pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tác giả: Y Sắc

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342158

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2158 lượt.

Ninh Tiểu Thuần dựa vào ngực anh nhắm mắt lại.
Tạm thời để cô làm đà điểu đi, xin anh.
Hôm sau Ninh Tiểu Thuần dậy thật sớm, đón xe đến nhà trẻ Tưởng Đồng Bạch. Hôm nay Cung Triệt phải tham gia họp mặt gia đình, cô ở một mình vắng vẻ lắm. Hơn nữa tối qua cô đã nói dối trước mặt Cung Triệt, nói có hẹn, nếu cứ ở nhà sẽ khó che giấu, cô liền tạm thời đồng ý lời mời tham dự đại hội thể thao của Tưởng Đồng Bạch.
Nếu cô biết trước, có đánh chết cô cũng không đến tham gia đại hội thể thao gia đình tào lao này. Cô còn phát hiện mình bị con nhóc kia gài bẫy, còn nhỏ mà học đòi bắt chước người ta làm bà mai rồi!
Cô đi xe đến nhà trẻ xứng danh quý tộc thì ở đó đã vô cùng náo nhiệt, nhộn nhịp rộn ràng, ngoài cửa đậu rất nhiều xe mắc tiền, cô thiếu chút nữa là không vào trong được. Xa xa cô thấy hai người quen đứng trước cổng nhà trẻ, một người là Tưởng Đồng Bạch mặt mày hớn hở, mặc váy đẹp, người kia là Tưởng Phàm mặc thường phục, anh tuấn nhẹ nhàng khoan khoái. Sao anh ta ở đây, không phải Tưởng Đồng Bạch nói anh ta không đến sao?
“Chị, bên này...” Tưởng Đồng Bạch giơ tay vẫy vẫy, vui vẻ kêu lớn.
Trán cô rịn mồ hôi, bước từng bước chậm rãi đi qua. “Hi.” Cô hơi gật đầu chào Tưởng Phàm.
Tưởng Phàm hiểu ý cười, anh cười thật mê người, trong mắt có gì đó khiến người ta thót tim.
“Chúng ta mau vào đi.” Tưởng Đồng Bạch cười xảo quyệt, mỗi tay kéo một người, kéo họ đi vào.
Trong nhà trẻ có rất nhiều người, phóng mắt nhìn quanh, trên mặt mỗi đứa trẻ đều tràn đầy hạnh phúc, tâm trạng bực bội của Ninh Tiểu Thuần cũng giảm bớt. Đại hội thể thao gia đình sắp bắt đầu, Tưởng Đồng Bạch chạy đi thay quần áo chuẩn bị ra sân trình diễn, để lại Ninh Tiểu Thuần với Tưởng Phàm.
“Đồng Bạch rất tuỳ hứng, xin lỗi, mang đến phiền phức cho cô.” Tưởng Phàm đột nhiên quay qua nói với Ninh Tiểu Thuần.
Ninh Tiểu Thuần vội xua tay, nói: “Không sao không sao.”
Khi bọn họ nói chuyện, đại hội thể thao gia đình đã bắt đầu. Các thầy cô rất nhiệt tình, sau màn biểu diễn mở màn [thể dục boxing'> hoành tráng, làm bọn trẻ cũng bị lây tinh thần phấn chấn, âm nhạc sống động như thật vì bày hết các dụng cụ thể dục, đội hình biến hoá, biểu hiện xuất sắc không chỉ thể hiện tinh thần đoàn kết, tinh thần yêu thích vận động của bọn trẻ, mà còn thể hiện sáng tạo sắp xếp tiết mục của các thầy cô.
Ninh Tiểu Thuần đứng ở dưới, cảm nhận tiết tấu âm nhạc cô đọng dứt khoát đột phá, nhìn Tưởng Đồng Bạch trên sân cười tươi như hoa, tâm tình cũng trở nên sục sôi, vỗ tay theo mọi người. Tưởng Phàm đứng cạnh Ninh Tiểu Thuần, nhìn con gái trên sân, rồi nhìn Ninh Tiểu Thuần bên cạnh, cũng bị sự vui vẻ của hai người đó lôi cuốn, khoé miệng cũng nhếch nhẹ, mỉm cười thật rạng rỡ, sinh vật giống cái trong phạm vi vài thước chung quanh đều bị anh thu hút.
Sau biểu diễn là thi đấu, trận đầu là thi chạy 30m. Các thầy cô thu dọn sạch sẽ, chuẩn bị sắp xếp mọi thứ xong xuôi. Một tiếng còi phát ra, các tuyển thủ nhí chạy như bay, bám sát dũng cảm tranh chạy trước. Tưởng Đồng Bạch đang chạy băng băng, không cẩn thận lảo đảo một chút. Ninh Tiểu Thuần đứng ngoài này căng thẳng, hô to một tiếng: “Cẩn thận.” Suýt nữa định chạy đến đỡ con bé, không ngờ Tưởng Phàm ngăn cô lại.
Tưởng Đồng Bạch đáng thương đứng vững, ném ánh mắt tủi thân sang chỗ họ. Tưởng Phàm vẫn không nhúc nhích, nhưng ôn hoà nhìn Tưởng Đồng Bạch, cổ vũ con bé bằng mắt. Tưởng Đồng Bạch sờ sờ mặt, mỉm cười, dậm chân chạy, nghiêng ngả lảo đảo chạy đến đích. Ninh Tiểu Thuần thấy động tác của hai cha con, cười cười, đi đến đích.
“Đồng Bạch, em giỏi nhất.” Ninh Tiểu Thuần lấy khăn lau khuôn mặt nhỏ nhắn của Tưởng Đồng Bạch, rồi bật ngón cái khen ngợi nó.
“Đương nhiên.” Tưởng Đồng Bạch nhếch miệng cười to, “Em là ai chứ, em là con gái của ba mà.” Nó thật tự hào.
“Đúng vậy, con gái ba giỏi giang nhất.” Tưởng Phàm đi đến, ôm Tưởng Đồng Bạch, vẻ mặt hiền hoà.
Nhóm các bà mẹ đứng bên quan sát, có thầy cô giữ trật tự, càng không ngừng cầm camera quay hình. Có mấy người đứng cạnh, nhìn họ cười nói: “Một nhà ba người hạnh phúc thật đó.”
Ninh Tiểu Thuần nghe vậy, mặt hơi đỏ lên, xấu hổ, vội vàng xua tay, nói: “Mấy chị hiểu lầm rồi, tôi không phải...”
“Không phải gì?” “Con gái cô đáng yêu thật.” “Giống chồng cô ghê, đúng là gien tốt...” Mấy bà mẹ mỗi người một câu, làm Ninh Tiểu Thuần càng thêm xấu hổ. Hơn nữa cô già vậy sao, còn có con gái nữa chứ...
“Khụ khụ.” Tưởng Phàm họ nhẹ mấy cái, mỉm cười với mấy bà mẹ, gật đầu ý bảo, “Chúng tôi qua kia.” Sau đó ôm Tưởng Đồng Bạch đi trước, ra hiệu Ninh Tiểu Thuần đuổi theo.
Đi đến khoảng đất trống, Tưởng Phàm thả Tưởng Đồng Bạch xuống, nói với Ninh Tiểu Thuần: “Làm phiền cô rồi.”
Ninh Tiểu Thuần không biết nên nói gì, chỉ xua tay, bảo không có gì.
“Ôi chà, chị với ba đứng kế đẹp đôi nha, mấy dì đó không phải nói chúng ta là một nhà sao, chứng tỏ hai người có tướng vợ chồng.” Tưởng Đồng Bạch xấu xa cười nói.
Tướng vợ chồng?!
Quác quác quác, một đàn quạ bay ngang qua...
Ninh Tiểu Thuần và Tưởng Phàm đồng thời đổ mồ hôi.