Tác giả: Y Sắc
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342130
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2130 lượt.
ốt quá, thật tốt quá! Cô Ninh cũng đến nhé.”
“Ha haa, tôi, không biết đánh...” Ninh Tiểu Thuần xua tay nói.
“Không biết có thể học mà, trò chơi này cũng chẳng khó khăn gì, chơi một chút cô sẽ biết liền. Để lát nữa tôi dạy cô, không phải tôi khoe chứ, tôi rất biết cách dạy.” Cây thuỷ tiên Lư tự kỉ nói.
Ninh Tiểu Thuần đành gượng cười, không nói. Cho dù có người dạy thì sao, cô chẳng có đồng phục để mặc. Cung Triệt đứng lên, vươn tay bắt tay với giám đốc Lư, muốn đi về: “Chúng tôi đi trước, buổi chiều gặp.”
“Được được, cô Ninh nhớ đến nha.” Hắn vẫn ồn ào không từ bỏ ý định.
Ninh Tiểu Thuần cười cười, nhanh chóng thu dọn đồ đạc, về theo Cung Triệt. Thằng cha này người sống chớ đến gần...
Ninh Tiểu Thuần mặc bộ đồng phục tennis màu xanh lam từ phòng thay đồ câu lạc bộ đi ra, ngước đầu nhìn trời, thấy bầu trời thật trong xanh, mây từng cụm lớn bay qua, ánh nắng cũng không gắt, dìu dịu chiếu xuống, làm ấm người. Gió thổi tới lành lạnh, làm người ta vui vẻ dễ chịu. Cô nhắm mắt, hít sâu vài lần, thời tiết thế này thật khoan khoái, thật thích hợp vận động.
Lúc ba giờ chiều, giám đốc Lư đặc biệt cho xe con đến khách sạn, đón hai người họ đi đánh tennis. Ninh Tiểu Thuần còn đang suy nghĩ vấn đề trang phục, Cung Triệt đã xuất hiện ngay trước cửa đưa cho cô một gói to, cô mở ra xem, là bộ đồng phục tennis mới tinh, còn thêm đôi giày. Anh sắm sửa đầy đủ cho cô ra trận, sao cô mới lâm trận bỏ trốn được. Được rồi, hôm nay cô phải thử một chút cái gọi là thể thao quý tộc.
Sân tennis đẹp vô cùng, những ô xanh xanh ngang dọc trên mặt đất bên ngoài kẻ những vạch trắng, tuy cô không biết tên gọi chính thức, nhưng cô biết đó là “biên”. Ở giữa sân có giăng cái lưới cao khoảng nửa người, gọi là “tuyến giữa”.
Một thân hình mạnh mẽ nhẹ nhàng chạy trên sân, chỉ thấy người đó tay trái cầm banh, tay phải cầm vợt, thân trên vận áo T-shirt màu xanh lam, thân dưới mặc quần sooc, hiên ngang mạnh mẽ, tư thế oai hùng, đôi chân thon dài làm người ta thèm thuồng, khí thế đó không phải Cung Triệt sao?! Cung Triệt soái cô đã biết từ lâu, có điều bộ đồ của anh nhìn quen quá, hình như cùng kiểu với cô, nhìn qua giống như đồ tình nhân!
Giám đốc Lư mặc bộ đồ đen đi qua chỗ Cung Triệt, tính nói chuyện với anh một chút, không ngờ điện thoại Cung Triệt reo lên ngay lúc đó, anh xin lỗi rồi tránh đi nghe điện thoại, giám đốc Lư đành thôi. Hắn nhìn thấy Ninh Tiểu Thuần đã ra, hai mắt sáng rỡ, vội vàng đi qua, cười ngả ngớn: “Cô Ninh mặc đồ tennis thật là đẹp.”
Ninh Tiểu Thuần nghe vậy, kéo rìa mũ, giật nhẹ mép váy, ngượng ngùng: “Giám đốc Lư quá khen.”
“Cô Ninh đừng khách sáo, gọi tôi là Lư Vĩ đi.”
A, quên nói, giám đốc Lư tên là Lư Vĩ, ha ha, Lư Vĩ, lau sậy. Điều này làm Ninh Tiểu Thuần nhớ đến hai câu: lau sậy đầu tường, đầu nặng gốc nhẹ; măng tre trong núi, da dày bụng rỗng. Câu này tả thực ghê gớm, Ninh Tiểu Thuần cười thầm muốn nội thương.
“Chi bằng tôi dạy cô đánh tennis?” Lư Vĩ thấy Cung Triệt không có trong sân, không đợi Ninh Tiểu Thuần trả lời, to gan kéo cô đi vào sân.
“Ha ha, phiền phức lắm, tôi đứng ngoài xem các người chơi là đủ rồi.” Ninh Tiểu Thuần vội vàng xua tay từ chối.
“Không cần khách sáo với tôi, rất dễ học.” Lư Vĩ đưa cho Ninh Tiểu Thuần cái vợt, tiếp tục nhiệt tình, “Nhìn thẳng lưới, hai chân mở, hơi thu vai, phần gối thả lỏng, thân trên hơi chúi ra trước, trọng tâm đặt trên đầu ngón chân. Được rồi, chính là vậy, tay phải nắm nhẹ cán vợt, tay trái cầm chặt vợt, đặt vợt cao ngang giữa rốn và ngực.”
Ninh Tiểu Thuần không cách nào từ chối, đành phải làm theo lời Lư Vĩ tạo tư thế, ai ngờ Lư Vĩ lòng tham không đáy, quấn ra sau lưng cô, đứng sát cô, hai tay nắm tay cô, thân mật dạy cô làm thế nào đánh bóng. Hắn đứng như vậy, giống như cô dựa vào ngực hắn, thật đen tối, thật xấu hổ.
“Hai khuỷu tay chạm nhẹ bên sườn, mắt nhìn kĩ trái bóng. Quan trọng là cơ thể phải thả lỏng, vai và tay cầm cũng phải thả lỏng, gồng cứng là không thể nào vung vợt được. Cần căn cứ quả bóng đến để phản ứng, để tay thuận đánh trả, còn có thể có động tác nhảy bật người nữa.” Lư Vĩ tiếp tục mặt không đỏ tim không đập nhanh chỉ bảo, nhưng ánh mắt hắn lại tiết lộ thần sắc, bên trong có ý cười thực hiện được quỷ kế.
Ninh Tiểu Thuần không thể động đậy, toàn thân cứng ngắc, bị hắn cầm hai tay, bị động làm động tác tung bóng. “Tôi, tôi không học được.” Cô muốn né khỏi ngực hắn.
“Sao có thể bỏ dở nửa chừng được chứ, chúng ta tiếp tục học, cô sẽ học được ngay.” Lư Vĩ không buông tha.
“Thật sự không cần, tế bào vận động của tôi không phát triển. Á, tôi muốn đi toalet...” Ninh Tiểu Thuần viện lí do lung tung.
“Khụ.” Tiếng ho nhẹ từ sau vang lên, mang theo bất mãn. “Hai người đang làm gì vậy?” Cung Triệt nói chuyện điện thoại xong quay lại, thì thấy cảnh họ thân mật ôm ôm quàng quàng. Anh ra phía trước họ, khoanh tay nhìn họ hỏi.
“À, Cung tổng hả, tôi đang dạy cô Ninh cách đánh bóng.” Lư Vĩ cười cười nói.
Ninh Tiểu Thuần thấy Cung Triệt, tựa như thấy cứu tinh, ánh mắt đáng thương ném về phía anh. Cung