XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tác giả: Y Sắc

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342305

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2305 lượt.

Triệt nhíu chặt mày, nói với Lư Vĩ: “Giám đốc Lư, chúng ta đánh một hiệp đi.” Rồi kéo tay Ninh Tiểu Thuần, tách cô khỏi Lư Vĩ, nói: “Trợ lý Ninh giúp chúng tôi lấy nước uống đến đây đi.”
“Được.” Ninh Tiểu Thuần tuân lệnh, vội vàng rời khỏi hiện trường, tránh xa nhân vật nguy hiểm.
Lúc cô cầm mấy chai nước trở lại, trận đấu của hai người đã bắt đầu. Cung Triệt vững vàng trên sân, vừa nhìn đã biết là lão tướng kinh nghiệm đầy mình. Lư Vĩ đứng trên sân, tay cầm vợt, tràn đầy tự tin, như dáng vẻ nhất định phải có của quán quân. Ninh Tiểu Thuần lẳng lặng đến đường biên sân bóng, làm người xem.
Cung Triệt thấy Ninh Tiểu Thuần đến, nhìn cô một cái, rồi dời mắt trở lại sân bóng. Lư Vĩ cũng nhìn Ninh Tiểu Thuần, cười rực rỡ, bắt đầu phát bóng.
Trận đấu bắt đầu, Lư Vĩ phát mấy quả Cung Triệt đều đón được rất nhẹ nhàng, thành thạo, điều này làm hắn khó chịu. Đúng lúc này Cung Triệt chợt vung thẳng vợt, nhảy lên, trái bóng nhanh như chớp xẹt qua Lư Vĩ, gọn gàng linh hoạt đánh cú quyết định. Lư Vĩ chậm một nhịp, không kịp đỡ, suýt nữa té lăn trên sân. Sau đó Cung Triệt mấy lần đánh bóng làm Lư Vĩ khí thế hùng hổ xẹp lép, Lư Vĩ sắp không chịu được nữa.
“A, lợi hại thật...” một cô gái đi qua nói.
““Đúng đó, đánh rất đẹp, rất đẹp trai.” Cô kia phụ hoạ.
Lư Vĩ căm giận bất bình liếc mắt về phía khách xem bên ngoài, nghĩ thầm chẳng lẽ hắn thua dưới tay Cung Triệt ư? Hắn còn muốn tỏ rõ phong thái trước mặt trợ lý Ninh mà, sao có thể làm mắt cô ấy dính trên người Cung Triệt được? Thế là, Lư Vĩ muốn thể hiện bản lĩnh xuất chúng của hắn, hắn tự nhận mình có cú phát bóng cực mạnh ── “bom bay”.
Hắn duỗi thẳng tay, dùng sức vung vợt, cái vợt màu vàng tựa như cánh quạt vút mạnh. Gió rất hợp lúc thổi ào, làm người ta bị ảo giác, cảm thấy cái vợt phát ra tiếng gió, cỏ và lá cây chung quanh tốc lên, bay múa trong gió.
“Woawoaaaa...”
“Hình như lợi hại nha!” Hai cô gái bên ngoài thảo luận.
Lư Vĩ có chút đắc ý, hai mắt phát ra tia sáng hưng phấn, hắn đột nhiên hét to “Xẹt ── nhanh!” trái bóng tung lên, vợt vút cao thuận thế đập vào trái bóng. Trái bóng này giống bom bay vèo đi, bằng tốc độ xé gió bay về phía Cung Triệt!
Người ngoài sân hăng hái xem trận đấu, dù cách đó không xa truyền đến tiếng nói chuyện ồn ào của nhân viên bảo vệ và một người đàn ông đội mũ lưỡi trai, mọi người cũng không bận tâm, hoàn toàn bị nhất cử nhất động hai người trên sân làm căng thẳng. Ninh Tiểu Thuần đứng một bên, nhìn chăm chăm trái bóng xé gió, tự nhiên hồi hộp.
Cung Triệt lại lạnh lùng mím miệng, trong đôi mắt đen sâu là hờ hững mà bình tĩnh, tầm mắt anh bám chặt hướng trái bóng, rồi thân thể nhẹ nhàng nhảy, hai chân hơi cách mặt đất, vạt áo màu xanh như cánh chim theo động tác của anh phất lên rồi rơi xuống. Cánh tay thon dài mạnh mẽ rất nhanh mà đẹp đẽ giơ lên, hoàn mỹ uyển chuyển vung về trái bóng, đánh qua trở lại! Trái bóng mang theo luồng gió, như mài nóng không khí.
Lư Vĩ nhìn chằm chằm trái bóng bay vút tới, chợt thấy căng thẳng, tay run lên, nhưng không thể đón được, trái bóng xẹt qua tai hắn, minh chứng hắn thất thủ.
“Woa──” Mọi người ồ lên, không khí sân bóng nóng lên, người xung quanh đang chơi cũng ngừng lại, thưởng thức trận đấu này.
Ninh Tiểu Thuần kích động, cũng vỗ tay theo mấy cô chung quanh.
“Vừa rồi chỉ là làm nóng!” Lư Vĩ suy sụp, lầm bầm. Hắn như con khỉ bị chọc giận, chân giậm nhảy, không cam lòng ra sức tung bóng, lại đánh cú “bom bay” tuyệt kĩ sở trường của hắn về Cung Triệt!
Cung Triệt không tốn sức đánh trả, nhanh chóng đưa bóng trả lại, Lư Vĩ dốc toàn lực, lao về hướng bóng, lại đánh ngược trở qua. Cung Triệt bước lên một bước dài, nhẹ nhàng vung tay, vợt chuẩn xác đánh trúng bóng, Lư Vĩ thất tha thất thểu lao theo, thoát hiểm đón được.
“Quá... quá mạnh... Hắn có phải là người không?” Hắn tru như sói trong bụng.
Tình hình thi đấu càng lúc càng gay cấn, chỉ thấy trái bóng nho nhỏ như ngôi sao xanh, xẹt qua xẹt lại. Lư Vĩ đẹp đẽ đánh bóng xoáy mạnh thì Cung Triệt nhảy lên, đường bóng uốn lượn, lần này bóng như khối đá xẹt thẳng vào hướng Lư Vĩ, đánh ngay giữa bụng hắn, làm hắn lùi ra sau, vẻ mặt đau đớn, mới đầu hắn còn đắc ý vênh váo giờ nếm quả đắng. Bóng từ bụng văng ngược ra, rớt xuống đất phát ra tiếng bộp.
Mọi người nhìn tình huống trước mắt, trong một lúc không kịp phản ứng, hoá đá tại chỗ. “Woa, thắng rồi.” Không biết ai hét lên, mọi người sực tỉnh, vỗ tay lốp bốp.
Cung Triệt mỉm cười như gió xuân ấm áp, giết chết mọi người, nhưng Ninh Tiểu Thuần lại cảm thấy nụ cười của anh là đắc ý là do đạt được ý đồ xấu. Cung Triệt từng bước một đi về phía Lư Vĩ, lúc này Lư Vĩ còn ôm bụng vật vã ngồi bệt trên đất, Cung Triệt dừng lại trước mặt hắn, vươn tay, lịch sự kéo hắn đứng lên, “Cảm ơn giám đốc Lư.”
Lư Vĩ không tiếp nhận, hậm hực đứng lên, giả vờ giả vịt nói: “Cung tổng không cần phải khách khí, do anh có thực lực.” Nói xong thất tha thất thểu đi về ghế cách đó không xa ngồi, cầm khăn mặt lau mồ hôi. Mọi người thấy hết chuyện, lưu luyến giải tán.
Ninh Tiểu Thu