Tác giả: Dạ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342021
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2021 lượt.
ng chan hòa phía sau lưng, khiến cậu như viên ngọc rạng ngời tỏa sáng lung linh, cuốn hút mọi người.
-“Pretty boy”. Nisha khẽ nói: “Queenie, trong nhà cậu sao có anh chàng đẹp trai thế này!”.
-Kỉ Hoa Ninh đi tới đỡ cậu: “Mới ngủ được hai tiếng mà cậu đã dậy rồi? Vào trong ngủ tiếp mau”.
-Cậu mỉm cười ngọt ngào nhìn cô, hiện lên hai xoáy lúm đồng tiền trên má: “Tôi ngủ đủ rồi, muốn dậy vận động chút. Chị có bạn đến chơi à?”.
-Hai người lời qua tiếng lại, không biết Jack và Nisha đang mở to mắt tò mò. Dưới ánh mặt trời, hai người họ thật rạng rỡ xinh đẹp, đứng kề bên nhau như Kim Đồng Ngọc Nữ khiến người khác phải ngỡ ngàng ghen tỵ.
-Kỉ Hoa Ninh dìu Lâm Tĩnh Lam lại giới thiệu cho hai người bạn của mình. Mọi người mặc dù đã gặp nhau một lần, nhưng lúc đó đều say cả nên không nhớ được rõ ràng. Nisha kéo kéo cô nháy mắt nói: “Queenie, cậu nói cậu và cậu ấy… ở chung? Cậu ấy còn đi học đấy nhé?”.
- “Ở chung?”. Kỉ Hoa Ninh vội lắc đầu, “Chỉ có thể coi là cùng nhà…”. Phòng chủ và phòng khách? Chị gái và em trai? Hay bảo mẫu và thiếu gia?
-“Chúa ơi! Chẳng trách khi nhắc tới cậu, mặt Chris cứ xám xịt. Queenie, cậu thật là!”.
-Kỉ Hoa Ninh không cách nào giải thích cho Nisha hiểu được giữa “sống chung” với “ở cùng một nhà” khác nhau như thế nào, hoặc cũng có thể cô ấy cố ý trêu cô, cô chỉ còn biết thở dài, cuối cùng đành tiễn họ về mà không giữ lại ăn tối – Hai người ốm, lấy gì mà mời khách?
-Ngược lại Lâm Tĩnh Lam “bệnh tật” lại đang rất hạnh phúc, được ăn cháo do chính Hoa Ninh nấu – nếu so với cậu làm thì ngon gấp mấy lần. Dù từ nhỏ cô có hay bắt nạt cậu, nhưng mỗi khi gặp chuyện thế này cô đều rất ân cần chu đáo, khiến cậu cảm thấy vô cùng ấm áp.
-Sau khi khỏi bệnh, Kỉ Hoa Ninh nhanh chóng trở lại với công việc bận rộn hàng ngày. Chris lo cô bị quá sức lần nữa nên chỉ giao những công việc nhẹ nhàng hơn cho cô, không ngờ cô vẫn cứ lao đầu vào làm việc như con thiêu thân. Một ông chủ nho nhỏ như cậu, đáng lẽ phải vui mừng vì có nhân viên chăm chỉ chứ?
-Ngoài ra, vì thấy cô thể chất yếu kém nên Lâm Tĩnh Lam đề nghị cô đi tập Taekwondo để rèn luyện thêm. Thế là ngày ngày hết giờ làm, cô lại tích cực tham gia vào các hoạt động thể dục thể thao, sức khỏe cô nhờ đó cũng được nâng cao hơn.
-
-Chớp mắt đã đến cuối năm, mọi người trong công ty B đều rất hồ hởi. Một là sắp được nghỉ Tết, hai là tiền thưởng sau một năm làm việc vất vả sẽ được tăng gấp đôi, còn điều thứ ba… trưởng nhóm “hắc xì dầu” của công ty nhất định sẽ là người đầu tiên thông báo với họ.
-Còn phải nói nữa sao? Cuối năm tất nhiên công ty sẽ mở tiệc chiêu đãi!
-Nhắc tới tiệc chiêu đãi, mỗi nhân viên, nhất là các nhân viên nữ, đều không giấu nổi sự phấn khích: Khách sạn xa hoa nhất, món ăn cao cấp nhất, biểu diễn ca nhạc hấp dẫn nhất, giải thưởng bốc thăm may mắn giá trị nhất, còn có dạ hội khiêu vũ quý tộc…
-Nghe nói cổ đông lớn nhất của công ty là người rất coi trọng và trung thành với nền văn hóa Anh, cho nên tiệc chiêu đãi mang dáng dấp như bữa tiệc của thời trung cổ. Dưới ánh sáng đèn màu lấp lánh, các quý ông quý bà nắm tay nhau nhảy múa nhộn nhịp. Khi đó sẽ không còn phân biệt cấp trên hay cấp dưới, không còn ông chủ hay nhân viên, cực kỳ thích hợp cho những chuyện tình lãng mạn nảy sinh.
-Vì vậy có thể nói, đây là một vũ hội hoàng gia của các cô gái đầy mơ mộng.
-Hôm đó, Chris vừa bước vào hội trường, đã nghe thấy tiếng trầm trồ xuýt xoa của mọi người. Thân hình cao lớn, mặc bộ vest Tuxedo màu đen sang trọng, lịch lãm. Anh mỉm cười đầy quyến rũ, đưa ánh mắt hào hoa thâm thúy mê hoặc người nhìn khắp một lượt, phong thái cao quý tự nhiên, xen lẫn chút bí ẩn, trông anh tựa như bá tước Dracula bước ra từ bóng tối, nhưng lại khiến người ta phải kính nể.
-Đi giữa đám đông vây xung quanh, anh lịch sự chào hỏi và chúc mừng quan khách, mọi người mới nhớ ra rằng anh vốn đến từ nước Anh – nơi sinh ra các quý ông giàu có. Nhân vật phong lưu cỡ này xuất hiện, hội trường càng thêm náo nhiệt, những cô gái mặc trang phục dạ hội đi qua đi lại không ngớt liếc mắt bày tỏ sự hâm mộ với anh.
-Chris nhàn nhã nâng ly rượu vang đỏ. Anh cúi xuống ngửi nhè nhẹ rồi đưa lên miệng nhâm nhi một ngụm. Tiệc chiêu đãi hôm nay thật hoành tráng, ngoại trừ các nhân viên ở chi nhánh Trung Quốc, còn có ban giám đốc từ tổng công ty ở Anh đến, trong số đó có mặt cả vị thân sinh ra anh.
-“Nhanh xem nhanh xem, kia là ai vậy?”. Hai nam nhân viên đứng cạnh anh xì xào.
-“Không rõ, hình như không thuộc bộ phận bên tớ… Chính xác đấy!”.
-Chris hờ hững liếc qua họ, đột nhiên anh như ngừng thở: Một bóng hình màu bạc tựa như ánh trăng, đang thướt tha dưới ánh đèn màu lấp lánh của hội trường.
-Hình bóng đó thật thánh thiện, thật lặng lẽ, phảng phất như không tồn tại nơi cõi tục ồn ã này, mà đến từ nơi xa xăm nào đó.
-Kỉ Hoa Ninh diện bộ váy dạ hội hở vai, mái tóc đen mượt tự nhiên thả xuống bờ eo. Vận trang sức màu bạc, đi đôi giày trắng cao gót. Trông cô có vẻ giản dị nhưng lại toát lên khí chất cao quý khác thường. Chr