Giáo Sư, Em Có Thể Tốt Nghiệp Chưa?
Tác giả: Y Sắc
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342098
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2098 lượt.
ao, về có mấy văn kiện cần xử lý, nên không thể trốn việc buổi chiều được.” Cung Triệt đáp.
Hừ, cũng sắp hết giờ làm việc rồi, trốn việc với không trốn việc, có khác nhau gì đâu. Ninh Tiểu Thuần nghĩ thầm.
“Tới muộn còn hơn không tới.” Cung Triệt như nhìn thấu ý nghĩ Ninh Tiểu Thuần, thong thả nói.
Ninh Tiểu Thuần lắp bắp kinh hãi, sói tiên sinh sao có lúc lại nhạy bén quá vậy.
“Vâng, xin ghi nhớ lời tổng giám đốc.”
Tiểu Ngô chạy xe đến Hoàn Nghệ, đến bãi đậu xe, Cung Triệt với Ninh Tiểu Thuần cùng xuống xe, đáng lẽ định đi thang máy ở bãi đậu xe lên lầu, nhưng thang máy bị hư đúng lúc này, hai người cùng đường đành ra khỏi bãi, vào cửa chính toà nhà. Lúc đến cửa, Ninh Tiểu Thuần mới phát hiện bỏ quên túi xách, đành mượn chìa khoá xe Cung Triệt, quay ngược trở lại bãi đậu xe.
Lúc Ninh Tiểu Thuần cầm túi vào toà nhà, cô cảm thấy trước sảnh có hai MM đang dùng ánh mắt dò xét nhìn cô, cô cảm thấy mình y như khỉ trong đoàn xiếc, bị người ta thưởng lãm, cô bị dòm lom lom làm cả người không thoải mái, mới sờ sờ mặt, bước nhanh vào thang máy.
Thang máy chưa xuống đến, cô chán nản nhìn chằm chằm ngón chân. Chỉ chốc lát sau, có một cô gái ôm một chồng tài liệu lớn từ sảnh đi đến, đứng cạnh Ninh Tiểu Thuần, ló đầu sau chồng tài liệu, lén lút quan sát cô.
Ninh Tiểu Thuần cố gắng phớt lờ ánh mắt nóng rực kia, mắt nhìn thẳng, nghiêm túc nhìn chăm chú cửa thang máy. Nhưng cô em được đằng chân lân đằng đầu, từ lén lút chuyển thành công khai, mạnh dạn nhìn cô, Ninh Tiểu Thuần nhất thời thấy da đầu run lên, cô không nhịn được ho khẽ mấy tiếng: “Khụ khụ...”
Cô em mắt chớp chớp cụp xuống, nhưng vẫn nhìn từ đầu đến chân Ninh Tiểu Thuần một lần, dù Ninh Tiểu Thuần kiềm chế tốt, nhưng lúc này cuối cùng cũng chịu hết nổi, mà cô lại không bùng nổ được, vừa lúc thang máy đến, cô bước nhanh vào, nhấn số tầng, đứng trong góc, giữ khoảng cách với cô em đó.
“Sao điện thoại di động của cô gọi không được vậy?” Tươi Mơn Mởn hỏi ráo riết.
Hả?! Ninh Tiểu Thuần vội vàng lấy điện thoại trong túi xách ra, nhìn nhìn, thì ra hết pin nên tự tắt. Cô giơ giơ điện thoại về phía Tươi Mơn Mởn, nói: “Ngại quá, hết pin. Anh tìm tôi có gì không?”
Tươi Mơn Mởn muốn hỏi chuyện giấu trong lòng, nhưng ngại có người ngoài, mới nuốt lại vào bụng, đành phải nói: “Lát nói sau.”
Cô em luôn đứng lẳng lặng ở sau thấy đã đến tầng 18, không còn thời gian, bỏ qua lúc này sẽ không tốt, thế là dũng cảm tiến lên, cố vươn tay vỗ vỗ vai Ninh Tiểu Thuần. Ninh Tiểu Thuần giật mình, ôm ngực xoay lại hỏi: “Chuyện gì?”
Cô em cười hì hì nói: “Cô là trợ lý tổng giám đốc hả?”
Ninh Tiểu Thuần không đoán nổi chuyện gì, gật gật đầu.
Cô em kích động, vui vẻ nói: “Cô gái trong topic trên diễn đàn X là cô phải không?!”
Diễn đàn X! Topic! Ninh Tiểu Thuần bất ngờ sợ đến ngây người, topic không phải đã xoá rồi sao, sao giờ trong công ty còn có người biết chuyện này?!
“Là cô đúng không, đúng không?” Cô em vội vàng hỏi han, gấp gáp muốn biết câu trả lời, “Là cô với tổng giám đốc hả, hai người hẹn hò đúng không??” Câu cuối cùng hỏi rất nhỏ.
Ninh Tiểu Thuần còn chưa phản ứng kịp, trong đầu hỗn loạn, không phản bác được, nhưng lại cố sức lắc đầu theo bản năng.
“Đúng là cô rồi, trong công ty có người thấy topic đó, nói rất giống cô. Tuy họ không tham dự tiệc sinh nhật tổng giám đốc, nhưng họ nói người đó hình dáng rất giống cô... Nghe nói cô là người thứ ba, ý đồ chen ngang vợ chưa cưới tổng giám đốc...” Cô em bám riết không tha.
Ngô Kì Vũ đứng bên cạnh nghe cô em ép hỏi, có hơi nóng nảy. Anh sáng nay mới biết chuyện này, là từ mấy cô thích buôn chuyện trong phòng mà biết được.
Mặc dù là tin nhỏ, nhưng anh muốn xác định, dù sao căn cứ theo miêu tả của mấy cô đó, quần áo đồ vật gì gì của người trong hình cũng giống họ đêm đó, thế là anh lên văn phòng tìm Ninh Tiểu Thuần, thì biết cô không đi làm, gọi điện thoại cũng không được, gấp gáp muốn chết, lo lắng cô sẽ xảy ra chuyện gì. Hiện giờ thấy cô, trái tim cũng bớt căng thẳng, nhưng lại có người cố tình khơi mào chuyện này.
Tiếng lành đồn gần, tiếng dữ đồn xa. Không chừng vụ tai tiếng này đã sớm được bàn tán rôm rả trong Hoàn Nghệ, hơn nữa buổi sáng Ninh Tiểu Thuần với tổng giám đốc cùng nhau nghỉ làm, càng làm nhiều người phỏng đoán, khiến vụ tai tiếng càng thêm lan rộng.
“Cô đừng ăn nói lung tung, bớt nhiều chuyện mà làm nhiều vào.” Ngô Kì Vũ tức giận nói.
“Ôi, tôi cũng nghe người ta nói thôi mà, anh tức giận gì chứ.” Can hệ quái gì đến anh!!
“Đinh...” Thang máy dừng lại, cửa mở ra, cô em không cam lòng vừa đi vừa quay đầu lại nói: “Im lặng chính là thừa nhận, thừa nhận cô với tổng giám đốc có JQ đúng không?”
Môi Ninh Tiểu Thuần khẽ đóng khẽ mở, nhưng không nói thành lời. Ngô Kì Vũ nhìn thấy cô em như muốn công bố rộng rãi chuyện này với thiên hạ, vội vàng nói: “Mấy người không cần đoán, đêm đó tôi với Tiểu Thuần ở cùng nhau...”
Cửa thang máy khép lại, cô em giật mình cũng biến mất. Ninh Tiểu Thuầ