Tổng Tài Bức Hôn: Ngạo Khê Khó Thuần Phục
Tác giả: Y Sắc
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342114
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2114 lượt.
đến. Cô đã rời xa nơi làng chơi ngột ngạt bẩn thỉu này, không muốn lại liên quan dính líu gì đến nữa.
“Đây là một câu lạc bộ xa hoa, đồ vật và chất lượng ẩm thực đều rất khá, chúng ta vào thôi.” Tưởng Phàm nói xong đẩy cửa xe bước ra.
Tưởng Phàm vừa xuống xe, liền có một nhân viên của bãi đậu xe mặc đồng phục tươm tất chạy đến chào đón, lễ phép cúi đầu khom lưng với anh. Tưởng Phàm giao chìa khoá xe cho cậu ta, rồi mở cửa xe giúp Ninh Tiểu Thuần, lịch sự đỡ cô xuống xe.
Ninh Tiểu Thuần như trúng thuật Định thân, không bước xuống. Cô rũ mắt, lòng đấu tranh, không biết nên làm sao. Tưởng Phàm nhận thấy cô bất thường, cúi đầu nhỏ giọng hỏi: “Xảy ra chuyện gì?” Chẳng lẽ cô không thích chỗ này?
Ninh Tiểu Thuần nghĩ ngợi nên làm sao truyền đạt khéo léo ý mình, thì thấy cậu nhân viên đang u oán nhìn cô. Cô biết nếu không nhanh để cậu ta lái xe đi, thì sẽ ách tắt giao thông. Cô nhìn Tưởng Phàm cau cau mày, dáng vẻ khó hiểu, trong lòng thở dài, đành nhấc chân xuống xe.
Đi bước nào tính bước nấy vậy.
Ninh Tiểu Thuần từ trong xe đi ra, ngẩng đầu nhìn toà nhà xa hoa, dừng lại không bước lên. Tưởng Phàm đứng bên cạnh, thấy cô ra, liền nói: “Chúng ta đi vào thôi.” Ninh Tiểu Thuần quay đầu lại, gật gật đầu, đi theo Tưởng Phàm vào.
Đẩy cánh cửa kính xoay tròn, bước vào là gian phòng giữa, mặt sàn nhẵn bóng như gương, hơi lạnh phả thẳng vào mặt, một nhân viên nam mặc đồng phục tiến đến chào đón, phong thái nhẹ nhàng, nho nhã, lễ độ hơi khom mình hỏi: “Xin chào quý khách. Xin hỏi là lầu trên hay lầu dưới?”
Đế Đô cũng khá nổi danh là câu lạc bộ xa hoa, tất nhiên có chỗ đặc biệt của nó. Nó chia làm nhiều tầng, tầng dưới cùng là quầy rượu bình thường nhất cùng âm nhạc đường phố, chủ yếu là rượu và nhảy múa. Tầng hai là “Nhà hàng ca vũ”, tầng này chẳng những có ăn uống còn có ca múa, thích cô gái nào ăn mặc và trang điểm xinh đẹp, lập tức trêu ghẹo, kéo ra ngoài sofa, còn có thể vào phòng trong biểu diễn riêng cho xem. Lầu ba là sòng bạc, đương nhiên có các cô gái phục vụ xinh đẹp. Lầu 4 đều là phòng, có phòng đơn cũng có buồng trong, có thể cung cấp chỗ ngủ, tiệc tùng, biểu diễn “tiết mục nhỏ” v.v... đủ các loại phục vụ. Còn lại là tầng phục vụ khách hàng Vip.
“Chúng tôi ở dưới lầu xem trước, rồi lên lầu hai dùng bữa. Cậu không cần tiếp đón chúng tôi.” Tưởng Phàm khoát tay ngăn lại, vẻ quen thuộc, Ninh Tiểu Thuần đoán rằng trước đây anh hay tới chỗ này. Nhân viên phục vụ thấy người tới là người rành rẽ, nên gật đầu rồi đi.
“Chúng ta qua kia.” Tưởng Phàm đến cạnh Ninh Tiểu Thuần, ra hiệu nói.
Ninh Tiểu Thuần nghe vậy, mỉm cười, lựa chọn điều sau. Thật ra Tưởng Phàm với cô vẫn còn khá xa lạ, vẫn không thể xếp anh vào phía bạn bè, nên cô không dám khiêu vũ với anh.
Thế là hai người từ sàn nhảy tìm đến quầy bar vắng người, tìm chỗ ngồi. Vì Đế Đô khách đông, quầy bar vốn rất dài, bartender đứng quầy cũng không ít. Tưởng Phàm nói với một bartender còn trẻ: “Allen, cho tôi một ly Scotland đầy có đá...”
Bartender nghe Tưởng Phàm gọi, ngẩng lên, lúc anh ta thấy Tưởng Phàm thì có hơi kinh ngạc, đôi mắt sáng ngời lúc chớp thì hiện ra tia sáng thâm trầm, loại ánh mắt u buồn mà bi thương khiến người khác nhìn một lần sẽ bị anh ta hấp dẫn.
“Được, xin chờ một chút!” Bartender rõ ràng là quen biết Tưởng Phàm, nhưng anh ta chỉ gật đầu mỉm cười, không nói nhiều. Anh ta thấy Tưởng Phàm ngồi cạnh Ninh Tiểu Thuần, môi mấp máy, thản nhiên nhìn cô, lập tức pha rượu.
Ninh Tiểu Thuần cũng ngẩng lên nhìn trộm bartender, cô không có chút ấn tượng nào với người này, họ chắc là chưa từng gặp mặt. Dù sao quy mô Đế Đô lớn như thế, nhân viên nhiều như vậy, trước kia cô chủ yếu ở lầu hai ca hát, khi đó cô trang điểm thật đậm, nên không dễ có mấy ai nhận, cô thầm nghĩ.
“Còn cô?” Tưởng Phàm nghiêng đầu hỏi Ninh Tiểu Thuần.
Ninh Tiểu Thuần hồi tỉnh, nghiêng đầu nghĩ ngợi, nói: “Tôi muốn Margaret lam.” Bắt nguồn của Margaret lam, là một chuyện tình đẹp. Cô chưa uống lần nào, rất muốn nhấm nháp một lần, nghe nói Margaret lam làm người ta liên tưởng đến biển Ca-ri-bê xanh thẫm.
“Allen, pha ly Margaret lam.” Tưởng Phàm nói với bartender tên Allen.
Allen gật đầu, đổ các loại vật liệu vào ly cocktail, rồi một tay cầm nhanh ly rượu, ba ngón tay nắm ly rượu bên cạnh, lắc nhẹ. Chất lỏng trong ly nhộn nhạo trong tay anh ta, rõ ràng rượu sắp rơi khỏi ly, nhưng ly rượu kia trong tay anh ta như có ma lực, rượu vừa bắn ra lập tức được ly này hứng trọn.
Ly rượu bay lượn trước ngực anh ta, sau khi biểu diễn động tác hoàn mỹ, anh ta đặt ly rượu trên bàn, đưa đến trước mặt Ninh Tiểu Thuần. Ninh Tiểu Thuần nhìn quá trình anh ta làm xong ly rượu, mắt loé sáng liên tục.
Allen làm xong việc, dựa vào quầy bar, anh ta thản nhiên nhìn Ninh Tiểu Thuần, nói với Tưởng Phàm: “Clarence, có đi thăm Sarah không?”
Tưởng Phàm giơ ly lên, ngửa cổ uống hết ly Scotland, chậm rì rì buông ly xuống nói: “Ừ, đi rồi.”
Allen rót thêm ly nữa cho Tưởng Phàm, rồi chầm chậm