Tác giả: Dạ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341787
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1787 lượt.
khu buôn bán, người bán hàng tíu tít mời cô vào mua hàng, cô vừa “ề ề à à” trả lời, vừa liếc nhìn ánh mắt của người vệ sĩ là anh.
Lấy mấy bộ quần áo để thử, một bộ áo trùm toàn màu đen khiến cô trông vừa già vừa nghiêm khắc, nhưng người bán hàng vẫn không tiếc lời khen đẹp, nói cô mặc bộ này trông rất thon thả, eo nhỏ, chân dài, những phần béo phì đều bị giấu đi hết.
Thế giới này là vậy, người bán hàng thì luôn nói ngon nói ngọt, nói đen thành trắng. Cô cởi bộ đồ ra, liếc nhìn ánh mắt chờ đợi của Lâm Tĩnh Lam, cứng rắn nói: “Thật không phải… tôi nghĩ bộ quần áo này không hợp với tôi…”.
Không nghe thấy tiếng thở dài bực tức như trong lòng vẫn tưởng tượng. Người bán hàng chỉ thất vọng nhận lại bộ y phục, rồi sau lại nhẹ nhàng nói: “Không sao, mời chọn tự nhiên ạ”.
Cô ngạc nhiên quay sang nhìn Tiểu Lam, anh đang mỉm cười nhìn cô. Nói “không” một cách hợp lý có vẻ cũng không quá khó nhỉ?
Trên đường trở về, Kỉ Hoa Ninh có một cảm giác thoải mái mà xưa nay cô chưa từng trải qua, giống như lần đầu tiên trong đời thành thực với chính bản thân mình. Lâm Tĩnh Lam nói: “Em có thể lừa được tất cả mọi người, nhưng bản thân mình thì lừa không nổi. Em có thể đáp ứng được yêu cầu của tất cả mọi người, nhưng không phải lúc nào cũng thực sự hài lòng. Cuối cùng kết quả như thế nào? Chỉ mình em là không vui. Kỳ thực từ chối một cách hợp lý, người bình thường sẽ hiểu thôi”.
Cô quay một vòng, nói to với trời cao: “Tôi không yêu Tiểu Lam – đó là điều không thể!”.
Yêu nhau mà chẳng ngại ánh mắt của những người xung quanh, thật hạnh phúc biết bao!
Buổi tối, hai người ăn cơm ở nhà họ Lâm. Lâm Đồng Hạ cười tít mắt nhìn mọi người nói: “Hai đứa sao ăn mặc giống nhau vậy, giống như đôi bạn tình thế, ra ngoài đường người ta chắc sẽ cho rằng hai đứa là một đôi đấy!”.
Lâm Tĩnh Lam liếc nhìn Kỉ Hoa Ninh, cô mỉm cười gật đầu. Anh thành thật nói: “Mẹ, nếu như nói con và Hoa Ninh là một đôi thật… mẹ sẽ nghĩ sao?”.
Lâm Đồng Hạ buông đôi đũa trên tay xuống, Kỉ Hoa Ninh cũng giật mình buông đũa xuống theo, nhìn bà với vẻ lo lắng. Chỉ thấy bà nghiêm nét mặt nói: “Nếu là đúng như thế, có lẽ mẹ sẽ không chấp nhận… Nhưng, sao có thể như thế được, có phải không, Hoa Ninh?”.
Bốn người trên bàn ăn, thì có hai người đang bị vây hãm bởi mây đen mờ mịt.
Trong cuộc sống, Kỉ Hoa Ninh là người mạnh mẽ. Thành tích làm việc ưu tú, hào phóng, nhân phẩm và dung mạo đều hài hoà, năng lực làm việc cao, làm người khác phải ngưỡng mộ. Nhưng trong tình cảm, không biết từ lúc nào cô đã bị Lâm Tĩnh Lam dắt đi.
Người nhỏ hơn cô năm tuổi như Lâm Tĩnh Lam, với tài năng trời phú, lớn lên cùng cô, có một tương lai xán lạn phía trước. Cô đã từng nghĩ rằng anh là một cậu bé, xưa nay không biết thế nào là tình cảm, nhưng không ngờ rằng tình yêu của anh lại trong sáng và sâu sắc đến vậy, dần dần bao vây cô, cuối cùng tràn ngập thế giới của cô.
Anh dạy cho cô rằng tình cảm nên trong sáng; anh dạy cô dũng cảm đối diện với chính bản thân mình; anh dạy cô phải biết từ chối… Đúng là một cậu bé trông có vẻ khờ khạo như vậy, nhưng lại đem đến cho cô ánh sáng suốt bao nhiêu năm qua. Kỉ Hoa Ninh mỉm cười, mắt không rời khỏi Lâm Đồng Hạ và Lâm Vũ Hiên, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay đang bị bàn che khuất của Tiểu Lam.
- “Là thật thưa dì, hiện giờ cháu với Tiểu Lam là một đôi”.
Trước đó Lâm Vũ Hiên vẫn tưởng hai đứa đang đùa, chỉ mải chú ý vào việc ăn uống. Đến lúc này, ông cũng ngừng lại, “Hai đứa không phải đang trêu đùa với dì, chú đấy chứ hả? Dì chú lớn tuổi rồi, đầu óc không còn được nhanh nhẹn như mấy đứa đâu”.
Kỉ Hoa Ninh chưa bao giờ cảm thấy bản thân có can đảm như lúc này, “Đúng vậy đấy thưa chú, cháu xác nhận. Cháu xin lỗi vì đã không sớm thưa lại với dì, chú, là vì chúng cháu muốn tìm một cơ hội thích hợp, và cũng là muốn cho cả hai người bọn cháu xác định tư tưởng cho kỹ càng”.
Lâm Đồng Hạ không thay đổi nét mặt, “Hoa Ninh, dì chú đều rất quý cháu, coi cháu như con trong nhà. Dì chú biết cháu từ bé đã là một đứa bé ngoan, là chị gái tốt của Tĩnh Lam. Nhưng, hai đứa giờ lại nói với dì, chú là đang tìm hiểu nhau… hai đứa chẳng phải cách nhau tới năm tuổi hay sao? Con gái nhiều tuổi hơn con trai, đó là một khoảng cách khó có thể lấp đầy. Cháu nói cho dì biết có phải là cảm xúc nhất thời của tuổi trẻ? Cháu thực sự nghĩ rằng hai đứa phù hợp để đến với nhau sao?”.
Hai người trẻ tuổi nhìn nhau một lát, gương mặt cả hai người đều tươi tắn, trẻ trung, hai mắt nhìn nhau cười. Kỉ Hoa Ninh gật đầu, “Cháu đã suy nghĩ rất lâu, nghĩ cháu và Tiểu Lam rút cục có ở được với nhau hay không? Đúng như dì đã nói, cháu nhiều tuổi hơn Tiểu Lam”. Cô ngại ngùng nở một nụ cười, “Người khác nói gì, mấy năm qua cháu cũng đã nghe được ít nhiều, nhìn thấy ít nhiều. Cũng có lúc không phải là không do dự, chỉ là hiện tại không thể rời xa nhau được. Cháu và Tiểu Lam từ nhỏ đã như hình với bóng, từ có tình cảm chuyển thành tình yêu, cũng không có ai nghĩ rằng lại tiến triển thuận lợi như vậy. Cháu muốn nói rằng cháu đã khẳng định rồi, chỉ là thấy có lỗi với dì