Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341575
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1575 lượt.
n cứu vừa xoay chuyển. Trần Dư Phi ngồi dậy, nép sát vào lưng anh, gối đầu lên vai anh, nhìn anh chơi.
“Tỉnh rồi?”
“Ừm”. Vừa ngủ dậy, vẫn còn chút váng vất, Trần Dư Phi lắc lắc đầu, mái tóc dài tung ra chọc chọc vào anh, Nhiếp Phong dùng gáy ủn cô ra: “Đi đi đi, đừng làm loạn, đang trong thời khắc quan trọng.”
Trần Dư Phi rên rỉ cười: “Trình độ này của anh, vẫn còn sớm lắm!”
Nhiếp Phong nhìn chằm chằm hộp rubic nghiên cứu một hồi, đã thành công xoay được bốn mặt rồi, chỉ còn hai ô vuông màu không nghe lời nhất định không chịu quay về nơi đáng lẽ nên ở đó. Lại xoay, vẫn không đúng. Trở về đường cũ đổi cách khác, lại càng sai nhiều hơn.
Trần Dư Phi lấy chiếc hộp rubic từ tay anh, hai tay giữ chắc, xoay chuyển một hồi hoa mắt chóng mặt, một tay đưa chiếc hộp rubic sáu mặt hoàn chỉnh không chút sai sót ra trước mặt anh.
“Em được đấy!”. Nhiếp Phong cầm lấy chiếc hộp, nhìn nhìn: “Xoay thế nào vậy? Tay em nhanh quá, anh nhìn không rõ.”
“Cái này chuyện nhỏ, anh xoay loạn lên, em chỉ cần một phút là xoay xong!”
“”Bốc phét!”. Nhiếp Phong cười, Trần Dư Phi ngồi xuống nền nhà đối diện với anh, gạt tóc ra phía sau tai, oai phong lẫm liệt ngồi xếp bằng: “Sĩ có thể giết chứ không thể chịu nhục!”
“Thật hay giả vậy?”
“Muốn cá độ thế nào em cũng chiều hết!”
Nhiếp Phong mỉm cười tùy tiện xoay hộp rubic loạn lên, vì để thể hiện bản lĩnh của mình Trần Dư Phi còn cố ý nhắm mắt lại, lúc nhận lấy chiếc hộp rất nghiêm túc nói: “Anh nói bắt đầu, em mới mở mắt.”
Nhiếp Phong giơ tay phải lên nhìn kim chỉ trên đồng hồ, nói bắt đầu, Trần Dư Phi lập tức mở mắt bắt đầu xoay chiếc hộp, mười đầu ngón tay thon dài xoay chuyển chiếc hộp hình vuông rất nhanh chóng. Cô tập trung toàn bộ tinh thần nhìn chằm chằm vào chiếc hộp, không kiềm chế được mà cắn môi, nhăn mày, xoay chuyển mấy vòng, dừng lại suy nghĩ một lúc mấy giây ngắn ngủi, tiếp tục xoay chuyển. Lúc kim đồng hồ chỉ đến 43 giây, cô đã thành công thống nhất sáu mặt thành một màu.
“Đúng là có chút bản lĩnh thật! Em luyện kiểu gì vây?”, Nhiếp Phong lắc đầu khen ngợi.
Trần Dư Phi tuy thắng không kiêu, cười hi hi nói: “Đó là anh còn chưa nhìn thấy lợi hại thực sự thôi, một người anh họ của em là cao thủ tuyệt đỉnh về hộp rubic đấy, kỉ lục nhanh nhất là hơn 19 giây.”
Món đồ chơi trí tuệ nhỏ bé này được hai người thảo luận rất lâu. 5 giờ Nhiếp Phong đại thiếu gia lại mặc tạp dề bước vào nhà bếp làm chút mì, Trần Dư Phi ngại chỉ ăn mà không làm nên liền đi rửa ít hoa quả làm món salad. Màu sắc món ăn đã đơn giản thì bầu không khí bắt buộc phải làm tốt. Hai cây đèn pha lê cao cao lần lượt được cắm ba ngọn nến dài đặt ở trung tâm của bàn ăn tròn nhỏ, một bó hoa cúc dại nhỏ được Trần Dư Phi hái ở ngoài vườn được cắm trong bình hoa bông cao bông thấp.
Ăn một miếng mì liếc nhìn anh một cái, không biết là thứ gì đã khiến cho khẩu vị của cô tốt như thế này. Ánh mắt anh trong ánh nến luôn mỉm cười dừng lại trên khuôn mặt cô, Trần Dư Phi cảm thấy hơi men rượu trắng trong bữa trưa vẫn chưa hoàn toàn tan hết, vẫn đang làm mê đắm tâm tư cô.
“Phi Phi.”
“Ừm?”
Anh nhìn cô say đắm, tay anh nắm chặt cánh tay cô đang đặt trên bàn: “Tha thứ cho anh.”
“Cái gì? Tha thứ điều gì?”, Trần Dư Phi mỉm cười.
Nhiếp Phong đưa tay cô lên môi, nhẹ nhàng hôn lên đó, cực kỳ thương xót: “Lúc đó, nếu như anh biết, thì bất luận thế nào nhất định anh sẽ ở bên em.”
Trần Dư Phi đã hiểu rõ điều anh nói là gì. Tuy đứa trẻ đã bị sẩy đó đột ngột xuất hiện trong tình huống hoàn toàn không có chuẩn bị gì trước, sau đó lại bỗng nhiên mất đi, nhưng cho dù là đối với cô hay anh, đó đều là một chuyện rất khó xem nhẹ, không thể lãng quên. Nhiếp Phong cụp mắt xuống, đôi môi vẫn luôn đặt trên mu bàn tay cô. Ánh nến khiến anh trong khoảnh khắc này nhìn có vẻ vô cùng dịu dàng, đôi phần thương cảm, Trần Dư Phi mở rộng bàn tay, lòng bàn tay áp lên má anh, nhẹ nhàng xoa xoa: “Em hiểu, em tin.”
Anh nghiêng đầu hôn lên lòng bàn tay cô, ôm lấy nó và đứng dậy: “Phi Phi, anh đưa em đến một nơi.”
“Nơi nào?”
“Đi theo anh và em sẽ biết thôi.”
Nhiếp Phong đưa cô rời khỏi căn nhà, bước vào trong rừng sâu. Buổi đêm trong rừng vô cùng tĩnh lặng, dưới chân là bãi cỏ mềm xốp, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng chim hót lảnh lót, ngoại trừ có vài con muỗi chạy đến làm loạn, đây thực sự là một đêm hết sức lãng mạn.
Đi được một đoạn đường anh đột nhiên đứng lại, quay đầu mỉm cười nói: “Nào, từ đây thì phải nhắm mắt lại rồi. Không được nhìn trộm, khi nào anh bảo mở mắt thì em mới được mở nhé, được không?”
Trần Dư Phi chớp chớp mắt: “Gì cơ? Có bất ngờ hả?”
Nhiếp Phong gật đầu cười: “Cứ coi như thế đi.”
Trần Dư Phi mỉm cười nhắm mắt lại: “Điều bất ngờ như thế nào đây!”
Anh nắm chặt tay cô tiếp tục tiến về trước: “Lát nữa em sẽ biết.”
Đoạn đường trước mắt dần bằng phẳng, Trần Dư Phi đi theo sau anh, sau đó dừng lại, rồi kinh ngạc nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp nhưng đều đặn vang lên bên cạnh, giống như có khá nhiều người đang bước đi. Hai tay Nhiếp Phong đặt lên bờ vai cô,