Tác giả: Y Sắc
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342280
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2280 lượt.
điện thoại.
“Giờ em rảnh không, đi ăn cơm với anh?”
“Có, có,” đương nhiên rảnh, đây là lý do tốt nhất, có thể đường hoàng từ chối Tươi Mơn Mởn, “Anh ở đâu?”
“Trên đường đến, em ở đại sảnh chờ anh một chút, anh đến nhanh lắm, đừng bỏ đi đâu .” Lục Tử Hiên dặn dò.
“Vâng, em biết rồi.” Ninh Tiểu Thuần nhức đầu, cúp điện thoại.
Lục Tử Hiên đang chạy trên đường cũng cúp điện thoại, nhìn xấp giấy tờ để một bên, khoé miệng nhếch lên, tròng mắt hiện lên tia sáng khó hiểu.
Đây là “chân tướng”, đây là chứng cớ sao? Các người chờ xem, tôi không để mấy người sung sướng như vậy đâu. Bất kể thế nào, tôi phải trả cho các người gấp bội. Lục Tử Hiên giẫm mạnh chân ga, phóng nhanh đến Hoàn Nghệ.
Bên đây Ninh Tiểu Thuần vui vẻ cất điện thoại, chuẩn bị về phòng thu dọn, thì Ngô Kì Vũ và Hồ tổng đi ra, thấy Ninh Tiểu Thuần nói xong điện thoại, nên bước lại: “Cô Ninh, tôi...”
“Có chuyện gì không ạ?” Ninh Tiểu Thuần muốn nhanh chóng bỏ đi.
“Cùng ăn cơm nhé?” Tươi Mơn Mởn mời, vẻ mặt chờ mong.
Tươi Mơn Mởn à, tôi làm gì có tư cách ăn cơm với mọi người, giám đốc, tổng giám đốc, Hồ tổng, thêm cố vấn Ngô anh, bốn sếp lớn lận nha, cô sao nhận nổi. “Thôi ạ, tôi có hẹn rồi.” Ninh Tiểu Thuần từ chối.
Tươi Mơn Mởn vẻ mặt hoài nghi, “Vậy à? Với ai vậy?”
Cô hẹn ai, liên quan gì đến anh ta chứ!! Sao anh ta lại hỏi tới, Ninh Tiểu Thuần rất bực mình. “Anh Ngô à, đây là chuyện riêng của tôi, chúc mọi người ăn ngon miệng.” Cô nói xong đi về phòng làm việc của mình.
“Tiểu Ngô, lại đây.” Hồ tổng gọi. Ngô Kì Vũ nhìn theo bóng lưng Ninh Tiểu Thuần, thở dài, đi lại chỗ Hồ tổng. “Cậu nói gì với cô Ninh thế để Cung tổng đứng đợi này.” Hồ tổng không hài lòng.
“Cung tổng, ngại quá, để anh đợi lâu.” Ngô Kì Vũ xin lỗi.
“Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. Tôi hiểu mà.” Cung Triệt như đang trêu ghẹo, “Có điều, hoa rơi cố ý, nước chảy vô tình, trợ lý Ninh của chúng tôi là hoa đã có chủ rồi.”
“Tôi...” Ngô Kì Vũ nghẹn lời, da mặt mỏng, nên trên mặt đỏ ửng.
Hồ tổng nghe Cung Triệt nói, nghiêng sang nhìn Ngô Kì Vũ. Thằng nhóc này không phải quen với Dương Vi cháu mình à, sao giờ lại theo đuổi trợ lý của người ta, chẳng lẽ một chân đạp hai thuyền? Nghĩ thế, Hồ tổng nổi giận, không vui nhìn Ngô Kì Vũ.
Cố Minh Vũ ở bên cạnh xem kịch hay, lại hơi nghi ngờ, tổng giám đốc nhà anh sao lại tổn thương con người ta vậy, y như cậu bé ghen tuông kì cục ấy.
Ninh Tiểu Thuần đương nhiên không biết tình hình mấy người bên này, cô chỉ chậm chạp thu dọn, không muốn chạm mặt với họ. Sau này Tươi Mơn Mởn làm việc ở Hoàn Nghệ, không tránh khỏi sớm muộn gì cũng gặp mặt ở công ty, muốn chết quá đi. Í, phòng làm việc của anh ta ở đâu đây? Trăm ngàn lần đừng cùng tầng với cô nha...
Ninh Tiểu Thuần kéo dài thời gian thu dọn này nọ, cầm túi xách xuống lầu. Người xui xẻo uống nước cũng mắc răng, cô vừa ra thang máy thì gặp ngay bốn sếp bự ở đại sảnh, sao họ còn chưa đi. Cô không thể không đến chào hỏi, mỉm cười chuyên nghiệp, hỏi thăm từng người.
Hồ tổng cười nói: “Cô đi ăn cơm đó à? Hay chúng ta đi cùng đi.” Ninh Tiểu Thuần vừa nghe vội xua tay: “Thôi ạ, tôi có hẹn rồi.” Khoé mắt thấy Lục Tử Hiên đẩy cửa bước vào, bèn chỉ ra đó, “Anh ấy đến rồi, tôi xin phép đi trước.” Nói rồi quay qua gật đầu chào Cung Triệt, chạy nhanh đến chỗ Lục Tử Hiên. Tuy đã đi cách xa, nhưng cô vẫn không tự nhiên, sau lưng vẫn có ánh mắt nóng rực như mũi nhọn bám theo cô không thể sơ suất. Tươi Mơn Mởn Ngô Kì Vũ kia, anh ta tính làm gì?!
Lục Tử Hiên thấy Ninh Tiểu Thuần đi về phía hắn, bèn mỉm cười nhìn người đàn ông phong độ ở đằng xa, hai tay hắn đút túi quần, đứng yên chờ Ninh Tiểu Thuần đến. Ninh Tiểu Thuần đi đến kéo tay Lục Tử Hiên đi ra ngoài, Lục Tử Hiên nhíu mày hỏi: “Sao vậy?”
“À, không có gì đâu.” Ninh Tiểu Thuần cười che giấu, “Em đói bụng, ta đi đâu ăn cơm đây?”
“Có một nhà hàng Nhật mới khai trương, trang trí rất được, đi thử không?” Lục Tử Hiên hỏi.
“Vậy đưa món này...” Lục Tử Hiên quay đầu gọi món.
Ninh Tiểu Thuần lúc này mới quan sát thảm lót phòng, không gian tuy không rộng lắm, nhưng rất thoải mái. Cô ngước lên nhìn Lục Tử Hiên nghi hoặc hỏi: “Sao không ngồi ở ngoài, mà lựa phòng có thảm lót?” Thế này hơi lãng phí.
“Ở đây yên tĩnh.” Tiện nói chuyện. Lục Tử Hiên nói ngắn gọn, cười khó hiểu. Nụ cười của hắn khiến cô khó chịu, dường như quá vui vẻ, cô bưng ly trà lên uống.
Im lặng tràn ngập căn phòng, Lục Tử Hiên ho khẽ: “Gần đây công việc của em thế nào?” Ninh Tiểu Thuần để ly trà xuống, đáp: “Cũng tạm, từ từ quen việc rồi. Phải rồi, công việc của anh có tiến triển gì không?”
Đã vào việc chính, Lục Tử Hiên nhếch nhếch miệng: “Ừm, thành tích cũng khá, ngày mai có vụ đấu thầu, nếu trúng sẽ phát triển hơn chút, nhưng lại là cơ hội khó trúng.” Hắn sâu xa nhìn Ninh Tiểu Thuần.
Ninh Tiểu Thuần bị hắn nhìn làm mất tự nhiên, do dự hỏi: “Đấu thầu gì vậy? Công ty nào?” Cô chợt nhớ đến chuyện Cung Triệt nói với cô hôm đó, nhìn dáng vẻ Lục Tử Hiên, có thể