Tác giả: Y Sắc
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342299
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2299 lượt.
ần nhìn Lư Vĩ thương hại, vọt đến cạnh Cung Triệt, đưa khăn, “Anh thật lợi hại nha.”
Cung Triệt nhận khăn, khoé miệng khẽ nhếch lên thành một vòng cung nhỏ, “Quá khen.”
Ninh Tiểu Thuần mở nắp chai nước, đưa cho anh, Cung Triệt cười, nói cảm ơn rồi ngửa đầu uống. Ninh Tiểu Thuần đứng một bên nhìn động tác Cung Triệt lau mồ hôi uống nước, trong lòng dâng lên chút kì lạ nhưng mang theo hưng phấn. Cô nhớ trong tiểu thuyết thường xuất hiện tình tiết, nam chính thi đấu, nữ chính cầm khăn và nước uống đứng ngoài sân, vì anh ta hò hét cổ vũ, trong mắt chỉ một mình nam chính, không chứa được người khác. Đến lúc nam chính rời sân, cô liền bước đến đưa khăn đưa nước, hai người đứng ngoài sân bóng, hoàn toàn không ngó ngàng đến đám đông ồn ào, nhìn nhau cười, hạnh phúc dạt dào.
Hình ảnh này biết bao nhiêu cô gái ao ước. Ninh Tiểu Thuần mắt sáng như sao, nhìn chằm chằm Cung Triệt đến xuất thần.
“Có muốn anh dạy em chơi không?” Cung Triệt chợt hỏi.
Ninh Tiểu Thuần sực tỉnh, gật gật, nói: “Muốn.” Cô cầm cây vợt, vẻ mặt tươi cười, dáng người nhẹ nhàng, sôi nổi chạy ra sân.
Cung Triệt quay lại, liếc Lư Vĩ cách đó không xa một cái, vỗ vỗ cây vợt, đến chỗ Ninh Tiểu Thuần.
À, là anh cố ý đánh trúng bụng Lư Vĩ, ai bảo hắn dám để tay bậy bạ. Phù, xem ra anh thành người xấu mất rồi...
Sau sự kiện tennis, Lư Vĩ dáng vẻ bệ vệ co lại không ít, Ninh Tiểu Thuần có được một chỗ yên tĩnh, nhưng hắn lại làm khó làm dễ trong công việc, kéo dài quyết định kế hoạch, không cho câu trả lời xác đáng. Ninh Tiểu Thuần nóng nảy, trái ngược với Cung Triệt nhàn nhã điềm tĩnh, không lo âu chút nào, ung dung tự tại. Có thời gian rảnh thì đến công ty con, hoặc là lái xe đi hóng gió, chở cô đi dạo, rất hoan hỉ.
“Đã đến ngày thứ Năm rồi.” Một hôm nọ Cung Triệt lại chở Ninh Tiểu Thuần đến chỗ ngắm cảnh, Ninh Tiểu Thuần không nhịn nổi cằn nhằn.
“Lá phong chỗ này sao thế này, có đẹp hơn chỗ Hương Sơn Bắc Kinh không?” Cung Triệt nhặt một lá phong rụng xuống nói.
Cô chưa từng đến Hương Sơn Bắc Kinh, không nhìn thấy sao so sánh được. Nhưng nơi này rõ ràng rất đẹp, đập vào mắt chính là, từng mảng từng mảng rừng phong đỏ ối, nhìn từ xa, như Hoả Diệm Sơn. Lá phong phất phơ trong gió, gật đầu mỉm cười với người đi đường. Cô nhặt một lá, cẩn thận quan sát, một tấm lá phong do bảy cánh lá tạo thành, mép lá hơi thô, cọng màu đỏ hẹp dài, như một bàn tay xoè ra. Lá phong mùa xuân là màu xanh biếc, nhưng đến mùa thu liền dần dần biến thành màu đỏ. màu đỏ của lửa, như một ma pháp sư, cực kì xinh đẹp.
“Đẹp.” Ninh Tiểu Thuần đáp, chỉ đơn giản vì lá phong đẹp, không hề so sánh.
Chứng cớ chuẩn xác, lôi “chân tướng” ra, làm tình cảm của họ càng khó hiểu rõ. Nhưng trên báo không nói rõ thân phận Ninh Tiểu Thuần, xem ra sẽ còn đưa tin kì sau, tiếp tục thêm mắm dặm muối, kiếm lượng độc giả.
Ninh Tiểu Thuần về đến nhà, ngồi chưa nóng chỗ, đã bị tin tức này làm cho trợn mắt há mồm. Trời ạ, cô vô tội mà, cô không làm phiền ai, cũng đừng ai đến làm phiền cô chứ, cô thật là nữ hoàng bi kịch! Nếu paparazi tiếp tục điều tra, không phải chuyện cũ của cô sẽ dễ dàng bị bới ra?
“Làm sao đây làm sao đây anh?” Ninh Tiểu Thuần lo lắng hỏi Cung Triệt trong điện thoại.
“Bịa đặt ác ý, không cần quan tâm.” Cung Triệt trấn an nói. Chuyện này là toà soạn bịa đặt trắng trợn, nếu họ lên tiếng, ngược lại càng cung cấp cho người ta cơ hội bịa đặt tin tức, nên đối với chuyện này tiến hành “xử nguội” sẽ hay hơn. Đặc biệt toà soạn báo này tiếng xấu đồn xa, thường xuyên đào bới chuyện riêng của ngôi sao diễn viên, đã khiến trời và người đều phẫn nộ.
“Nhưng... nếu họ điều tra ra, chuyện em ở Đế Đô... lộ ra...” Ninh Tiểu Thuần lo lắng.
“Không có gì đâu, cứ giao anh, đừng lo nghĩ nhiều.” Cung Triệt nhẹ nhàng nói.
Nếu Cung Triệt đã nói vậy, Ninh Tiểu Thuần cũng không tiện nói gì thêm, chỉ tin tưởng vào anh, trước tiên phải giữ bình tĩnh. Ngày đầu của lễ Quốc khánh, Ninh Tiểu Thuần kinh hồn bạt vía, đứng ngồi không yên, rơi vào tình trạng ăn không biết ngon. Vất vả chịu đựng đến hôm sau, trong lúc kẻ nhiều chuyện làm không biết mệt, say sưa bàn tán rốt cuộc ai mới là chính ai mới là người chen ngang, toà soạn đó bám riết không tha tiếp tục tung ra tin tức, để chính “chân chính” nổi lên mặt nước.
Người viết truyền ra hôn sự của Cung Triệt với Lạc Hi Hi. Lạc Hi Hi là đại tiểu thư tập đoàn Lạc thị, là vị hôn thê danh chính ngôn thuận của Cung Triệt, như vậy vị hôn thê được ủng hộ đột nhiên xuất hiện trước mặt mọi người, làm sự việc chớp mắt thay đổi, Ninh Tiểu Thuần và Hạ Phi Sắc đều thành người chen ngang, đông đảo quần chúng thổn thức không thôi.
Người viết còn truyền ra Ninh Tiểu Thuần là trợ lý tổng giám đốc, bắt đầu quan hệ tình cảm văn phòng với Cung Triệt, nghi là có quy tắc ngầm. Hạ Phi Sắc cũng có thể là quy tắc ngầm, nương nhờ địa vị Cung Triệt. Còn hình ảnh to lớn của Cung Triệt bị chửi bới, bị dán nhãn lăng nhăng, một chân đạp ba thuyền. Báo chí còn nói anh có ngầm bao nhi