Tác giả: Y Sắc
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342042
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2042 lượt.
g người, cô chìm sâu vào. Thật ra, chuyện này không đơn thuần chỉ là chuyện của cô, mà cũng liên quan đến Cung Triệt, liên quan đến Hoàn Nghệ. Nếu theo lời Lục Tử Hiên, hiện giờ Cung Triệt là người nổi tiếng, nếu chuyện này lộ ra, báo chí nhất định sẽ tranh nhau đưa tin, không chừng còn thêm mắm dậm muối, viết bậy viết bạ, nếu vậy, rất nhiều người bị liên luỵ.
Một người nghĩ cạn, hai người nghĩ sâu, so với một mình thì xử lý tốt hơn. Cô tin khả năng Cung Triệt, anh là người thông minh, hơn nữa còn là thương nhân khôn khéo, nhất định sẽ không để bản thân chịu thiệt?! Vì thế, cô kể hết mọi chuyện.
Khi Cung Triệt nghe xong, cau mày, ánh mắt ngày càng lạnh, sắc mặt ngày càng khó coi. Anh giật nhẹ khoé miệng, mắt nheo lại, cả người toát ra hơi thở nguy hiểm. Chỉ bằng kẻ mới ra đời như hắn mà dám uy hiếp anh, anh là ai chứ, mấy năm nay anh lăn lộn trong thương trường không phải uổng phí.
Anh nhìn Ninh Tiểu Thuần, nói: “Em xử lý vết thương trước đi, còn hắn, em không cần phải lo.” Anh nói rồi xoay người đi về phòng, đi vài bước, đột nhiên xoay người lại, nói với cô: “Em gọi hẹn hắn ra, anh muốn gặp hắn.” Xem hắn có thể giở trò gì.
Ninh Tiểu Thuần nhìn Cung Triệt, gật đầu. Hiện giờ cô không biết làm gì, chỉ có thể nghe theo lời Cung Triệt. Cô tin anh, không lý do, chỉ là tin tưởng. Cô hít thật sâu, lấy điện thoại ra, nhấn dãy số quen thuộc.
Cung Triệt về phòng, ngồi xuống, gọi điện thoại, đầu dây kia bắt máy, anh nói: “Lão Tạ, gởi vật đó cho tôi.”
Lục Tử Hiên, tao muốn xem mày có tài cán bao nhiêu, chơi được trò gì. Hừ!
Ninh Tiểu Thuần lần nữa đến nhà hàng Nhật, tâm tình thật là phức tạp. Buổi trưa hôm qua, còn mang bộ dạng 囧 như bị làm nhục rời khỏi chỗ này, giờ lại đến lần nữa, cô muốn cải trang cho rồi, đáng tiếc không có quần áo để thay, đành phải ‘giữ nguyên hiện trường’. Không biết có phải cô lo nghĩ quá không, cô vừa vào đã cảm thấy người xung quanh nhìn cô như nhìn khỉ đột trong vườn thú, cô khóc không ra nước mắt.
Cô đi theo nhân viên phục vụ đến phòng “Minh Vũ các”, lúc đứng ngoài cửa lại 囧囧 phát hiện phòng này đối diện với phòng hôm qua cô với Lục Tử Hiên xung đột, cái này là “Nghiệt duyên” đây sao?!
Khi Ninh Tiểu Thuần ngồi xuống, nhân viên đưa menu qua, cô khoát tay nói: “Còn chờ mấy người, đợi đến đủ đã.” Nhân viên lễ phép gật đầu, ra ngoài. Chờ là không thể ăn cơm, cô Lục Tử Hiên với Cung Triệt ba người sẽ ngồi xuống hoà bình ăn cơm, quả thực là đầm rồng hang hổ.
Cô hớp miếng trà xanh, nhìn đồng hồ, chắc Lục Tử Hiên cũng sắp đến, cô chợt căng thẳng. Tuy Cung Triệt là người khôn ngoan, nhưng lòng cô vẫn hoang mang, vì đây là trận chiến ác liệt, chẳng biết ai thắng ai, cô không đoán trước được.
Lúc Ninh Tiểu Thuần đang trầm tư suy nghĩ, cửa phòng mở ra, bóng nhân viên xuất hiện trước mắt cô, đang thắc mắc, thì nhân viên nghiêng người đưa tay mời, một đôi giày sáng bóng màu đen bước vào. Cô ngẩng đầu, liền rơi vào đôi mắt hung ác, tay cầm ly trà run run, vài giọt nước bắn lên mu bàn tay, cô mới giật mình, buông ly, xoa xoa mu bàn tay.
Lúc này nhân viên đóng cửa lại, trong không gian nhỏ hẹp chỉ còn cô và Lục Tử Hiên, bốn mắt nhìn nhau, cô bất giác cụp mắt, vẫn không dám đối mặt hắn. Cô chỉ chỗ ngồi đối diện: “Mời ngồi.” Lục Tử Hiên không khách sáo ngồi xuống, bưng ly trà trên bàn uống một hớp, nhìn Ninh Tiểu Thuần cười nói: “Sao khách sáo vậy em?”
Ninh Tiểu Thuần vẫn cúi đầu uống trà, tránh ánh mắt hắn. Từ sau buổi trưa họ cắt đứt, lúc cô nhìn hắn cả người tự nhiên xù lông lên, như con nhím lúc tự bảo vệ mình.
Lục Tử Hiên buông ly: “Vào thẳng vấn đề thôi, vội vã hẹn tôi ra đây, rốt cục là có chuyện gì. Cô sẽ không nhanh đến nổi thủ thỉ bên tai rồi chứ?” Mặc dù lời hắn là nghi ngờ, nhưng ý tứ lại là phủ nhận, hắn không tin cô sẽ ngoan ngoãn nghe lời.
“Chưa.” Ninh Tiểu Thuần ngẩng lên, “Lục Tử Hiên, anh làm vậy là ý gì, dùng thực lực không phải tốt sao, anh cần gì phải làm trong một lần, anh đã thay đổi rồi, không còn là Lục Tử Hiên trước kia nữa.”
“Ha, người lựa chỗ cao, nước chảy chỗ trũng, không phải cô cũng dựa theo nguyên lý này sao, còn mặt mũi nói tôi? Tôi cảm thấy cô nên giảng đạo lý cho thân cô đó, dạy tôi làm sao thực hiện tốt quy tắc ngầm đó đi.” Lục Tử Hiên châm chọc cô.
Ninh Tiểu Thuần giận đến nghẹn lời, chẳng lẽ cô đắm chìm trong truỵ lạc? Cô có nỗi khổ nói không nên lời, cô là đường cùng mới làm vậy. Cô nắm chặt tay, cố đè nén lửa giận, lạnh lùng nói: “Lúc trước cha tôi lâm bệnh nặng, là anh không chịu giúp tôi, lúc tôi bàng hoàng bất lực, anh ở đâu? Chẳng lẽ một mạng người không bằng thời cơ của anh ư?” Cuối cùng cô nói hết lời vẫn giữ trong lòng, chăm chú quan sát hắn, muốn nghe câu trả lời của hắn.
“Cô bây giờ không phải ngon rồi à, nên cảm ơn tôi chứ nhỉ? Cô ở trước mặt tôi đóng vai bạn gái dễ thương, ở cùng tên kia làm chuyện bí mật, cô để tôi vào đâu?” Lục Tử Hiên không trả lời còn hỏi ngược lại cô, kết tội trước, “Tôi f*ck, tôi vẫn luôn bị cắm sừng, xài đồ thừa của người khác. Còn dâng lần đầu tiên cho người kinh nghiệm như cô, n