Tác giả: Y Sắc
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342161
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2161 lượt.
“Con nít không được nói lung tung, ai dạy con từ đó?” Tưởng Phàm không vui nhìn con gái.
Ninh Tiểu Thuần lúng túng không biết nên để tay ở đâu, con nhóc xấu xa này, cứ hay làm cô xấu hổ, cô già cả làm sao chịu đựng nổi.
“Trên TV người ta nói thế mà.” Bạn Tưởng Đồng Bạch ưỡn thẳng lưng, nói.
“Toàn linh tinh.” Tưởng Phàm dùng ngón tay gõ nhẹ lên trán nó, giả vờ tức giận nói: “Bị bạn trai chị nghe được, con nhất định chết chắc.”
“Chị, chị có bạn trai rồi hả?” Tưởng Đồng Bạch nghe thế, túm nhanh tay Ninh Tiểu Thuần hỏi.
Ninh Tiểu Thuần nín lặng nhìn trời, sao Tưởng Phàm đi nói mấy câu đó với Tưởng Đồng Bạch. Nó còn nhỏ mà, nói gì mà bạn trai cô chứ.
“Chị, chị mau nói em biết đi.” Tưởng Đồng Bạch không chịu bỏ qua.
Ninh Tiểu Thuần liếc qua Tưởng Phàm một cái, rồi cúi xuống nhìn Tưởng Đồng Bạch, gật đầu, xem như trả lời.
Tưởng Đồng Bạch có vẻ thất vọng, khuôn mặt xị xuống nhăn nhó, lát sau mới thoáng hiện nét cười, cười hì hì: “Chị, em thích chị lắm đó, chị không suy nghĩ đến ba em chút nào sao, ba em vừa đẹp trai vừa có tiền, là Vương lão ngũ kim cương hấp dẫn à nha.”
Còn Vương lão ngũ kim cương hấp dẫn nữa à. Ninh Tiểu Thuần không còn lời nào để nói.
“Tưởng Đồng Bạch!” Tưởng Phàm trợn mắt lườm nó, dùng ánh mắt cảnh cáo nó không được nói năng bừa bãi.
“Hứ.” Tưởng Đồng Bạch không khoe ba nó nữa, kéo tay Ninh Tiểu Thuần vừa đi vừa nói: “Chị, chúng ta qua kia đi, có thi trượt ván.”
Ninh Tiểu Thuần vuốt vuốt tay, bất lực mỉm cười với Tưởng Phàm, bị động đi theo Tưởng Đồng Bạch.
Lúc hai người đến thì không khí trận đấu đã đến đỉnh điểm. Các phụ huynh ngồi trên một góc ván trượt vuông, do con mình đẩy tới trước. Vì tuổi còn nhỏ, bọn trẻ không giữ hướng tốt, đẩy một hồi rất dễ mất kiểm soát, xe hoặc là lệch hướng, hoặc là ngã ngang, làm ba mẹ bình thường nghiêm túc giờ nhếch nhác không chịu nổi, khiến mọi người cười vang.
Ninh Tiểu Thuần đứng bên, thấy Tưởng Phàm bị ép phải ra thi, mím chặt môi cười. Lúc Tưởng Đồng Bạch đẩy, Tưởng Phàm ngồi trên ván trượt được đẩy tới. Hai người phối hợp, tấm ván nhỏ ẹo qua ẹo lại tiến tới, đi đến nửa đường, Tưởng Phàm tự nhiên ngồi không vững, suýt nữa thì ngã. Thấy họ chật vật chán nản, Ninh Tiểu Thuần cười không ngớt.
Giờ phút này, Ninh Tiểu Thuần cảm thấy nơi này thật tốt. Không có phiền não của thế giới người lớn, chỉ có khuôn mặt ngây thơ, nụ cươi tươi tắn, tất cả thật tốt đẹp.
Thời gian qua rất nhanh, đại hội thể thao gia đình cũng kết thúc trong tiếng hoan hô. Tưởng Phàm mời Ninh Tiểu Thuần đi ăn, không thể từ chối, Ninh Tiểu Thuần đành đồng ý. Lúc về, Tưởng Đồng Bạch đã mệt mỏi ngủ thiếp đi, Tưởng Phàm vừa lái xe vừa nói: “Cô Ninh, hôm nay cám ơn cô.”
“Không cần khách sáo.” Ninh Tiểu Thuần khoát tay nói, “Hôm nay tôi cũng rất vui.”
Tưởng Phàm không phải người dài dòng, mỉm cười hỏi: “Nhà cô Ninh đi hướng này đúng không?” Anh từng đến đón cô, trong trí nhớ là đi hướng này.
Ninh Tiểu Thuần nhìn ngoài cửa sổ, thấy cảnh đường phố lùi lại quen thuộc, đây là đường về nhà trọ màu hồng, hiện nay cô ở nhà Cung Triệt mà. Cô thoáng nghĩ, cười xin lỗi, mới lên tiếng: “Phiền anh đưa tôi đến đường XX.”
Tưởng Phàm nghe vậy, nhíu mày, không nói gì, chỉ nhanh chóng xoay volang, vòng qua khúc ngoặt, quay đầu xe di theo hướng ngược lại. Cô tới giao lộ phía trước thì xuống xe, cảm ơn Tưởng Phàm rồi đi về hướng khu nhà Cung Triệt.
Lúc này màn đêm đã buông xuống, ngước lên thấy đèn đuốc sáng trưng. Cô đứng trước cửa nhà, mở cửa bước vào, trong phòng tối thui. Cô mở đèn, chậm chạp thay giày, vào phòng tắm. Lúc cô nhắm mắt ngâm mình trong bồn tắm, trong đầu luôn nghĩ Cung Triệt bây giờ đang làm gì, ở cùng với ai, đêm nay mấy giờ mới về. Cô như cô vợ trẻ chờ chồng về nhà, trong lòng là ưu sầu ngọt ngào không rõ.
Lúc gần đi ngủ, cô nhìn chăm chăm di động, chần chừ không biết có nên gọi cho Cung Triệt không. Bạn gái gọi điện, đòi bạn trai báo cáo, là rất bình thường đúng không. Cô bình thường không thích bám người ta, lâu lâu gọi điện thoại hỏi bạn trai đi đâu có sao không nhỉ?
Ninh Tiểu Thuần đấu tranh nội tâm một hồi lâu sau, cuối cùng quyết định gọi điện cho Cung Triệt, bằng không e là cô không ngủ được. Chỉ hỏi một câu thôi, chắc là không mất bao nhiêu thời gian.
Cô nhấn số, nhạc chuông êm tai, hồi hộp chờ đợi. Thật lâu, điện thoại mới có người nhận, Ninh Tiểu Thuần chưa kịp lên tiếng, đầu dây kia đã vang giọng nữ: “Alo?”
Ninh Tiểu Thuần ngẩn người, ngỡ mình gọi nhầm số, vội đưa di động ra xem, đúng mà, đúng là số Cung Triệt mà, cô không gọi nhầm, vậy người phụ nữ bên kia là ai?
“Alo, xin chào?” Đầu dây kia thấy không ai trả lời, hỏi lại.
Tiếng nói này có vẻ quen thuộc, chẳng lẽ là thím Hai?
Tay Ninh Tiểu Thuần run lên, theo bản năng cúp điện thoại.
Không gọi thì tốt rồi, gọi rồi tự tìm khổ, xem ra đêm nay cô khó ngủ đây.
Cung Triệt cả đêm không về nhà, Ninh Tiểu Thuần tự đón xe đến công ty. Cô mặt không đổi sắc xử lý hết công việc buổi sáng