Tác giả: Dạ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341788
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1788 lượt.
a hơn lại quay đầu lại, anh đã không còn ở đó nữa rồi.
Cô cảm thấy có một điều gì đó là lạ. Thôi vậy, xong việc lại hỏi han anh sau vậy. Kỉ Hoa Ninh ngẫm nghĩ, vào cái lúc mệt mỏi với nhau như thế này, tự dưng có cảm giác anh cách cô thật xa.
Tình yêu giống như viên ngọc đẹp, những thứ chưa được mài giũa thì vẫn có những vết rạn nứt tự nhiên, không thể hoàn mỹ không trầy xước được. Vết nứt vẫn không làm ngọc mất đi vẻ đẹp, tiếp nhận nó, đó mới là quá trình học yêu.
Tình yêu của mỗi người dường như đều đi từ hoàn mỹ đến chỗ không hoàn mỹ, rồi lại quay trở về với sự hoàn mỹ, trong quá trình đó, không ngừng có những biến đổi khó lường, trong quá trình biến đổi khó lường đó luôn có những thăng hoa.
Đấu tranh trong tình yêu
Một chàng trai thật thà không phải là không có những lúc nóng giận. Trong thế giới này không phải là không có người đàn ông hoàn hảo, mà là căn bản không có người hoàn hảo. Có vẻ như càng là người trầm tĩnh ít nói thì thế giới nội tâm của họ càng phong phú.
Khi Kỉ Hoa Ninh kết thúc buổi tiệc thì trời cũng đã sắp hừng đông. Sau một ngày làm việc vất vả, lại thêm rượu chè, khiến đôi mắt của cô đỏ hoe. Khi trèo lên giường, cô nhắn cho Tiểu Lam một mẩu tin nhắn, không nhận được hồi âm, chắc là anh đang ngủ say, cô cũng dập máy, chìm vào giấc ngủ.
Một đêm không mơ mộng. Vừa sáng sớm, Kỉ Hoa Ninh đã bị đánh thức bởi tiếng la ó ỏm tỏi của Tô San, nói cô về quá muộn, gây mất trật tự, làm cô ta mất giấc ngủ. Cô xoa đầu Tô San, bị cô ta gạt tay ra, cô cười khanh khách bước vào trong phòng tắm.
Từ sớm công ty đã nhộn nhịp tất bật, Kỉ Hoa Ninh miệng vừa ngậm sandwich vừa không ngừng đánh máy. Mỗi khi vào thời điểm này, cô thường cũng giống như mọi người, âm thầm chỉ trích ông chủ nhỏ Chris đang áp bức bóc lột tàn bạo cả thời gian ăn uống và nghỉ ngơi của những người dân lao động khổ sở như cô. Chửi, trong lòng âm thầm chửi, làm thế thì mối hậm hực mới có phần suy giảm.
- “Lâm, cậu ở đây làm gì?”. Ở bên đường, anh gặp Dương Đổng Lâm đang từ siêu thị đi ra.
Lâm Tĩnh Lam bị kéo ra khỏi những suy nghĩ mông lung, lắc lắc đầu, “Không có gì, đi dạo sau bữa ăn thôi. Mua đồ à?”.
Nhìn cô ấy xách hai chiếc túi nilon là đủ biết rồi? Dương Đổng Lâm tò mò nhìn anh, rất ít khi anh nói ra những câu vô nghĩa đến thế. “Sao thế, có tâm sự hả?”.
- “Không có gì”.
- “… Đừng có giấu, tôi không thể giúp cậu được sao?”. Dương Đổng Lâm buông mấy túi đồ xuống, trông thế này mà khá nặng.
- “Đúng là không có gì mà”. Lâm Tĩnh Lam từ nhỏ đã cứng đầu.
- “Thôi nào, cậu không biết tên tôi là gì sao? Tôi là Dương Đổng Lâm. Dương, Đổng, Lâm”. Cô cố phát âm rành rọt từng chữ một, “Cho nên tôi chắc chắn rất hiểu cậu, đó là những lời tiên đoán mà bố mẹ để lại cho tôi”(9).
Những lời đó là Dương Đổng Lâm buột miệng mà nói ra, xưa nay cô vốn vẫn là người nhanh mồm nhanh miệng. Nhưng khi vừa nói xong, cô mới cảm thấy nghĩ ra sao và có lý lẽ thế nào, Dương Đổng Lâm, Dương Đổng Lâm, lẽ nào cô thực sự có tình cảm với anh chàng kia rồi sao?
Lâm Tĩnh Lam cũng có cảm giác rất thú vị, trái tim nặng trĩu của anh giờ đang cảm thấy có chút thư thái, rồi anh đem mọi chuyện kể lại vắn tắt cho cô nghe. Dương Đổng Lâm cố nén những cảm giác hỗn độn trong lòng, thành thật khuyên anh: “Chị ấy nhiều tuổi hơn cậu, cậu sao có thể biết được áp lực mà chị ấy phải chịu lớn đến thế nào? Hai người khó khăn như vậy mới ở được với nhau, sao đến bây giờ cậu mới mất kiên nhẫn?”
- “Có lẽ vì không dễ để đến được với nhau, cho nên càng thấy lo lắng… có lẽ người không có lòng tin không phải là cô ấy, mà là tôi”. Lâm Tĩnh Lam dần dần sáng tỏ vấn đề.
- “Tôi cũng là con gái, tôi cũng lớn hơn cậu…”. Dương Đổng Lâm ngập ngừng giây lát, cảm thấy cách nói thế này không được hay, liền đổi cách nói, “Tôi nghĩ rằng lòng chị ấy rất kiên định, chỉ là đang chờ đợi một thời điểm thích hợp mà thôi. Về mặt tình cảm, cần phải có sự tin tưởng ở cả hai phía, như thế mới có thể lâu dài được. Cái đầu này của cậu nghĩ về những số liệu, ký hiệu thì còn được, chứ nghĩ về những vấn đề như thế này thì vẫn còn kém lắm”.
Lâm Tĩnh Lam nghe được những lời này liền nở một nụ cười, anh cũng dần dần bình tĩnh trở lại. “Cậu ở đâu? Để tôi giúp cậu xách đồ về”.
Dương Đổng Lâm vội cầm lấy hai túi đồ của cô, “Không phải phiền cậu đâu, tôi đang ở khu trước mặt kia thôi, tạm biệt!”.
Phụ nữ thật là một động vật kỳ lạ, mà lại là sự kỳ lạ đa dạng nữa chứ, do đó với mỗi người khác nhau lại có những đáp án khác nhau. Một đám lá trước mặt anh bị trận gió cuốn tung lên, anh bất giác nghĩ đến nụ cười của Kỉ Hoa Ninh. Hoa Ninh khi mười lăm tuổi, Hoa Ninh khi đã hai mươi lăm tuổi… hình bóng cô đã khắc sâu và trong cuộc đời anh, ở mãi trong đó, chưa bao giờ mất đi.
Nếu là Dương Đổng Lâm… Giờ anh lại có thể tiếp tục nghĩ đến câu hỏi đó. Anh thích cô ta, nhưng đơn giản chỉ là thích mà thôi, đó là thứ tình cảm giữa những người bạn tốt. Thì ra quan hệ khác giới đôi lúc thật là phức tạp, đó