Tác giả: Cao Sơn Vũ Giả
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341670
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1670 lượt.
t khi nào?”
Ánh mắt Mạc Tử Bắc đảo qua nét mặt già nua của ông, cuối cùng dừng lại nơi ánh mắt ông. “Ông không phải đã biết từ lâu rồi sao? Không biết ông muốn giết Tiểu Bạch để làm gì? Còn phái người giám sát bọn tôi, cả đời này việc ông làm đều là xấu xa như vậy. Ông không sợ xuống địa ngục sao?”
“Tử Bắc, rốt cuộc con đang nói gì vậy?” Mạc Tuệ Cầm càng nghe càng choáng váng, bà không biết con trai đến tột cùng là đang nói cái gì. “Con không phải đang hiểu lầm ba con chứ, còn nữa Hướng Đình sao lại chết?”
“Hừ hừ! Hừ hừ!” Mạc Tử Bắc cười đến rất ma quái nói với mẹ: “Mẹ, mẹ đối với người này thật đúng là trung trinh một lòng, con nghĩ mẹ là bị ông ta lừa rồi. Ôn Hướng Đình đã bắt cóc Tiểu Bạch hai lần, sáng hôm nay hắn ta còn muốn Tiểu Bạch chết chung với hắn, đương nhiên là hắn ta muốn con chết cùng hắn rồi đồng thời kéo theo cả Tiểu Bạch. Hắn ta lấy súng bắn con, đáng tiếc là hắn lại bị người khác bắn chết. Con muốn kết liễu đời hắn nhưng lại bị người khác nhanh chân giành mất. Tiểu Bạch được đưa đến bệnh viện làm giải phẫu sau đó nhân lúc con đi ra ngoài mua đồ, cô ấy bị người ta mưu sát. Mẹ nói không phải Ôn Thanh Nham thì là ai? Ai lại có thù hận lớn với bọn con như vậy?”
Sự chất vấn của Mạc Tử Bắc dường như rất lý, Mạc Tuệ Cầm còn đang đắm chìm trong tin tức Ôn Hướng Đình đã qua đời mà mở to hai mắt không thể tin được. “Không phải đâu, Tử Bắc. Chúng ta cũng không biết tin Hướng Đình đã chết, vừa rồi chúng ta biết con có con nên mẹ mới cùng ba con đi thẳng tới đây. Con đừng đổ oan cho ông ấy!”
Mạc Tử Bắc lắc đầu: “Mẹ còn nói cho ông ta!”
Ông Ôn cười khổ một cái rồi hỏi: “Hướng Đình thật sự chết rồi sao?”
Chuyện đã tới lúc này mà ông ta vẫn chỉ quan tâm tới con trai trưởng, Mạc Tử Bắc trong lòng lại thấy đau xót: “Xem ra hắn cũng không có chịu thiệt lắm. Hắn chết vì viên đạn bắn vào thái dương. Ha ha có thể coi như là một phát mất mạng.”
Anh cố ý nói ra bộ dạng lúc chết của Ôn Hướng Đình muốn kích thích ông Ôn nói ra âm mưu ông vì Ôn Hướng Đình báo thù. Nhưng trong mắt ông Ôn lại hiện lên một tia cô quạnh, rốt cục vẫn không nói một lời.
Ông im lặng khiến Mạc Tử Bắc nghĩ là ông đang thừa nhận mọi chuyện đều là do ông sai người làm nên lại càng thêm tức giận: “Ông vì sao lại muốn hại Tiểu Bạch? Ông có bản lĩnh thì cứ trực tiếp giết tôi đi là được, vài sao phải hại Tiểu Bạch?”
Ông Ôn nâng đôi mắt lên nhìn về phía Mạc Tử Bắc. “Ta ở trong lòng con lại thậm tệ như vậy sao?”
Ngữ khí của ông thê lương mà cô quạnh làm trái tim Mạc Tử Bắc lay động, anh tức giận lắc lắc đầu, nói ra những lời càng khó nghe hơn. “Tôi chỉ là nghĩ ông tốt quá. Con của ông bởi vì tôi mà chết, con tôi cũng bởi vì ông mà chết. Chúng ta huề nhau sau này ông đừng hòng mà làm hại họ!”
“Tử Bắc!” Mạc Tuệ Cầm ôm ngực, trong mắt bởi vì lo lắng mà chứa chan nước mắt. “Con đừng đổ oan ba con như vậy. Tiểu Bạch đang mang thai cháu nội ông ấy mà. Làm thế nào ông ấy có thể xuống tay chứ! Hơn nữa hôm nay chúng ta vẫn luôn ở cùng nhau, ông ấy cũng hơn một tháng không dùng điện thoại, lấy cái gì mà chỉ huy người khác? Con đừng đổ oan cho ba con mà bỏ qua người xấu chân chính?”
Ôn Thanh Nham lắc đầu nói với Mạc Tuệ Cầm: “Nó nghĩ như thế nào anh cũng không để ý. Chúng ta đi thôi! Nơi này không chào đón chúng ta!”
Ông ta còn muốn chạy. Mạc Tử Bắc cười lạnh hừ nói: “Ông giả vờ giỏi quá đấy, với khả năng của ông có thể đoạt giải vàng Oscar đấy, tôi thấy khả năng diễn xuất của ông so với ảnh đế còn thâm hậu hơn nhiều, khó trách mẹ tôi lại cả đời cam tâm làm tình nhân của ông.”
“Tử Bắc! Ta với mẹ con yêu nhau thật lòng, vì sao con cứ không chịu tin chúng ta chứ?” Ôn Thanh Nham vốn không định nói gì nhưng nhìn thấy biểu hiện không ngại tổn thương Tuệ Cầm này của Mạc Tử Bắc thì ông vẫn nhịn không được mà nói một câu.
“Yêu nhau thật lòng? Cũng chỉ có mẹ tôi là tin ông thôi!” Mạc Tử Bắc quay mặt đi không muốn nhìn ông. Tôi vĩnh viễn cũng sẽ không tha thứ cho ông. Những việc ông đã làm tôi không muốn truy cứu nữa nhưng nếu ông vẫn cứ u mê không tỉnh ngộ như vậy tôi cũng không ngại tội danh giết cha mà lấy lại công bằng cho Tiểu Bạch.”
Lời anh nói làm cho Mạc Tuệ Cầm sợ ngây cả người. Bà gần như là lảo đảo đi đến giơ tay lên giáng một bạt tai vào gương mặt tuấn dật của Mạc Tử Bắc.
“Tử Bắc, mẹ chưa từng đánh con nhưng hôm nay mẹ muốn đánh con! Chính con mới là người u mê không tỉnh ngộ chứ không phải ba con. Vì sao mấy năm nay con đều không nhìn tới sự quan tâm của ba đối với con? Vì sao trái tim con lại sắt đá như vậy? Con không phải con mẹ, mẹ cũng không có đứa con như con. Từ nay về sau mẹ chết cũng được, sống cũng được, không liên quan gì đến con nữa.”
Nhìn nét mặt quyết tuyệt của Mạc Tuệ Cầm, Mạc Tử Bắc lại kinh ngạc sửng sờ ở trong phòng, trên mặt anh là vẻ không thể tin, kinh ngạc run run chỉ tay vào Ôn Thanh Nham sau đó anh hỏi: “Mẹ, mẹ vì ông ta mà đánh con? Vì ông ta mà đoạn tuyệt quan hệ với con?”
“Em đi giúp nó thu dọn, an táng n