Tác giả: Cao Sơn Vũ Giả
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341669
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1669 lượt.
i người lại vào thang máy.
“Người kia dường như đối với chúng ta rất hiểu biết, xem ra là đã có phòng bị, hèn gì buổi sáng sau khi cậu rời khỏi đây hắn ta liền xuống tay, xem ra không phải một người mà là một tổ chức.”
Mạc Tử Bắc ném kính viễn vọng cho anh ta, hai tay khoanh trước ngực. “Là một tổ chức. Tổ chức này còn rất chăt chẽ, xem ra rất kế hoạch, dường như là đang giám sát chúng ta. Mục đích của họ là gì?”
“Tống tiền?” Doãn Đằng Nhân liền tự mình lắc đầu phủ nhận . “Nhìn không giống, nếu vậy thì hoàn toàn có thể bắt cóc mà không phải trực tiếp xuống tay độc ác như vậy.”
“Trong đầu mình thực sự rối loạn, chuyện này so với làm ăn còn khó hơn. Mình thật sự không nghĩ ra vì sao.” Mạc Tử Bắc đã rối rắm đến sắp hộc máu rồi.
“Chị Hùng cũng bị uy hiếp là vì sao chứ?” Doãn Đằng Nhân thì thào tự nói.
“Cô ấy bị uy hiếp, ôi trời! Mình cũng không hiểu có phải chúng ta thật sự không đủ thông minh, ngu ngốc quá hay không mà không nghĩ ra vì sao.” Mạc Tử Bắc có chút ảo não.
“Việc này vốn cũng rất phức tạp, ai mà biết được! Chờ chân tướng rõ ràng chúng ta sẽ hiểu thôi. Hiện tại mình nhìn không ra nguyên cớ nhưng mà trực giác cho mình biết có liên quan đến Hùng Lập Tân. Mình cũng không biết cảm giác của mình có đúng hay không. Dù sao mình cũng không có chứng cớ.”
Thang máy rốt cuộc cũng xuống đến lầu một, Mạc Tử Bắc cùng Doãn Đằng Nhân rất nhanh từ cửa chính thẳng đến tòa nhà điều trị.
Mạc Tử Bắc sợ trúng kế điệu hổ ly sơn mà như con ngựa mất cương chạy đuổi theo. Vừa vào cửa nhìn thấy tình hình vẫn làm cho Mạc Tử Bắc ngây ngẩn cả người. Bởi vì có hai người đang đứng trong phòng bệnh. Một ông già và một người khác là Mạc Tuệ Cầm mẹ anh. Mẹ anh đang kéo bàn tay nhỏ bé của Thiên Thiên kích động đến run lẩy bẩy. Bà cũng học được trực giác phát hiện cái gì đó của Mạc Tử Bắc.
“Mẹ, sao mẹ lại tới đây?” Mạc Tử Bắc kinh ngạc hỏi.
Ông Ôn nghe thấy tiếng Mạc Tử Bắc thì run run quay đầu, nhìn thấy Mạc Tử Bắc cả người ông trong nháy mắt khẽ run lên, đôi môi run run hai cái muốn nói gì rốt cuộc vẫn không nói gì. Mạc Tử Bắc đưa mắt lạnh lùng nhìn ông một cái, mọi người ở trong phòng đều nhìn về phía đôi vợ chồng già này. Doãn Đằng Nhân cợt nhả chào đón: “Bác trai, bác gái chào mọi người!”
“Chào! Chào cậu!” Ông Ôn xấu hổ cười.
Giản Tiểu Bạch còn đang ngủ, Mạc Tử Bắc dịu dàng liếc mắt nhìn cô một cái rồi nói với ba và mẹ mình: “Chúng ta qua phòng bên cạnh rồi nói.”
“Ừ!” Mạc Tuệ Cầm kéo cánh tay ông Ôn. Bà vẫm nắm lấy bàn tay Thiên Thiên còn Thiên Thiên thì dường như không rõ vì sao bà này lại nhìn cậu nhóc mà rơi nước mắt.
“Ba!” Cậu nhóc ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nói với Mạc Tử Bắc.
Ông Ôn cùng Mạc Tuệ Cầm gần như là trong nháy mắt đếu hướng tầm mắt về phía Thiên Thiên. “Tử Bắc đây là con của con hả?” Mạc Tuệ Cầm không tin điều tai mình, vừa rồi nhìn bộ dạng của cậu nhóc đã thấy giống Tử Bắc hồi bé, giờ cậu nhóc này còn gọi anh là ba.
Mạc Tử Bắc vốn không muốn nói nhưng nhìn vẻ mặt chờ mong của mẹ anh vẫn là nghiêm túc gật đầu.
Trong mắt ông Ôn lóe ánh lệ, nhìn chằm chằm Thiên Thiên không chớp mắt. Đây là cháu nội ông, chỉ nhìn sơ qua khuôn mặt nhỏ nhắn khôi ngô của cậu nhóc là biết cháu Ôn gia rồi.
“Cậu bé này tên là gì?”
Mạc Tử Bắc lạnh lùng nhìn ông một cái rồi nói: “Không liên quan tới ông!”
“Tử Bắc!” Mạc Tuệ Cầm la thất thanh: “Con không thể nói như vậy!”
Mạc Tử Bắc giao Thiên Thiên cho Hùng Lập Tân: “Tôi đi rồi sẽ về.”
Hùng Lập Tân cùng Lâm Hiểu Tình cũng không rõ lắm cho nên vẻ mặt mờ mịt gật đầu. “Được rồi!”
“Chúng ta qua phòng bên cạnh nói chuyện.” Mạc Tử Bắc đã xoay người rời đi.
Mạc Tuệ Cầm cùng ông Ôn đều lưu luyến đưa mắt nhìn Thiên Thiên vài lần nữa mới rời khỏi phòng bệnh đi sang phòng bên cạnh.
Mạc Tử Bắc đứng ở trong phòng vẻ mặt mất kiên nhẫn: “Sao hai người lại đến?”
Mạc Tuệ Cầm ừ ừ liếc trộm anh một cái: “Mẹ nhìn thấy Doãn Đằng Nhân, cậu ta tới tới lui lui vài lần.”
“À!” Mạc Tử Bắc đưa mắt nhìn về phía mẹ rồi lại nheo mắt nhìn về phía ông Ôn. “Mẹ nói với ông ta?” Mạc Tử Bắc chỉ vào ông Ôn: “Tôi cứ nói sao hôm nay lại xui xẻo như vậy hóa ra là ông phái người đến báo thù! Hừ! Ôn Thanh Nham, ông hại chết cháu nội mình rồi đấy! Như vậy thì chắc ông vừa lòng rồi chứ?”
Ông Ôn bất thình lình bị chỉ trích nên ngây ngẩn cả người, ông khó hiểu nhíu mày: “Con đang nói cái gì vậy?”
“Đúng đó, Tử Bắc con đang nói cái gì vậy? Còn nữa cô Giản vì sao lại nằm viện? Con bé rốt cuộc bị bệnh gì? Nhìn có vẻ rất nghiêm trọng!” Mạc Tuệ Cầm vẻ mặt lo lắng hỏi.
Mạc Tử Bắc lại lạnh lùng nhìn về phía ông Ôn cất giọng lạnh lẽo nói: “Chuyện này thì phải hỏi ông ta kìa!”
“Hỏi ba con? Vì sao?” Mạc Tuệ Cầm kinh ngạc.
“Không phải ông ta phái người mưu sát Tiểu Bạch sao? Cuối cùng rồi con cũng hiểu. Ôn Hướng Đình chết ông ta đem món nợ này tính đến trên đầu con và Tiểu Bạch. Thật đúng là dụng tâm hiểm ác!” Mạc Tử Bắc cười lạnh.
“Cái gì? Hướng Đình chết rồi?” Ông Ôn không khỏi mở to mắt, trong con ngươi là vẻ không thể tin được. “Sao nó lại chết? Chế