The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tác giả: Y Sắc

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342108

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2108 lượt.

ông trung niên mặc bộ âu phục thẳng thớm, năm tháng lưu lại dấu vết mờ mờ trên gương mặt, nhưng vẫn không che giấu được khuôn mặt anh tuấn lúc còn trẻ, mặt ông ta khiến Ninh Tiểu Thuần cảm thấy có chút quen thuộc.
Người còn lại là phụ nữ trung niên ăn mặc đẹp đẽ sang trọng, có khuôn mặt sắc sảo, thanh lịch mà cao quý. Bà có vẻ đánh giá, nghi hoặc nhìn Ninh Tiểu Thuần, rồi lùi lại vài bước, nhìn số phòng cửa, hỏi: “Đây là nhà Cung Triệt đúng không?”
Ninh Tiểu Thuần như vừa thoát khỏi cơn mê, mỉm cười, đáp: “Vâng ạ.” Rồi cô làm tư thế mời vào, mời họ vào nhà.
Hai người ngồi xuống salon, Ninh Tiểu Thuần vừa định vào bếp pha trà, vị phu nhân bèn lên tiếng: “Cung Triệt có nhà không?”
Ninh Tiểu Thuần lễ phép trả lời: “Cung tổng còn đang họp.” Xem ra cô không đi ngay được, nhưng hồ sơ này cần phải đưa gấp, nên làm sao bây giờ?
Vị phu nhân nhìn trang phục đi làm của cô, không giống đồ công sở cho lắm, cô ta là ai vậy, sao xuất hiện trong nhà Cung Triệt? Vị phu nhân quan sát nhìn nhìn Ninh Tiểu Thuần, hỏi tiếp: “Cô gái, cô đây là?”
Ninh Tiểu Thuần cảm nhận ánh mắt chăm chú của bà dán lên người cô, làm cô hơi mất tự nhiên. Cô ngước lên đáp: “Cháu là Ninh Tiểu Thuần, là trợ lý của Cung tổng, đến đây lấy hồ sơ.” Cô giơ tập hồ sơ lên, quơ quơ trước mặt họ, chứng minh lời cô nói là đúng sự thật.
Vi phu nhân nghe cô trả lời, ánh mắt sắc sảo dời khỏi người cô, Ninh Tiểu Thuần chợt thở dài nhẹ nhõm.
“Khoảng giờ nào Cung Triệt mới về?” Phu nhân hỏi.
“Cháu, cháu không biết.” Ninh Tiểu Thuần thật thà.
Bà ấy nghe vậy, nhíu mày không vui, lúc đang tính lên tiếng thì bị người bên cạnh vẫn luôn im lặng ngắt lời, ông nói: “Hồ sơ cô Ninh cầm chắc là cần dùng vội?”
Ninh Tiểu Thuần gật gật đầu, ông ấy đứng lên, nói: “Vân Lỵ, chúng ta đi thôi, đừng làm lỡ công việc cô Ninh.”
Phu nhân được gọi là Vân Lỵ cũng đứng lên, nói: “Được rồi, Hằng, chúng ta đi.” Chờ thằng nhóc đó về sẽ tìm nó tính sổ.
Ninh Tiểu Thuần nghe vậy thì mừng như điên, cô tiễn họ ra cửa, gật đầu chào họ. Người đàn ông quay lại cười, rồi đưa phu nhân vào thang máy. Ninh Tiểu Thuần đóng cửa lại, thở ra nhẹ nhõm. Cô thật không biết cách nói chuyện với người khác, huống chi là người không quen biết. Có điều người đàn ông đó cho cô ấn tượng cũng không tệ, xem ra là người dễ gần.
À, đúng rồi, cô còn không biết hai người đó là ai, không biết họ tìm Cung Triệt làm gì. Aiz, chết thật, quên hỏi.
Cô không còn thời gian suy nghĩ nhiều, nhanh chóng cầm hồ sơ với chìa khoá chạy đi. Cô đến Ngự Hoa, thấy toà nhà Ngự Hoa cũng cùng khí chất với Hoàn Nghệ, nhịn không được le lưỡi, bước nhanh vào. Cô lúc trong xe đã gọi điện thoại cho Cung Triệt, cô vừa vào đại sảnh ngồi, đã thấy Cung Triệt từ thang máy đi ra.
Ninh Tiểu Thuần bước đến, đưa hồ sơ cho anh, nói: “Là cái này đúng không?”
Cung Triệt cầm lấy, nhìn thoáng qua, gật gật đầu, lúc định quay vào, thì Ninh Tiểu Thuần gọi anh lại, “Vừa rồi lúc em đến nhà anh, có hai người khách đến kiếm.”
Cung Triệt nghe vậy hỏi: “Ai vậy?”
“Em không biết, quên hỏi, hình như là một đôi vợ chồng, người vợ hình như tên là Vân Lỵ gì đó.” Ninh Tiểu Thuần nói những gì cô biết ra.
Lúc Cung Triệt nghe hai chữ Vân Lỵ, mày thoáng nhăn lại, anh nói: “Anh biết rồi, em về trước đi.”
“Vâng.” Ninh Tiểu Thuần kì lạ nhìn Cung Triệt, rồi mới ra khỏi toà nhà.
Lúc cô ra đến ngoài, chợt nghe tiếng nói thánh thót như tiếng chuông: “Chị Ninh, chị Ninh?!”
Ninh Tiểu Thuần theo hướng phát ra tiếng nói quay lại, thấy một thân hình nhỏ nhắn từ bên trái chạy đến. Cô bé mặc áo thể dục màu đỏ, có vẻ thoải mái, mạnh mẽ làm sao, thật giống như một áng mây đỏ bay tới. Còn thêm một chùm dây lụa đỏ sẫm. Mái tóc đen sau ót, hệt như thác nước trút xuống giữa khe núi trong đêm trăng tĩnh mịch. Khuôn mặt xinh xắn đáng yêu hớn hở tươi cười xinh đẹp, từ xa nhìn thấy, y như một con bướm nhỏ bay qua.
Tưởng Đồng Bạch?!






Ninh Tiểu Thuần vẫn chưa kịp phản ứng, bạn nhỏ Tưởng Đồng Bạch giống như con bướm nhào vào lòng cô.
“Chị, là chị thật rồi.” Tưởng Đồng Bạch vui vẻ kéo chéo áo Ninh Tiểu Thuần.
Ninh Tiểu Thuần cuối cùng cũng tỉnh lại từ trong sững sờ, cô lẳng lặng kéo Tưởng Đồng Bạch còn hưng phấn không thôi ra, nói: “Lâu quá không gặp em, Đồng Bạch.” Thật ra, hai người chỉ mới gặp nhau một lần.
Lần đó vì Tưởng Phàm cảm ơn cô giúp Tưởng Đồng Bạch mà mời cô đi ăn, trước lúc chia tay, bạn nhỏ Tưởng Đồng Bạch còn hỏi số QQ của cô. Tưởng Đồng Bạch đáng thương nói, chung quanh nó đều là mấy ông già bà cả, không thể nào tâm sự như với chị được, nên muốn làm bạn với cô.
Ninh Tiểu Thuần vừa nghe, không đành lòng mới cho số QQ, nghĩ rằng dù sao cô cũng chẳng mất gì. Ha ha, nhưng cô quên mất câu nói ba năm con mương nhỏ, năm năm đã thành con sông lớn, suy nghĩ của cô đã không theo kịp nhóc con này. Bạn nhỏ Tưởng từng mấy lần kể chuyện tình cảm của ba nó cho cô nghe, bà cụ non ranh ma nói ba nó, tức là Tưởng Phàm, không hiểu phong tình, cô thư kí tô mắt lấp l