Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Muộn - Dạ Vi Lan

Tình Muộn - Dạ Vi Lan

Tác giả: Dạ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342004

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2004 lượt.

hờ tôi một lát”. Nói rồi trở vào lấy áo khoác và cặp sách của mình, vội vã xin phép giáo sư, xong chạy ra ngoài trước ánh mắt tò mò của mọi người.
Mẫn Na sững sờ đứng im tại chỗ, cảm giác như có ngàn vạn mũi kim châm, đi theo cũng không được, ở lại cũng không xong. Mọi người đều ý tứ ra vẻ không chú ý đến cô, vì họ biết trong lòng cô gái mà họ tưởng là bạn gái Lâm Tĩnh Lam lúc này đang bị vỡ mộng.
Chỉ có giáo sư Hàn như chợt nghĩ ra điều gì đó, tủm tỉm cười, khẽ nói: “Thì ra là như thế”.
Bên ngoài, một cô gái trẻ mặc trang phục công sở đang bước đi rất nhanh, phía sau một chàng trai cao lớn chạy đuổi theo, chàng trai tuy chân dài, nhưng nhất thời chưa thể bắt kịp cô: “Hoa Ninh, đừng đi nhanh thế”.
Kỉ Hoa Ninh giọng giận dỗi: “Đường tôi tôi đi, đường cậu cậu đi, tôi đi nhanh hay chậm liên quan gì đến cậu?”.
Chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, cậu tất nhiên biết trong lòng cô bây giờ đang rất tức tối, nhưng rốt cục là vì sao? “Chị nói đi? Ai dám trêu chị?”.
“Không ai cả”. Cô vẫn giữ nguyên tốc độ như trước, bỗng một chiếc ô tô từ bên cạnh lao vọt qua.
“Coi chừng”. Lâm Tĩnh Lam kinh hãi hét to, nhảy phốc tới kéo cô lại, hai người liền ngã sấp vào nhau. Khi Kỉ Hoa Ninh hoàn hồn, đã thấy mình nằm gọn trong lòng cậu, hơi ấm tỏa ra khiến người ta bối rối.
Cô lập tức đẩy cậu ra: “Làm cái gì vậy hả?”.
Không ngờ Tiểu Lam còn giận dữ hơn cô: “Tức giận cứ việc tức giận, nhưng đi đường thì phải chú ý quan sát!”.
Thấy cậu nổi nóng, cô liền hạ giọng: “Xin lỗi, lần sau sẽ không thế nữa”. Không hiểu sao nỗi buồn bực trong lòng cô chợt tan biến.
Cậu dịu dàng nhìn cô: “Rốt cục là thế nào?”.
Kỉ Hoa Ninh ra vẻ nghĩ nghĩ nói: “Công việc trên công ty gặp chút khó khăn mà chưa tìm được cách giải quyết. Nhưng giờ tôi đã thoải mái hơn”.
Cậu gật đầu: “Chị thoải mái hơn là tốt rồi! À, chuyện phòng thí nghiệm làm phiền chị nhiều. Nhìn ánh mắt phấn khởi của giáo sư, tôi thật sự rất vui. Cảm ơn chị, Hoa Ninh”.
Cô khẽ đánh cậu một cái: “Cảm ơn cái gì, thần kinh”.
Cậu chớp chớp mắt, hai hàng lông mày dài rậm chợt giãn ra nói: “Lúc tôi mới vào đại học, tuổi ít hơn nên nhiều người không tin tưởng tôi. Chỉ có giáo sư Hàn là khác, giúp đỡ tôi rất nhiều, nên tôi thực lòng muốn báo đáp ông ấy”.
- “Tôi hiểu”. Giọng cô nhẹ nhàng phảng phất bên tai cậu.
- “Cho nên lời cảm ơn này, bất kể thế nào, chính là vì ông ấy, vì các bạn trong phòng thí nghiệm, chị phải nhận lấy”.
Kỉ Hoa Ninh gật gật đầu: “Rồi, tôi ghi nhận, nhưng tôi muốn “thực tế” hơn”.
- “Chị muốn gì nào?”. Lâm Tĩnh Lam nghiêng nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt to chớp chớp như đứa bé con ngơ ngác, trông rất đáng yêu.
- “Mời tôi một bữa! Ăn piz­za, ice­cream!”.
Cậu mỉm cười ngọt ngào: “Tưởng gì? Ok, đi ngay luôn”.
Thời gi­an này tiến độ công việc của Kỉ Hoa Ninh ngày càng gấp gáp, còn Lâm Tĩnh Lam cũng bận rộn cả ngày với việc học ở trường cùng dự án ở phòng thí nghiệm. Nếu trước kia một tuần cậu về nhà một lần, thì nay có khi mấy tuần liền cậu không về nhà. Mà chỉ cần cậu trở về, cho dù có vào nửa đêm đi chăng nữa, cô cũng sẽ đặc biệt nấu cho cậu vài món ăn ngon, cô đã hứa với dì Lâm rồi.
Hôm nay, trên đường về nhà Lâm Tĩnh Lam bất ngờ gặp Gi­ang Vân, đi bên cạnh là Tô San – người hiện đang chiếm phòng của Kỉ Hoa Ninh. Hai người dừng lại nói chuyện một lát, Gi­ang Vân nhờ cậu khuyên Hoa Ninh sớm trở về nhà.
Con gái đang ở thành phố này thế mà lại không muốn sống cùng mình, trong lòng bà cảm thấy rất đau xót và mất mát. Nhưng đôi mắt mở to của cậu như nhìn thẳng vào bà hỏi: “Về nhà thì cô ấy sẽ ở đâu?”.
Bà rất muốn nói rằng con bé sẽ ở cùng phòng với Tô San, nhưng hai đứa lại không hợp nhau, bất cứ sự thỏa hiệp nào cũng đều không công bằng với cả hai đứa. Sau khi tái hôn, bà đã trở nên nhẫn nhịn hơn, bà biết hành động lần này của con gái mình ít nhiều cũng vì hạnh phúc của mình. Con bé này, từ nhỏ đã khôn sớm, nhưng vẫn khiến người ta phải lo lắng.
Giống như chuyện bốn năm trước, nó trở về, không khóc lấy một tiếng.
“Tĩnh Lam, Hoa Ninh sợ bóng tối, có gì con để ý giúp, thật làm phiền con quá”.
Lâm Tĩnh Lam đối với lời căn dặn này của Gi­ang Vân cảm thấy hơi bất ngờ, nhưng cũng “vâng dạ” gật đầu. Cuối cùng, Gi­ang Vân bỗng nhiên nghĩ ra điều gì đó, cười nói:
“Dù vậy dì cũng có chút an ủi. Hoa Ninh tuy sống bên ngoài, nhưng ở nhà có con bên cạnh giúp đỡ. Trên công ty còn có anh Uông…”.
- “Anh Uông?”.
- “Phải, anh ta còn là cấp trên của Hoa Ninh nữa. Có lần Hoa Ninh làm việc quá sức, bị ngất đi, chính anh ta đưa con bé về chỗ cô. Con người này rất tốt, lại rất độ lượng”.
Trong lòng Lâm Tĩnh Lam như có lửa đốt. Hoa Ninh bị ngất lúc nào? Ngay cả đến mình cũng không biết. Ngày ngày về nhà, chỉ thấy cô lật đật nấu cơm, lật đật đi làm, không nghĩ rằng cô lại lao lực đến vậy! Chuyện trò thêm chút nữa, Gi­ang Vân cùng Tô San từ biệt cậu. Tô San trước sau không nói một lời, chỉ đưa mắt chăm chú nhìn Lâm Tĩnh Lam.
- Lâm Tĩnh Lam về nhà vốn định hỏi cô chuyện bị ngất mà không kể với mình, lại thấy cô đang nằm ngủ ngo