Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tác giả: Y Sắc

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342116

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2116 lượt.

Ninh Tiểu Thuần.
Ninh Tiểu Thuần thấy thế, túm chặt túi không buông, tóc vàng thấy thế, nói với đồng bọn hắn, “Giữ nó lại!”
Ninh Tiểu Thuần nghe vậy, thân người bắt đầu run rẩy, cô hung hăng nhào vào tên tóc vàng, lại bị hai tên kia kéo tay lại, tiến thoái không được.
Đột nhiên nơi khúc quanh có chiếc Porsche đen chạy đến, chợt dừng xe sát phía trước, tiếng bánh xe lết trên mặt đường nghe rít tai. một người đàn ông mặc đồ đen từ trên xe bước xuống, giơ chân đá tên tóc vàng ra.
“Tưởng Phàm?!” Ninh Tiểu Thuần gọi lớn.
Tưởng Phàm thừa dịp bọn côn đồ bị tình huống bất ngờ còn ngơ ngẩn, nắm chặt tay Ninh Tiểu Thuần, đẩy cô ra sau lưng, rồi che cho cô đi về chiếc Porsche.
“Cẩn thận!” Ninh Tiểu Thuần bình tĩnh lại, thấy hai tên không việc gì phía sau bổ tới họ, cô không nhịn được hét lên.
Tưởng Phàm che cho Ninh Tiểu Thuần nhanh nhẹn tránh sang bên, nhẹ đẩy cô sang một bên, nói: “Vào xe đi!” Rồi quay lại nhún người một cái, đá mạnh tên đó một cú. Tên tóc vàng bò dậy được cùng tên còn lại tấn công Tưởng Phàm, một tên đá phía dưới, một tên đá phía trên. Tưởng Phàm thân thủ nhanh nhẹn tránh đi, lùi sang, hừ lạnh một tiếng, bước nhanh tới, dùng cú đá xoáy đá bay từng tên, bọn chúng đều nằm rạp.
Ninh Tiểu Thuần nghe lời Tưởng Phàm, lập tức ngồi vào xe, khoá kĩ cửa sổ. Cô vỗ vỗ ngực, ghé vào cửa kính, quan sát tình hình bên ngoài. Vì trời tối tầm nhìn không rõ lắm, cô không thấy rõ tình hình đánh nhau bên ngoài, nhưng cảm giác chỉ chốc lát sau, bọn côn đồ gục trên đất, kêu rên không ngừng. Cô thấy Tưởng Phàm xoa nhẹ cổ tay, phủi phủi quần áo, nhìn người nằm la liệt, môi mấp máy, không biết nói gì đó, rồi anh không hề nhìn đến chúng, ung dung đi về phía này.
Tưởng Phàm mở cửa xe, ngồi vào, khởi động xe, chạy đi.
“Anh không sao chứ?” Ninh Tiểu Thuần nhìn cảnh vật lùi lại, nỗi sợ hãi cuối cùng cũng mất dần, nhưng nghĩ đến trận đánh nhau vừa rồi, tim lại lơ lửng, lập tức hỏi thăm Tưởng Phàm.
“Không có gì, còn cô?” Tưởng Phàm quay đầu, trong tròng mắt đen có cảm xúc lo lắng.
Ninh Tiểu Thuần nghe thế, thở phào nhẹ nhõm, cô lắc đầu, tỏ vẻ bản thân cũng không bị gì. May mà Tưởng Phàm chạy đến kịp thời, bằng không không biết bọn côn đồ sẽ làm gì với cô. Cô nhìn y phục trên người, hít sâu, thật không nên ăn mặc thế này đi ngoài đường, dẫn sói đến gần, thật là tự tạo nghiệt không thể sống.
Cô ngượng ngập kéo kéo váy, điều hoà trong xe làm chỗ da thịt lộ ra mát mát. Váy này cũng không dài, ngồi xuống là bị kéo ngược lên, lộ hơn phân nửa đùi. Cô lén liếc qua ngắm người bên cạnh, người ta mặc đồ thường, đơn giản mà vẫn đẹp. Có điều, người ta có dáng mặc đồ, mặc gì cũng đẹp, phối hợp với khuôn mặt tuấn tú người gặp người thích, làm say đắm hàng vạn hàng nghìn cô gái.
Tưởng Phàm như nhận thấy ánh mắt Ninh Tiểu Thuần, quay sang, giọng dò hỏi, “Sao vậy?”
“Không gì.” Ninh Tiểu Thuần cúi đầu, che giấu thất thố, cô chợt đến một chuyện, vội vàng mở túi xách, lấy khăn tay, nói với Tưởng Phàm: “Cảm ơn anh lần trước cho tôi mượn khăn, tôi đã giặt sạch rồi.” Khăn tay là lần trước ở buổi tiệc chúc thọ Chu lão tiên sinh Tưởng Phàm đưa cho cô, cô giặt sạch sau đó luôn bảo quản rất kĩ, nhưng chưa tìm ra cơ hội thích hợp trả cho anh.
Tưởng Phàm nghe vậy, nhíu mày, nhìn Ninh Tiểu Thuần, một tay cầm lái, tay kia đưa qua, lấy khăn bỏ vào túi quần. Tay anh thon dài như quý tộc, xương tay rõ ràng, thật là đẹp, dưới ánh đèn trong xe chiếu xuống, dường như trong suốt.
Lúc Ninh Tiểu Thuần đang cảm thán mỹ nam chính là thế này, thì mỹ nam bên cạnh mở miệng nói chuyện: “Phụ nữ ra ngoài nên cẩn thận một chút, đặc biệt là buổi tối, đừng để kẻ xấu có cơ hội.”
“Vâng.” Ninh Tiểu Thuần rất vâng lời, đầu gật như gà mổ thóc. Dù có đánh chết cô, sau này cô cũng không mặc quần áo thế này đi lung tung ngoài đường.
“Gần đây đi đứng phải chú ý một chút.” Tưởng Phàm dùng đuôi mắt nhìn nhìn cô.
“Vâng, tôi sẽ.” Ninh Tiểu Thuần vì anh săn sóc mà cảm động.
Xe rất nhanh vào trung tâm thành phố, thành phố ban đêm chìm trong tiếng xe cộ ồn ã, cửa hàng hai bên đường sáng rực ánh đèn, đan vào nhau, ánh đèn rực rỡ giao hoà cùng bóng đêm dịu dàng. Trên đường lớn xe cộ như nước, đèn xe màu cam hội tụ thành một dòng suối phồn hoa, chậm rãi tiến lên.
“Đến rồi.” Tưởng Phàm vừa đánh tay lái, chầm chậm ngừng xe sát đường, vừa nói với Ninh Tiểu Thuần.
Ninh Tiểu Thuần nghe Tưởng Phàm nói, ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ, con đường này là mảnh đất phát triển nhất trung tâm thành phố, ngã tư đường muôn màu muôn vẻ, ánh đèn neon san sát khiến người ta chú ý, trên đường khách bộ hành nhộn nhịp, đi lại như mắc cửi. Người thợ khéo léo treo các dây đèn neon uốn lượn như các cô gái thon thả yêu kiều, thướt tha nhảy múa, biểu hiện phong phú. Có một toà nhà sáu tầng trang hoàng tráng lệ kiến trúc lộng lẫy rất dễ thấy sừng sững giữa phố, phía trên cánh cửa loé lên ánh đèn neon dần dần hiện ra chữ “Đế Đô” thật lớn.
Tim Ninh Tiểu Thuần bắt đầu đập thình thịch không ngừng, không vì hưng phấn, mà vì hoảng hốt. Đế Đô, là nơi cô không muốn nhắc