Tác giả: Y Sắc
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342106
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2106 lượt.
ng là chuyện anh tình tôi nguyện, người ngoài chỉ có thể giúp chút ít mà thôi, nói đến cùng vẫn là người trong cuộc quyết định mới quan trọng.
“Chuyện này không liên quan đến chuyện của em, chuyện còn chưa chấm dứt đâu. Em lo làm việc đi, lát còn mở cuộc họp sáng, chuẩn bị tài liệu xong chưa?” Cung Triệt đều đều nói.
“Chuẩn bị xong rồi.” Ninh Tiểu Thuần cầm tài liệu trên bàn giơ giơ lên.
Cung Triệt hài lòng gật đầu, đi vào phòng.
Anh nói chuyện còn chưa chấm dứt?! Chẳng lẽ tiếp theo sẽ còn xảy ra chuyện lớn gì nữa? Vậy anh sao lại biết được? Ninh Tiểu Thuần trong một lúc bị vô số câu hỏi bủa vây, ôi, phiền muốn chết. Kệ đi kệ đi, cô phải chăm chỉ làm việc!
Lúc Ninh Tiểu Thuần hết giờ làm, lại biết thêm một chuyện, tiến đến với áp lực cực kì lớn, phòng làm việc của Lục Tử Hiên bắt buộc phải ngừng kinh doanh, sản xuất đóng cửa, toàn bộ nhân viên đều về. Cả phòng làm việc trống rỗng không còn ai, cảm giác vô cùng vắng vẻ.
Từ đó về sau có vài trang web sợ thiên hạ bình yên, lại đi phỏng vấn Lục Tử Hiên, làm tiết mục đặc biệt về hắn ta.
Đang thời điểm tin tức còn nóng trên mạng, dẫn đến chửi mắng thậm tệ, nghi ngờ và đồng tình, khiến cho một số người bắt đầu tìm tòi nguyên nhân sau chuyện này, thì tin tức lại bùng nổ, thay đổi sự chú ý của mọi người.
Thì ra công ty B là một công ty gia đình phi pháp, gần đây Lục Tử Hiên lại gia nhập với công ty này, hiện giờ công ty gia đình này liên quan đến góp vốn trái phép, khiến cơ quan điều tra để mắt, người liên can cũng bị thẩm tra.
Chuyện này vừa lắng, chuyện kia lại nổi, chuyện ngoài ý muốn thi nhau kéo đến, khiến người đối phó không xuể, nguy cơ của Lục Tử Hiên đã đạt đến giới hạn.
Sự kiện Lục Tử Hiên “Dụ dỗ lừa tình” và “Góp vốn làm ăn phi pháp” đã trở thành đề tài trà dư tửu hậu của đông đảo người dân thành phố, thông qua những người thúc đẩy cho chuyện lan nhanh, sự kiện này đã khiến giới truyền thông và chính phủ chú ý. Vì giới truyền thông thường xuyên quấy rầy và cơ quan điều tra vào cuộc, dồn Lục Tử Hiên vào đường cùng, hắn đột nhiên mất tích, như tia chớp biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Ninh Tiểu Thuần theo dõi tin qua mạng, thổn thức không thôi. Thiện có thiện báo, ác có ác báo, Lục Tử Hiên rơi vào kết cục này, chỉ có thể tự trách hắn.
Sự nghiệp của hắn vừa khởi đầu, giờ xảy ra chuyện thế này, không thể nghi ngờ gì sự nghiệp đã bị huỷ diệt, uy tín và nhân cách hắn bị người đời phủ định. Về phía trường học, tốt nghiệp hay không cũng thành vấn đề, có điều hiện giờ Lục Tử Hiên đã cuốn gói đi, có lấy bằng tốt nghiệp hay không cũng không sao. Một thanh niên tương lai xán lạn lại đi vào ngõ cụt, aizz...
Lúc Ninh Tiểu Thuần cau mày suy tư, điện thoại văn phòng vang lên, cô tỉnh người, bắt máy: “Xin chào, đây là văn phòng tổng giám đốc Hoàn Nghệ.”
“Anh đây.” Giọng nói trầm êm tai từ đầu dây kia truyền đến.
“Tổng giám đốc?” Ninh Tiểu Thuần khó hiểu, “Có chuyện gì ạ?”
“Anh bỏ quên một số giấy tờ ở nhà, nhưng bây giờ anh đang bàn chuyện với thương gia nước ngoài, không thể về lấy được.” Cung Triệt nói.
Ý anh là bảo cô đến nhà anh lấy, rồi đưa qua cho anh?!
Rất nhanh, lời Cung Triệt nói chứng thực ý nghĩ của Ninh Tiểu Thuần, anh nói: “Trong ngăn kéo ở phòng làm việc của anh có chìa khoá, hồ sơ để trong phòng làm việc ở nhà, em về lấy ngay giùm anh, được chứ?”
Câu hỏi cuối của Cung Triệt khiến Ninh Tiểu Thuần giật mình, cô bừng tỉnh, rồi mới nói: “Được.”
“Lấy hồ sơ xong, em đến Ngự Hoa.” Cung Triệt ném một quả bom.
Ngự Hoa?! Ninh Tiểu Thuần lắp bắp, Hoàn Nghệ với Ngự Hoa không phải là đối thủ một mất một còn sao, Cung Triệt sao lại đến Ngự Hoa? Hơn nữa anh vừa mới nói bàn chuyện với thương nhân nước ngoài, sao lại nhắc đến Ngự Hoa? Cô lòng đầy nghi hoặc.
“Anh chờ em.” Cung Triệt nói xong cúp điện thoại.
Ba chữ rất bình thường tạo thành một câu nói rất bình thường, anh chờ em. Ninh Tiểu Thuần lại vì ba chữ đó mà tim tăng nhịp đập, không biết đã xem ở đâu có câu thế này: một câu anh chờ em, không biết cần bao nhiêu dũng khí, nó cần rất nhiều dũng khí hơn hẳn so với ba chữ anh yêu em.
Stop, stop, bây giờ không phải lúc nghĩ chuyện này, Ninh Tiểu Thuần lắc lắc đầu, đi vào phòng Cung Triệt, tìm trong ngăn kéo chìa khoá, rồi chạy như bay xuống tầng hầm, ngồi xe đến nhà Cung Triệt.
Thật ra bây giờ đã sắp đến giờ tan tầm, đường sá bắt đầu bị tắc nghẽn, Ninh Tiểu Thuần không ngừng thúc giục tài xế tìm đường tắt, chạy với tốc độ nhanh nhất. Qua thật lâu, chú tài xế hầu như không còn kiên nhẫn thì khu nhà Cung Triệt cuối cùng cũng hiện ra trước mắt. Ninh Tiểu Thuần nhanh nhẹn thanh toán tiền xe, nhảy xuống xe vào cao ốc. Ông quản lý đang tuần tra chỉ thấy một trận gió thổi qua, hoàn toàn không thấy bóng dáng Ninh Tiểu Thuần...
Ninh Tiểu Thuần lại lần nữa đến nhà Cung Triệt, xem ra nơi này vẫn giống như trước, không có thay đổi gì lớn. Cô tìm được hồ sơ trong phòng làm việc, lúc chuẩn bị đi thì chuông cửa reo lên.
Ai vậy nhỉ? Ninh Tiểu Thuần đi ra, nghi hoặc mở cửa. Ngoài cửa có hai người, một người đàn