Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tác giả: Y Sắc

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342097

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2097 lượt.

rực rỡ rọi vào qua cửa sổ, bên trong tràn ánh nắng mặt trời, ấm áp.
Ninh Tiểu Thuần thích ứng với ánh sáng, lạ lẫm quan sát chung quanh, căn phòng này thật xa lạ, như không phải chỗ cô quen thuộc. Ninh Tiểu Thuần đưa tay chống người ngồi dậy, phát hiện toàn thân đau nhức, hai chân như đeo đá, không duỗi thẳng theo ý muốn, mềm yếu không lực. Đây là chuyện gì vậy?
Đầu Ninh Tiểu Thuần chợt oành một phát trống rỗng, cô hơi ngồi lên, tấm chăn mỏng trên người trượt xuống, lộ ra bộ ngực không mảnh vải che. Xương quai xanh cô có mấy dấu hôn xanh tím mất trật tự, rõ ràng là bị người ta in dấu.
Sấm sét ầm ầm, tim cô đập như trống trận, suýt chút nữa nín thở.
Tay Ninh Tiểu Thuần vô thức sờ sang gối bên cạnh, trên đó có dấu vết lõm xuống, còn chút hơi ấm, không chú ý sẽ không biết có người đã ngủ trên đó.
Có những đoạn rời rạc hiện lên trong đầu cô, hình ảnh màu hồng khựng lại trong đầu, vang ầm ầm, cô ngây ra. Tối hôm qua cô hình như giống một con người phóng đãng bám víu trên người Tưởng Phàm, cô nhớ mang máng là mình uống hết ly rượu kì lạ mới có bộ dạng đó...
Cô gõ đầu thật mạnh, muốn suy nghĩ rõ ràng một chút, nhưng đầu nhức bưng bưng, không thể nối kết được mọi chuyện, aa...
Tối qua rốt cuộc xảy ra chuyện gì?! Chẳng lẽ tối qua Tưởng Phàm bị ép làm thuốc giải, cô ăn anh ta sao? Nghĩ đến đó, mặt cô đỏ ghê gớm, cô đột nhiên nhớ đến Cung Triệt, một cảm giác phức tạp ập vào lòng. Sao cô có cảm giác như mình yêu đương vụng trộm, phản bội anh vậy...
Nhưng mà anh đi đâu. Không thấy cô, anh cũng không thấy lo sao?
Điều hoà trong phòng đang hoạt động, hơi lạnh vừa đủ, cô kéo chăn, tay chà chà cánh tay, cô không thể nghĩ ra vuốt ve tối qua, hình như vuốt ve của người tối hôm qua khiến người ta thấy rất quen thuộc...
Nhưng mà, người đó là Tưởng Phàm ư, chính cô cũng không thể xác định...
A... Đầu cô sắp nổ tung, phòng rất yên tĩnh, như chỉ có mình cô ở đây, cô nhìn y phục và xắc tay của mình để trên salon cách đó không xa, cô bèn quấn chăn quanh người, nhảy nhảy qua đó.
Cô muốn nhân cơ hội này chạy cho lẹ, cô không muốn chạm mặt người đàn ông. Hiện giờ đầu cô nhẹ hẫng, không thể suy nghĩ nổi. Ba mươi sáu kế chạy là thượng sách, chuyện về sau để sau này tính.
Nhưng ông trời không chiều lòng người, lúc Ninh Tiểu Thuần đang vén chăn đến đùi, nhấc chân xỏ vào quần lót, thì tay nắm cửa bị ai đó vặn mở, cửa mở cái cạch, Ninh Tiểu Thuần nhất thời hoá đá, động tác mặc quần lót bị người đó cắt ngang không kiêng nể.
Thế nên, lúc Cung Triệt mang giày tây từ ngoài cửa đi vào, thì nhìn thấy tư thế buồn cười của Ninh Tiểu Thuần. Cô lấy chăn bao quanh người, nửa người dưới vị vén lên, trần truồng lộ cặp chân thon dài trắng nõn. Cô khom người, nhấc một chân, hai tay nắm quần lót ren, kéo tới giữa đùi, thân hình đông cứng.
Mắt Cung Triệt nhíu lại, nhanh chóng đưa tay đóng cửa, từng bước đi vào bên trong. Ninh Tiểu Thuần bị tiếng mở cửa làm hết hồn, giờ thấy Cung Triệt xuất hiện trước mắt càng thêm giật mình, cô vẫn ngơ ngác giữ nguyên tư thế này.
Cung Triệt đi đến trước mặt Ninh Tiểu Thuần, mắt tràn ngập ý cười, anh cười khẽ, săn sóc xoay người mặc quần lót giúp cô. Khớp ngón tay anh chạm vào da thịt cô, cô cảm nhận ngón tay anh ấm áp, đột nhiên tỉnh người, mặt mày xám ngắc.
“Mặt em sao hồng vậy? Bệnh rồi à?” Cung Triệt như đứa trẻ đùa dai, được tiện nghi còn tỏ vẻ, đưa tay áp lên trán Ninh Tiểu Thuần, đo thân nhiệt cho cô.
“Em... em...” Ninh Tiểu Thuần ấp úng, không biết trả lời sao. Cô không phải bệnh, mà là thẹn muốn chui xuống đất thôi!
“Em rốt cuộc có chuyện gì?” Cung Triệt cố nén cười, hạ giọng hỏi.
“Em không sao!” Ninh Tiểu Thuần nói lớn, cô nhặt lễ phục trên ghế salon lên, phóng vèo vào phòng tắm. Ngay lúc cô định đóng cửa, tiếng Cung Triệt miễn cưỡng vang lên: “Chẳng lẽ em không mặc áo ngực hả?”
Ninh Tiểu Thuần nghe thấy, thiếu chút nữa trượt chân. Cô ló đầu qua cánh cửa khép hờ, thấy Cung Triệt dựa trên tay vịn salon, nắm áo ngực màu trắng nhạt trong tay, vẫy vẫy trước mặt cô. Ầm ầm, mặt cô muốn phún máu.
Cô kéo lại chăn, bước nhanh qua, giật phắt áo ngực trong tay anh, tiếp tục nhanh chóng chui vào phòng tắm. Lúc cô vừa khép cửa lại, tiếng Cung Triệt lại truyền đến từ xa xa, “Có muốn anh lấy giúp em cái áo sạch không...”
“Không cần!” Ninh Tiểu Thuần tức giận nói, giọng anh đầy ý cười trêu chọc, cô tức muốn xì khói. Chẳng lẽ anh muốn đi mua cho cô một cái sao, hừ, cứ luôn lấy cô ra đùa, làm thế vui lắm à?!
Ngoài phòng khách Cung Triệt rất vô tội xua tay, anh mang hành lí của họ từ khách sạn bên kia sang khách sạn bên này, anh có lòng tốt mới hỏi, ai ngờ không biết mang ơn. Thật là làm ơn mắc oán, không thấy được lòng tốt của người ta.
Nhưng mà, sói tiên sinh thân ái, cô bé quàng khăn đỏ làm sao biết được lòng tốt của ngài chứ...
Ninh Tiểu Thuần trong phòng tắm cọ rửa nửa tiếng đồng hồ, tắm nước nóng, sấy khô tóc, mặc quần áo chỉnh tề mới đi ra. Bây giờ đã gần mười một giờ trưa, cô chưa về làm, bị trừ hết tiền chuyên cần rồi, hicccc. Nhưng cô không phải vô


XtGem Forum catalog