Tác giả: Dạ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342003
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2003 lượt.
n lành trên ghế sofa.
-Tiếng tivi mở rất to, trên bàn thức ăn đã bày sẵn vẫn còn nóng hổi. Đôi mắt cô khép nhè nhẹ, hiện rõ từng đường nét chân mày mềm mại.
-Thật lòng cậu không nỡ đánh thức khuôn mặt xinh đẹp đang ngủ say sưa kia, nhưng nếu không ăn cơm thì đến đêm chắc sẽ rất đói. Cậu khẽ lay vai cô: “Hoa Ninh, Hoa Ninh… Tôi về rồi, dậy ăn cơm”.
- “Ưm… ưm?”. Kỉ Hoa Ninh cảm thấy trời đất quay cuồng, ánh đèn neon chói lòa như đâm thẳng vào mắt: “Tiểu Lam? Tôi, tôi chóng mặt…”.
-Mặt cô đỏ bừng, mắt thẫn thờ, cất giọng yếu ớt kêu lên. Lâm Tĩnh Lam thầm than không hay rồi, bèn đưa tay áp lên trán cô – quả nhiên nóng hầm hập.
-Cậu quàng tay qua eo cô, chuẩn bị để bế cô dậy: “Hoa Ninh, chị đang lên cơn sốt, chúng ta phải đến bệnh viện ngay”.
-Kỉ Hoa Ninh đột nhiên tỉnh lại, ra sức giãy nảy: “Đừng, đừng đến bệnh viện! Đừng đến bệnh viện!”.
-Giọng cô sợ sệt vùng vằng, tựa như đứa bé gái mới mấy tuổi.
-Lâm Tĩnh Lam dỗ cô không được, chỉ còn cách bế cô vào phòng – căn phòng này trước đây vốn là của cậu, sau khi cô đến, cậu chuyển sang ở phòng của bố mẹ.
-Cô nằm thẳng trên chiếc giường trải ga trắng muốt, lớp nệm bông mềm mại bao quanh thân hình khiến cô như con mèo con đáng yêu. Lâm Tĩnh Lam vắt khăn lau mặt cho cô, cô mê mê man man, lẩm bẩm thốt lên mấy lời vô nghĩa.
-Bị khăn ướt chườm lên mặt, những nếp nhăn trên trán cô từ từ giãn dần ra. Mái tóc đen mượt xõa tung lên gối, hai má nhợt nhạt ửng đỏ; môi nhỏ cong cong, hàng lông mi khẽ lay động. Lâm Tĩnh Lam chườm đi chườm lại, động tác mỗi lúc một chậm, mắt đăm đăm lo lắng nhìn cô.
-Mỗi lúc mắc bệnh, cô giống như bé gái nhỏ mềm yếu. Rũ bỏ hết nụ cười vui vẻ ngụy trang hàng ngày, che giấu những nỗi đau thầm kín trong lòng, như em bé sơ sinh trong trắng thuần khiết. Cậu dần dần ngồi sát lại gần cô, cảm nhận hơi thở ấm nồng của cô phả nhè nhẹ trước mặt, thoang thoảng mùi hương hoa nhài tỏa ra.
-Thời gian như ngừng trôi, chỉ có khoảnh khắc này đọng lại. Cậu nhè nhẹ đặt lên bờ môi mềm mại của cô một nụ hôn, ngọt ngào yêu thương. Mười chín năm rồi. Từ khi sinh ra, cậu đã luôn có cô ở bên, gần gũi thân thiết. Nhưng lớn lên, cô bắt đầu có thế giới của riêng mình. Đó là một thế giới cậu không thể xâm nhập được, nó là vùng cấm của cô, cậu chỉ có thể âm thầm đứng ngoài, chờ đến một ngày cô mở cửa đón vào.
-“Ưm…”. Kỉ Hoa Ninh vô thức kêu lên, kéo tâm hồn cậu đang đắm say trong cõi u huyền trở về. Cậu vội vàng bật dậy, đứng nguyên tại chỗ. Chốc lát, cậu cẩn thận nhìn cô nằm trên giường – may quá, cô vẫn còn chưa tỉnh.
-Lại qua một lúc sau, cậu mới trở khăn chườm cho cô. Thấy khuôn mặt cô đã bớt đỏ, cậu thở phào, ánh mắt trở lại vẻ trầm tĩnh thường ngày. Cậu ăn qua loa mấy món cô đã làm sẵn, rồi vào bếp hì hục nấu nồi cháo vừa nhão vừa cháy, xúc ra đút cho cô.
-Liên tiếp ba ngày cậu xin nghỉ học ở nhà chăm sóc Kỉ Hoa Ninh. Dưới sự săn sóc ân cần cùng “tài” nấu nướng “kinh hoàng” của cậu cô đã nhanh chóng hồi phục. Nhưng chính vào lúc cô có thể rời giường đi lại, thì trên khuôn mặt tuấn tú của cậu có dấu hiệu xanh xao tái nhợt: Cậu đã bị lây bệnh từ cô.
-“Họa vô đơn chí”, Kỉ Hoa Ninh bất đắc dĩ phải chăm sóc lại cậu. Đúng lúc này, họ đón tiếp hai vị khách khả ái: Nisha và Jack.
-“Hey! Các cậu sao biết tớ ở đây?”. Kỉ Hoa Ninh vừa mở cửa đã thấy bạn thân của mình đứng ngay trước mắt, cô mừng rỡ reo lên kinh ngạc.
-“Lần trước cậu gửi tài liệu cho tớ, ở trên đó đã ghi rõ địa chỉ, đồ ngốc”. Nisha ôm cô một cái thật chặt: “Nghe nói cậu bị ốm, nhưng xem ra vẫn ổn?”.
-Kỉ Hoa Ninh nở nụ cười còn vương chút mệt mỏi: “Tớ cũng gần khỏe rồi. Các cậu nhanh vào nhà đi, tớ sẽ pha trà mời các cậu. Tớ biết các cậu rất thích trà đạo Trung Quốc mà”.
-Hai người họ rất vui mừng vì được cô mời uống loại trà “Bích Loa Xuân” ưa thích, Jack còn đặc biệt chú ý đến chiếc ấm pha trà khảm đá màu tía.
-“Phải rồi, ai báo cho các cậu tớ bị ốm? Chris à?”.
-“Ngoài cậu ấy ra còn ai vào đây nữa. Cậu ấy ban đầu cũng định đi cùng bọn tớ, nhưng cuối cùng lại có việc đột xuất nên đành phải khất lần sau”. Nisha nhớ lại lúc đó cậu ấy hình như muốn nói gì nhưng lại thôi, không biết rốt cục đang nghĩ đến điều gì. “Cậu ấy nói cậu lần trước đã bị ngất. Cậu như thế là không được, công việc tuy quan trọng nhưng sức khỏe còn quan trọng hơn”.
- “Jack, sao ở bên cậu Nisha lại trở thành bà quản gia thế?”. Kỉ Hoa Ninh lợi dụng cơ hội trêu chọc cậu.
-Jack khờ khạo nghe cô nói “bà quản gia” hiểu nhầm thành “mụ lắm điều”, liền nghiêm túc nhìn sang Nisha: “Cô ấy không phải “mụ lắm điều”, cô ấy là người phụ nữ tốt nhất”.
-“Ha ha ha…”. Kỉ Hoa Ninh bật cười, Nisha vừa xấu hổ vừa bực mình, cái tên ngốc nghếch này luôn nhầm lẫn không đúng lúc đúng chỗ, thật quá thành thực, dễ thương.
-“… Hoa Ninh, nhà có khách à?”.
-Cửa bên trái phòng khách hé mở, một chàng trai tập tễnh bước ra, cố gắng đứng vịn vào tường. Tóc cậu hơi bù xù, khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng, dáng vẻ yếu đuối tựa như hoa mẫu đơn, từ cử chỉ toát lên phong thái nhẹ nhàng tình cảm. Ánh nắ