Tác giả: Y Sắc
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342056
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2056 lượt.
ểu Thuần định đưa con bé đến cổng trường rồi đi taxi về công ty, không ngờ gặp người nhà con bé ở ngay cổng.
“Cục cưng của bác, con chạy đi đâu vậy, làm bác lo muốn chết...” Một người đàn ông trung niên mặc âu phục chạy bổ đến, ôm Tưởng Đồng Bạch nhìn trái nhìn phải.
Tưởng Đồng Bạch kéo kéo tay áo Ninh Tiểu Thuần, chu miệng nói: “Con đi chơi, trời ơi, bác đừng ôm con nữa mà, mắc cỡ quá...” Nó vừa nói vừa cố đẩy người đàn ông ra.
Người đó thấy tiểu thư của ông bình yên vô sự, mới yên tâm lại, bấy giờ mới để ý thấy Ninh Tiểu Thuần ở bên cạnh, ngập ngừng lên tiếng: “Cô đây là?”
Ninh Tiểu Thuần lễ phép nói: “Chào ông, tôi thấy bé Tưởng một mình trong công viên, nên dẫn về đây.”
“Cảm ơn cô, xưng hô với cô thế nào đây?” Ông ta cảm kích nói.
“Tôi họ Ninh.”
“Cảm ơn cô Ninh, làm phiền cô, bằng không tôi không tìm nổi con bé này...” Ông ấy liếc qua Tưởng Đồng Bạch, con bé nghịch ngợm lè lưỡi.
“Không sao đâu ạ, tôi đi trước.” Ninh Tiểu Thuần lễ phép gật đầu, chuẩn bị quay đi.
“Xin cô Ninh để lại cách liên lạc, để ông chủ chúng tôi được cảm ơn cô.” Ông ấy gọi cô lại.
Ninh Tiểu Thuần từ chối mãi không được, đành để số điện thoại di động lại, sau đó xoay người đi.
“Chị ơi, chị...” Tưởng Đồng Bạch gọi cô.
Ninh Tiểu Thuần quay lại hỏi: “Chuyện gì?”
“Ưm... Cũng không có gì... Chỉ là... Chỉ là cảm ơn chị. Em, sau này em sẽ tìm chơi...” Tưởng Đồng Bạch nói xong, mặt đỏ lên, xoay người đi vào trường.
Người đàn ông gật đầu với Ninh Tiểu Thuần, nhanh chóng đuổi theo con bé, “Tiểu thư, bác nói bao nhiêu lần rồi, không được chạy, ngã thì làm sao?”
“Được rồi mà, bác quản gia điếc tai quá à...” Tiếng con bé lảnh lót từ đằng xa.
Ninh Tiểu Thuần nhìn bóng dáng một già một trẻ, mỉm cười. Con bé nghịch ngợm hoạt bát như vậy, người nào làm ba chắc rất nhức đầu lắm nhỉ, ha ha.
Vì làm người tốt, Ninh Tiểu Thuần về đến công ty thì đã muộn. Cô đến toalet rửa mặt, sau đó đưa thiệp cho Cung Triệt. Lúc cô đẩy cửa vào, Cung Triệt đang gọi điện thoại, Ninh Tiểu Thuần chỉ chỉ lên túi trên tay, Cung Triệt nhìn cô, gật đầu. Ninh Tiểu Thuần để đồ lên bàn, im lặng ra ngoài.
Lúc Ninh Tiểu Thuần đóng cửa phòng, ngăn luôn tiếng Cung Triệt, chỉ là, lúc cô còn ở trong nghe Cung Triệt nói với đầu dây kia cái gì mà sơ suất công trình Thanh Đảo, cái gì mà tài liệu hạng mục lộ ra ngoài, hỏi đã điều tra ra ai làm chưa. Còn nữa, Ninh Tiểu Thuần còn nghe từ quan trọng nhất: Ngự Hoa!
Cô đi ra, về chỗ ngồi của mình. Cô biết mấy ngày nay bên Thanh Đảo gởi tin về, vấn đề hạng mục vẫn chưa xử lý tốt hoàn toàn, cô biết chuyện này cho Cung Triệt luôn luôn kiêu ngạo một cú không nhỏ. Hơn nữa, hạng mục này là Cố Minh Vũ nhân vật quan trọng xử lý, nhưng vẫn xảy ra vấn đề, dù ít dù nhiều vẫn có chút thất bại.
Ninh Tiểu Thuần chợt nhớ cuối tuần rồi chạm mặt Cố Minh Vũ đáng lẽ phải bay ra Thanh Đảo với Tưởng Phàm, chẳng lẽ bên trong có nội tình?! Còn nữa, Lạc Hi Hi ngoài mặt là vợ sắp cưới của Cung Triệt, trên thực tế là bạn gái Cố Minh Vũ, quan hệ chồng chéo này, không biết tâm trạng Cố Minh Vũ ra sao? Một ý nghĩ hình thành trong đầu Ninh Tiểu Thuần, không thể thế chứ...
Ninh Tiểu Thuần lắc lắc đầu, việc này có vẻ không thuộc khả năng của cô, nhưng nếu thật đúng như mình nghĩ, vậy không phải cô mắc thêm tội biết mà không báo sao?! Thật rắc rối quá! Hơn hết, với sự khôn ngoan của Cung Triệt, chắc sẽ giải quyết chu toàn rắc rối lớn này.
Nhưng mà, nói đến Cung Triệt, cô lại nghĩ đến sinh nhật anh. Cô buồn chán mở máy, mở dì Baidu, đánh hai chữ “Cung Triệt”, nhảy ra rất nhiều kết quả. Trên Baidu đầy đủ tin về anh, tuổi tác, tình trạng gia đình, sự việc từ nhỏ đến lớn, việc nhỏ việc lớn gì đều ghi rõ rành mạch. Haha, xem ra anh rất được chào đón, nổi tiếng đủ so với minh tinh.
Ngày 29 tháng 8 là sinh nhật Cung Triệt. Ninh Tiểu Thuần âm thầm ghi nhớ, tiệc sinh nhật của anh chắc chắn rất xa hoa, rất long trọng, đêm đó ắt vô cùng náo nhiệt. Cô sẽ không đứng cạnh anh, vị trí đó thuộc về Lạc Hi Hi...
Aaaaa, mình nghĩ gì thế?! Ninh Tiểu Thuần nhéo nhéo mặt mình, điên rồi, suy nghĩ lung tung gì đâu không. Lúc này, điện thoại nội bộ reo lên, Ninh Tiểu Thuần nhanh chóng bắt máy, Cung Triệt bên đầu dây kia nói: “Đặt chỗ ở nhà hàng Italy Annie giúp anh, sau đó bảo Cố Minh Vũ lên gặp anh.”
“Vâng, tổng giám đốc.” Ninh Tiểu Thuần định cúp điện thoại, chuẩn bị kiếm số điện thoại nhà hàng Italy Annie, tiếng Cung Triệt lại vang lên, anh nói: “Sẵn đó đặt bó bách hợp cho anh.”
“Vâng.” Ninh Tiểu Thuần hơi kinh ngạc, Cung Triệt ăn cơm với ai vậy?! Còn tặng hoa, là phụ nữ à?! Sự tò mò giết chết con mèo, cô không nên nghĩ nhiều làm gì.
Ninh Tiểu Thuần đặt chỗ xong gõi cho Cố Minh Vũ, không đầy mười phút, anh ta đã lên. Cô thấy anh ta vào phòng Cung Triệt, vẻ mặt đăm chiêu.
Lúc Cố Minh Vũ đến, Cung Triệt đang nghe điện thoại, anh ta gật đầu với Cung Triệt, ngồi chờ anh nói xong. Anh ta không biết Cung Triệt nói chuyện với ai, chỉ nghe Cung Triệt nói với người bên kia: “Ừ, ăn bữa cơm, được rồi, tám giờ tối ở nhà hàng Ital