Tác giả: Cao Sơn Vũ Giả
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341649
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1649 lượt.
n lên trán Mạc Tử Bắc một cái rồi lại như khiêu khích liếc Giản Tiểu Bạch một cái.
Giản Tiểu Bạch chỉ cảm thấy trong đầu ù ù, cơn tức xông lên khiến cô quả thực muốn ngất đi. Nhưng cô rất nhanh chỉnh đốn lại cảm xúc, không để ý đến sự khiêu khích của cô ta, ngược lại lạnh lùng nhìn chăm chú vào cô ta lên tiếng. Ở mặt ngoài thì vẫn làm ra vẻ không có gì nhưng trong lòng đã tích tụ đủ các loại mùi vị cảm xúc. Cô giờ phút này hận không thể tiến lên xé nát cái bộ mặt kiêu ngạo kia của Tina.
Tina nghênh ngang đi ra khỏi phòng, Giản Tiểu Bạch lập tức kéo Lâm Hiểu Tình ra, vội vàng hỏi: “Cô ta nói gì vậy?”
“Mình cũng nghe không hết được. Cô ta nói cái gì mà vợ, hình như nói cô ta là vợ anh hay gì đó. Mình thực sự xin lỗi, lúc đi học tiếng Anh đều trả lại cho thầy cô hết rồi, chẳng còn nhớ được là bao.” Lâm Hiểu Tình đối với việc này có cảm giác vô cùng áy náy.
Vợ sao??
Giản Tiểu Bạch trong lòng lập tức nổ tung. Cô nổi giận đùng đùng chạy vào trong phòng cao giọng chất vấn: “Mạc Tử Bắc cô ta nói gì với anh?”
Mạc Tử Bắc lại lạnh lùng nói: “Tôi vì cái gì phải nói với em?”
Giản Tiểu Bạch nhất thời cứng đờ! Nỗi đau đớn lạnh lẽo như núi sập xuống trong lòng, anh không nói cho cô biết, cô đau khổ cúi đầu nhắm chặt mắt lại, cất dấu tự tôn của mình, cố gắng không cho mình rơi lệ. Cô đột nhiên cảm thấy trái tim mình như bị một chậu nước đá hắt vào, trong tích tắc lạnh lẽo như băng.
Cho đến khi một đôi tay ấm áp xoa lên đôi gò má mềm mịn của cô mà nhẹ nhàng vuốt ve, giống như là đang phác họa lại các đường nét bên ngoài của cô lại giống như đang nghiệm chứng sự chân thật của cô. Hơi ấm từ trong lòng bàn tay xuyên sâu vào làn da của cô, chậm rãi thấm vào từng lỗ chân lông, dần dần truyền vào trong cơ thể của cô.
Lông mi Giản Tiểu Bạch khẽ run lên, như một pha quay chậm từ từ mở mắt ra lại không hề báo trước mà trực tiếp đối diện với một đôi mắt trong veo như nước. Khoảng cách gần gũi thậm chí có thể nghe được tiếng hô hấp của đối phương, trong mắt anh tràn ngập dịu dàng.
Vừa rồi anh còn nói mấy lời tổn thương cô, giờ khắc này lại xoa hai má cô.
Giản Tiểu Bạch bất lực khẽ kêu: “Mạc Tử Bắc!”
Mạc Tử Bắc nhìn như bị trúng tà, không thể rời mắt, chỉ có cô gần trong gang tấc, vừa rồi vẻ mặt tổn thương kia của cô khiến tim anh run rẩy. Bất giác anh đưa tay xoa hai gò má của cô.
“Xem ra cô ấy không phải vợ của anh, mà là em!” Mạc Tử Bắc lẩm bẩm.
Giản Tiểu Bạch đáy lòng đã hiểu cô gái kia đúng là đã nói mấy lời rắp tâm mê hoặc Mạc Tử Bắc.
“Em đương nhiên là vợ của anh. Chúng ta cũng đã có con chỉ là chưa kết hôn thôi!”
“Anh biết rồi, Doãn Đằng Nhân đã nói với anh.”
“Vừa rồi cô ấy nói cái gì với anh?” Giản Tiểu Bạch vẫn còn gặng hỏi, cô không biết được miệng mình đã bĩu lên thật cao, cũng không biết giọng mình đã toàn là mùi chua nồng đậm!”
Mạc Tử Bắc nhìn chằm chằm ánh mắt của cô, trong mắt tràn đầy khó hiểu. “Anh không thể nói với em!” Anh không thể làm người không giữ chữ tín, trực giác lắc đầu không muốn nói.
Giản Tiểu Bạch trong lòng buồn bực càng nhiều, nhiều đến trái tim cũng đau đớn.
Mạc Tử Bắc lúc này đột nhiên nói với cô: “Anh muốn đi WC!”
“Á!” Giản Tiểu Bạch kinh hãi. “Em đi kêu anh hai đến dìu anh.”
“Không cần!” Anh giống như một cậu bé lắc đầu. “Em dìu anh vào đi.”
Trong nháy mắt khuôn mặt Giản Tiểu Bạch bị màu đỏ phủ lên, hai gò má đỏ ửng.
“Mạc Tử Bắc, anh là nam, em là nữ, em không thể dìu anh vào đó.”
Giản Tiểu Bạch thật sự là không muốn đi. Lúc ở bệnh viện đều là Doãn Đằng Nhân dìu anh vào WC.
“Em không phải là vợ anh sao? Vợ giúp chồng đi WC thì có cái gì không đúng? Chẳng lẽ không phải em mà Tina mới là vợ anh? Anh đi kêu cô ấy đến giúp anh cũng được.” Mạc Tử Bắc thực ủy khuất nói.
“Anh!” Giản Tiểu Bạch căm giận muốn chửi anh nhưng vẫn ráng nhịn xuống.
Nhịn một lần gió êm sóng lặng! Cô tự an ủi mình.
Giản Tiểu Bạch chỉ cảm thấy đầu thật đau, bị anh chỉnh mà choáng váng sắp ngất đi rồi. Hít một hơi cô nhắm mắt lại giúp anh cởi quần sau đó căm giận hỏi: “Vậy được chưa?”
“Chưa được, em xem còn chưa có cởi ra nữa!”
Nghe anh nói như vậy Giản Tiểu Bạch lập tức trừng lớn mắt, chưa từng nghĩ nhìn thấy làm khiến cô mặt đỏ tim đập thình thịch, cái đó còn đang đứng nghiêm chào cô.
“Ha ha.” Mạc Tử Bắc vẻ mặt cười xấu xa.
Giản Tiểu Bạch mặt đỏ như khỉ, bị anh chọc cô nhất thời nóng vội cô đẩy anh một cái.
Rầm! Mạc Tử Bắc té ngã chổng vó. Đầu đập ngay vào bồn rửa tay, nhất thời anh chỉ cảm thấy sao bay đầu trời, trong đầu giống như đang chiếu phim mà xẹt qua một số hình ảnh.
Giản Tiểu Bạch sợ ngây người, lập tức ngồi xổm xuống khẽ gọi: “Mạc Tử Bắc, anh không sao chứ? Hu hu em không cố ý, thật sự không phải cố ý!”
Cô sắp khóc tới nơi rồi. Mạc Tử Bắc đầu rất đau, đau không chịu nổi, Giản Tiểu Bạch sợ tới mức hai hàng lệ chảy dọc xuống. “Mạc Tử Bắc, anh mau đứng lên đi. Đừng làm em sợ!”
“Tiểu Bạch!” Anh than nhẹ.
“Mạc Tử Bắc?” Giản Tiểu Bạch không xác đị