Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tác giả: Y Sắc

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342110

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2110 lượt.

inh Tiểu Thuần đành phải bỏ “ăn” theo chăm sóc nhân vật chính, hai người đến nơi trống trải. Ninh Tiểu Thuần theo hướng ngược gió, ngón cái và ngón trỏ hai tay nhẹ đỡ khung sau con diều, chờ cơn gió bắt đầu thổi lên, liền buông diều ra. Tưởng Đồng Bạch vừa chạy vừa thả dây, đến khi cảm thấy đủ sức gió, diều bay lên cao thì mới dừng lại rồi từ từ thả thêm dây.
Ninh Tiểu Thuần đứng một bên nhìn Tưởng Đồng Bạch chơi quên trời đất, khoé miệng nhếch cao. Chợt cô thấy đỉnh đầu tối sầm, có một thân hình cao lớn bao phủ, cô ngẩng đầu, nhận ra là Tưởng Phàm.
“Đến tàng cây bên kia ngồi chứ?” Tưởng Phàm đề nghị.
Bên kia có thể hóng mát, tầm nhìn rộng rãi, có thể nhìn rõ mọi động tác của Tưởng Đồng Bạch, là nơi khá ổn, thế là Ninh Tiểu Thuần gật đầu, đi theo Tưởng Phàm đến gốc cây to cách đó không xa. Cô vừa đi vừa nhìn xung quanh, cuối cùng dừng mắt ở một nơi trên sườn núi lân cận, dừng lại.
Đó là một bãi cỏ lớn, giữa bãi cỏ có vô số hoa hồng được kết thành hình trái tim cực lớn, bóng bay màu sắc rực rỡ từ trong lùm cây bay lên, mấy đôi tình nhân trong đó ôm hôn say sưa.
Hai rặng mây đỏ in trên hai má Ninh Tiểu Thuần, cô ngượng ngùng xoay mặt, đi hai bước lên trước, lại đâm sầm vào một lồng ngực ấm áp. Bất ngờ bị đụng khiến cô theo bản năng giật bắn ngược về sau, nhưng bị một cánh tay mạnh mẽ ôm eo, kéo mạnh lại.
“Cẩn thận một chút.” Tưởng Phàm nói bằng giọng êm tai nam tính.
Cô và anh đứng rất gần nhau, giọng nói anh truyền từ đỉnh đầu cô xuống, nhưng gần gũi như nỉ non bên tai, hơi thở ấm áp của anh quanh quẩn bên tai cô, thật lâu không tan. Ninh Tiểu Thuần mặt càng thêm đỏ, cô khẽ gật đầu, rồi tránh khỏi ngực anh, tim đập loạn xạ, nảy thình thịch không ngừng.
Lồng ngực Tưởng Phàm chợt không còn người, anh phút chốc thất thần, lòng có cảm giác mất mát kì lạ. Anh khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn sườn núi phía trước, cười mà không nói gì, xoay người đi thẳng từng bước về trước, bước chân thong thả, lại kiên định vững chắc.






Thời gian vui vẻ luôn trôi rất mau, lần này đi dã ngoại Tưởng Đồng Bạch đã chơi thoả thích, Ninh Tiểu Thuần lo lắng bất an với Tưởng Phàm không biết là vui hay buồn ra về. Tưởng Phàm cõng Tưởng Đồng Bạch chơi mệt ngủ vùi xuống núi, Ninh Tiểu Thuần xách làn đi theo họ.
Lúc này trời đã gần hoàng hôn, mặt trời chậm rãi ẩn sau tầng mây mỏng, biến thành một khối tròn hồng hồng. Màu đỏ lan ra khắp nơi, lan nửa bầu trời, từng lúc nhạt dần, đến khi biến thành màu xám trắng. Không khí êm ả, trong suốt.
“Hôm nay, cảm ơn cô.” Tưởng Phàm vẫn im lặng nãy giờ chợt lên tiếng.
Ninh Tiểu Thuần yên lặng đi theo nghe Tưởng Phàm nói, kinh ngạc ngước nhìn Tưởng Phàm phía trước, hỏi: “Cảm ơn tôi cái gì?”
Tưởng Phàm không trả lời ngay, chỉ dần dần thả chậm bước chân, như đang chờ Ninh Tiểu Thuần theo kịp, Ninh Tiểu Thuần không nghe Tưởng Phàm trả lời, lè lưỡi với bóng lưng cao lớn của anh, bước nhanh theo. Đến khi cô sánh vai cùng Tưởng Phàm, họ đã đến chân núi.
“Con bé hình như rất thích cô, thích gần gũi với cô, đây là chuyện tốt, tôi không muốn nó giữ khoảng cách với người khác.” Tưởng Phàm đột nhiên quay sang nhìn Ninh Tiểu Thuần.
Đang bận quan sát đường nét khuôn mặt nhìn nghiêng của Tưởng Phàm, Ninh Tiểu Thuần hết hồn, như người làm chuyện xấu bị bắt quả tang, cô lúng túng cúi đầu, nhìn xuống đất, không nhúc nhích. Ánh mắt Tưởng Phàm sắc bén nhận ra khó xử ngượng ngùng của cô, mỉm cười, phản ứng như không có chuyện gì, tiếp tục nói tiếp: “Hôm nay vì có cô đi cùng Đồng Bạch, nó thật sự rất vui, cảm ơn cô.” Anh nói xong khoé miệng thoáng cong lên, hôm nay vì có cô, tâm tình anh cũng rất vui vẻ.
Cô cho anh cảm giác thật tươi mát, tuy chỉ mới tiếp xúc mấy lần, nhưng cô khiến anh cảm thấy cô là cô gái khá dịu dàng. Hình dung thế nào cho thích hợp nhỉ, cô chính là ánh nắng sớm mùa thu, không có cái nắng gắt của mùa hè, có thể khiến người ta nhẹ nhõm cùng trong lành. Cô chính là ly trà hoa cúc trên tay, lơ đãng không chú ý đến vẻ đẹp của bản thân, còn tản ra mùi hương thơm ngát nhàn nhạt. Cô chính là bức tranh sơn thuỷ treo trước cửa sổ, mỗi một nét bút mỗi một nơi, đều khắc nên vẻ ung dung và hờ hững.
Ninh Tiểu Thuần nghe Tưởng Phàm nói cảm ơn, nhất thời cảm thấy thật có lỗi, thật ra cô cũng chẳng làm gì. Tưởng Đồng Bạch là đứa bé đáng yêu, tuy đôi khi có những suy nghĩ không phù hợp với lứa tuổi, nhưng nó vẫn là đứa trẻ, cần người chăm sóc, cần người yêu thương. Cô có thể khiến mình vui người vui, cớ gì mà không làm...
Cô xua tay nói: “Anh Tưởng đừng nên cảm ơn tôi, không có gì đâu, được tiểu Đồng Bạch thích, tôi rất vui, hôm nay tôi cũng rất thích thú.”
“Nếu không có gì, thì đừng nên gọi tôi là anh Tưởng nữa, gọi tôi Tưởng Phàm là được. Giờ không phải lúc bàn công việc làm ăn, không cần khách sáo.” Tưởng Phàm thản nhiên cười.
“Vâng.” Ninh Tiểu Thuần đành phải gật đầu.
“Có muốn đi uống một ly không?” Tưởng Phàm đột nhiên đề nghị.
Ninh Tiểu Thuần không ngờ anh lại nói vậy, ngẩng đầu nhìn anh, vừ


XtGem Forum catalog