc kín mở nắp bình ra, một mùi thơm nồng đượm tỏa ra, anh rót một chút rượu vào hai chiếc ly thủy tinh, đưa một ly cho Trần Dư Phi.
Trần Dư Phi nhận lấy ngửi ngửi, nhìn ngắm: “Nguyên tương?”(*)
(*) Tên chung của loại rượu dùng lương thực thông qua phương pháp lên men để nấu thành rượu.
“Nguyên tương Mao Đài 70 độ, em thử xem.”
“Anh muốn cái mạng nhỏ này của em thì trực tiếp lấy đi!”, Trần Dư Phi xua tay cười: “70 độ, chi bằng em trực tiếp uống men rượu luôn!”
Nhiếp Phong nhấc ly của anh lên, chầm chậm xoay ly, khiến cho chất dịch đậm đặc bên trong cũng xoay chuyển theo: “Uống ít một chút không sao đâu, loại rượu này rất thơm, so với loại rượu trắng uống ngày thường không giống nhau.”
“Em cứ ngỡ kiểu công tử như anh uống rượu Tây nhiều hơn, sao hình như anh lại thích rượu trắng hơn nhỉ?”
Nhiếp Phong gật đầu: “Hồi nhỏ anh lớn lên ở quê Tô Châu cùng bà ngoại. Ông ngoại của anh là người phong nhã, trong nhà có chút tiền, sở thích lớn nhất ngày thường một là kịch, hai là rượu, trong nhà xây một hầm rượu ngầm dưới đất rất rộng lớn, trữ rất nhiều rượu ngon. Bà ngoại từ nhỏ sức khỏe đã không tốt, ông ngoại liền tìm phương thuốc dân gian ngâm thành rượu thuốc cho bà uống, rượu để ngâm toàn là rượu mạnh, mấy chục năm uống liên tiếp, tửu lượng của bà ngoại anh cao tới mức em khó lòng tưởng tượng nổi. Lúc anh còn chưa biết chạy đi bà ngoại đã dùng đũa chấm rượu cho anh mút rồi, ha ha, cũng rất thú vị, từ nhỏ anh đã không sợ cay. Bắt đầu uống như vậy cho đến hiện tại, anh vẫn thích mùi vị của rượu trắng nhất.”
“Quả nhiên ma men không thể một ngày mà xuất hiện được!”
“Công ty của bố mẹ em chẳng phải cũng kinh doanh rượu sao, sao tửu lượng của em lại kém thế?”
“Tửu lượng em rất kém ư?”
“Em nói xem?”. Nhiếp phong vỗ vỗ đầu cô, mắt vừa chớp, khóe miệng nở nụ cười: “Có điều, anh rất thích dáng vẻ say rượu của em.”
“Tại sao?”
Chiếc ly thủy tinh lắc lư trong tay, ánh sáng xuyên qua nó bị lệch thành các góc độ khác nhau khúc xạ khắp nơi, Nhiếp Phong nhìn Trần Dư Phi, chầm chậm nói: “Sau khi em say, đừng – có – phong – tình…”
Trải qua tối hôm qua, Trần Dư Phi có kiến giải mới trời long đất lở về hai chữ “phong tình” này. Cô hơit xấu hổ, lại có chút tức cười, cầm lấy ly rượu trước mặt đưa đến bên môi định nhấp một ngụm, Nhiếp Phong lôi lại: “Đừng vội vàng, loại rượu này ủ đã lâu năm, phải để thêm một lúc nữa, đợi khi vật chất hương thơm bên trong hoàn toàn được thức tỉnh rồi hãy uống.”
“Rượu để uống còn có nhiều quy tắc vậy sao? Phí thời gian quá!”
“Đối với sự việc này, trước nay anh rất có tính nhẫn nại”. Tay của Nhiếp Phong nhẹ nhàng ve vuốt bờ môi Trần Dư Phi, đầu ngón tay lướt nhẹ, vừa dịu dàng lại khiến trái tim người ta nóng lên: “Không chỉ rượu, còn có em. Anh sẽ khiến em cũng từ từ thức tỉnh…”
Trần Dư Phi giống như bị điểm huyệt vậy, ngoại trừ im lặng mặt đỏ ngẩn ngơ thì chẳng có phản ứng gì khác. Đứng trước màn tán tỉnh gợi cảm mờ ám này, cô chính là học sinh lớp mẫu giáo bé. Nhiếp Phong là mẫu đàn ông rất biết cách mỉm cười, anh biết kiểu khóe miệng đuôi mày nào sẽ khiến cô nhớ đến những cử chỉ của anh trên người cô.
Nhiếp Phong đột nhiên thu tay về, dựa vào lưng ghế cười lớn: “Anh thích nhìn biểu cảm lúc này của em, tiểu nha đầu cũng biết ngượng ngùng rồi, hả?”. Trần Dư Phi tỉnh táo trở lại, đá anh một cước từ dưới bàn, nét cười chẳng thể nào rời khỏi khuôn mặt cô.
Rượu 70 độ đúng là không nói đùa, Trần Dư Phi chỉ nhấp hai ngụm nhỏ, đích thực đã cảm nhận được cảm giác mùi hương lưu lại nơi kẽ răng, nhưng người cũng trở nên choáng váng, ăn cơm xong liền nằm trên ghế sofa, nhanh chóng ngủ thiếp đi. Liên tiếp mơ những giấc mơ đẹp, đánh một giấc tới 4 giờ chiều. Trong phòng khí lạnh hơi nhiều, trên người cô đắp một chiếc chăn mỏng. Nhiếp Phong ngồi trên nền nhà bên cạnh cô, lựng dựa vào sofa, đang chơi chiếc hộp rubic không biết từ đâu chui ra giống như đứa trẻ, vừa nghiê