Tác giả: Cao Sơn Vũ Giả
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341651
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1651 lượt.
bình phục đi mà!”
Cô thật sự buồn bực chết mất. Bên ngoài nguy hiểm vẫn còn, anh lại bị gãy chân phải bó thạch cao dày cộp. Lúc ánh mắt chạm vào cái chân bị thương của anh, lòng cô lại rối bời. Bàn tay nhỏ bé cũng nhịn không được khẽ vuốt lên, một lúc sau cô hỏi: “Đau không?”
Mạc Tử Bắc lắc đầu. Sự quan tâm của cô khiến anh cảm động: “Không sao, tôi ổn lắm.”
“Chúng ta đang gặp nguy hiểm. Mạc Tử Bắc nghe đây, anh phải mau chóng nhớ lại tất cả, anh nhất định phải thế đó!” Giản Tiểu Bạch dùng giọng điệu vô cùng nghiêm túc nói với anh.
Mạc Tử Bắc vô tội nhìn cô lắc đầu. “Tôi không nhớ được.”
“Aizz!” Giản Tiểu Bạch chỉ còn lại có thở dài. “Không nhớ được cũng phải nhớ. Anh còn nhớ anh có một công ty lớn tên là Duy Bạch không?”
Giản Tiểu Bạch thử dẫn dắt anh, ai ngờ Mạc Tử Bắc vừa nghe hỏi liền nói không biết. Giản Tiểu Bạch bất lực tựa vào bên giường anh, nhìn chằm chằm từng giọt từng giọt dịch truyền chảy vào trong mạch máu. Giản Tiểu Bạch phát hiện nói chuyện quá khứ với một người mất trí nhớ quả thực chẳng khác nào đàn gảy tai trâu.
Cả một đêm Giản Tiểu Bạch gần như không ngủ được bao nhiêu, lúc thấy Mạc Tử Bắc truyền dịch xong cũng đã sắp rạng sáng. Cô nằm bò ra ngủ một giấc, lúc tỉnh lại sắc trời đã sáng choang. Cô mở mắt ra thì phát hiện Mạc Tử Bắc đang nhìn chằm chằm mình.
“Anh nhìn cái gì?”
Mạc Tử Bắc lắc đầu, trên đầu còn quấn băng nên dáng vẻ rất tàn bạo. Giống võ sĩ đạo Nhật Bản quá! Giản Tiểu Bạch cũng bội phục sức tưởng tượng của cô lúc này. Cô đã tức đến hồ đồ rồi.
“Anh có nhớ ra cái gì chưa?”
“Từ đêm qua cho tới hôm nay em đã hỏi tôi câu này nhiều lần lắm rồi. Trong đầu tôi trống rỗng.”
“Ớ?!” Tina kinh ngạc sững sờ, run run môi hỏi: “Tổng giám đốc làm sao vậy?”
Giản Tiểu Bạch dẫn theo con trai lướt mắt nhìn cô ta, thấy dáng vẻ quan tâm quá mức của cô ta đối với Mạc Tử Bắc mà trong lòng lại khó chịu. Cô gái tây này đối với Mạc Tử Bắc vẫn rất có cảm tình, đặc biệt lần đó khi cô cùng Mạc Tử Bắc từ nơi này đi ra ngoài, thái độ thù địch nơi đáy mắt cô gái này cô vẫn nhớ rất rõ.
“Anh ấy bị mất trí nhớ!” Giản Tiểu Bạch thản nhiên nhìn cô ta nhưng vẫn nói cho cô ta biết sự thật.
Tina hốt hoảng giật mình: “Sao lại như vậy?”
“Tai nạn xe cộ!” Giản Tiểu Bạch trực tiếp hỏi cô: “Cô có chìa khóa văn phòng Mạc Tử Bắc không?”
Tina lắc đầu: “Cửa phòng tổng giám đốc là khóa mật mã, tôi không biết mật mã.”
Giản Tiểu Bạch bất lực trợn trừng mắt, hỏi Mạc Tử Bắc. “Anh có còn nhớ mật mã văn phòng không?”
Mạc Tử Bắc lắc đầu, vẻ mặt mờ mịt giống như một đứa con nít. “Nơi này nhìn rất quen!”
Mọi người đều có chút kinh ngạc lẫn vui mừng nghĩ anh đã nhớ ra cái gì, ai ngờ anh lại đột nhiên nói: “À! Nhưng mà cũng rất xa lạ.”
“Haizz!” Mọi người đồng loạt thở dài. Bọn họ đã phập phồng thở dài hơn n lần rồi đấy.
“Mạc, đây là văn phòng của cậu. Cậu quên sao?” Doãn Đằng Nhân cũng sốt ruột muốn chết rồi, tình hình này của anh thật sự là làm cho người ta lo lắng.
Mạc Tử Bắc nhìn chằm chằm cánh cửa rồi lắc đầu: “Ở đây không vào được hết cách rồi.” Hùng Lập Tân nói với Giản Tiểu Bạch: “Mật mã của cậu ta có lẽ chúng ta có thể đoán được đấy.”
“A?! Đoán thế nào?” Mọi người dường như đều rất ngạc nhiên.
“Tên công ty là Duy Bạch có thể thấy được cậu ta đối với Tiểu Bạch rất si tình, chỉ có Tiểu Bạch là cậu ta yêu nhất.” Hùng Lập Tân thản nhiên cười hỏi Mạc Tử Bắc: “Lúc trước cậu yêu Tiểu Bạch như vậy, đáng tiếc là hơn 5 năm qua cho tới hôm nay thật sự một chút ấn tượng cũng không có sao?”
“Duy Bạch?” Mạc Tử Bắc nhăn mặt nhíu mày.
“Duy Bạch!”
“Cậu ta có thể sẽ chọn một ngày nào đó có liên quan đến Tiểu Bạch mà cậu ta rất khó quên. Tiểu Bạch, em có nhớ ngày nào khó quên nhất trong những ngày hai người quen nhau không?”
Giản Tiểu Bạch suy nghĩ rồi đứng ở cửa nhập vào một dãy số, đó là ngày cô cùng Mạc Tử Bắc tạo ra Thiên Thiên. Ngày đó đối với cô mà nói cả đời này đều khó quên, đó cũng là ngày cô từ một cô gái biến thành một người phụ nữ.
Cô chỉ muốn thử một chút nhưng không ngờ lại thật sự mở được.
“Ôi!”
Cô sửng sờ tại chỗ, nhịn không được mà trào nước mắt.
“Wow!” Doãn Đằng Nhân sợ hãi than: “Tâm linh tương thông?”
Giản Tiểu Bạch trong lòng trăm chuyển ngàn quay, bị dãy mật mã này làm chấn động, lúc cô sửng sờ nhìn Mạc Tử Bắc thì anh cũng kinh ngạc nhìn cô.
Ở cách nhau nửa mét, hai người lại cùng sửng sờ mặt đối mặt nhìn chằm chằm nhau. Phản chiếu trong mắt cả hai đều là ánh mắt đối phương — ánh mắt trông mong, cầu khẩn mà nồng cháy như lửa.
Doãn Đằng Nhân đang dìu Mạc Tử Bắc, nhìn thấy hai người bọn họ nhìn nhau mà trong lòng không khỏi cảm thán. Xem ra Mạc cho dù mất trí nhớ thì ánh mắt cậu ta nhìn Tiểu Bạch cũng vẫn nồng cháy khác biệt. Cô gái này chính là người phụ nữ trời định của Mạc. Sẽ không bởi vì mất đi trí nhớ mà thay đổi, cũng sẽ không bởi vì năm tháng xoay vần mà đổi thay. Toàn bộ ánh mắt đều là cô ấy, toàn bộ đầu óc cũng chỉ là cô ấy, cả trong lòng cũng đều