Tác giả: Cao Sơn Vũ Giả
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341646
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1646 lượt.
nh gọi một tiếng.
Anh gọi cô là Tiểu Bạch, hình như đây là lần đầu tiên sau khi mất trí nhớ anh gọi tên của cô. “Mạc Tử Bắc anh nhớ ra rồi hả?”
“Tiểu Bạch, Thiên Thiên đâu?” Đau đớn cùng cực qua đi, Mạc Tử Bắc ngẩng mặt lên.
Giản Tiểu Bạch một trận kích động: “Mạc Tử Bắc, anh nhớ lại thật rồi?”
“Thiên Thiên ở đâu? Đã về chưa?” Trong giọng anh rõ ràng rất lo lắng.
“Về rồi, đang ở bên ngoài. Anh thật sự nhớ lại rồi, a, thật tốt quá. Mạc Tử Bắc, anh làm em sợ muốn chết.” Nước mắt của cô lại nhịn không được mà chảy xuống.
“Ngoan! Đừng khóc, anh không sao!” Anh thử đứng lên.
Giản Tiểu Bạch giúp anh kéo quần lên, vừa rồi như vậy thật sự là rất xấu hổ. Lão đại của Mạc Tử Bắc vẫn đang đứng nghiêm, vừa nhìn thấy con ngươi cô chợt sáng lên.
“Tiểu Bạch!” Anh thật sâu gọi một tiếng, nước mắt cùng thời gian bịt kín ánh mắt Giản Tiểu Bạch. Cô muốn nhìn cho thật rõ người đàn ông này, cô rốt cuộc cũng chờ được người đàn ông này nhớ lại.
“Mạc Tử Bắc!” Cô cũng thật sâu gọi anh một tiếng.
Mạc Tử Bắc si mê vươn một bàn tay xoa khuôn mặt Giản Tiểu Bạch: “Tiểu Bạch, anh rất nhớ em, rất nhớ, rất nhớ em. Anh cứ nghĩ kiếp này sẽ không còn được gặp lại em nữa.”
Nước mắt anh cũng không không chịu thua kém mà trào khỏi hốc mắt, lăn qua mặt, chảy tới miệng, mằn mặn mà lại ngọt, anh lại tìm về cảm giác còn sống.
Còn sống thật tốt!
Giản Tiểu Bạch ôm chặt anh, hốc mắt cô cũng rưng rưng, vui quá mà khóc. Anh cũng ôm chặt lấy cô. Giờ khắc này trái tim Giản Tiểu Bạch xẹt qua một cảm xúc. Cô ngẩng đầu không tự chủ được vươn tay chậm rãi lướt qua đường nét kiên nghị mà anh tuấn của Mạc Tử Bắc, ánh mắt anh u buồn, sóng mũi thẳng, đôi môi mỏng hơi xếch, đôi mắt đen, râu anh hơi hơi đâm vào tay. Anh kéo tay cô xuống nhẹ nhàng nắm ở trong lòng bàn tay. Tay anh thật lớn, thật ấm, đủ có thể lấy bao lấy tay cô, hai người ngây ngẩn giương mắt nhìn nhau.
Đáy mắt Mạc Tử Bắc không có gì khác chỉ có tình ý dạt dào. Giản Tiểu Bạch vô thức kiễng mũi chân, ôm lấy mặt anh in lên nụ hôn chủ động đầu tiên của cô trong kiếp này.
Bốn cánh môi chạm vào nhau, Mạc Tử Bắc khẽ giật mình, lập tức ôm chặt eo cô làm nụ hôn càng sâu hơn. Anh hôn rất dịu dàng, rất triền miên, rất quý trọng.
Thật lâu sau mới rời đi. Giản Tiểu Bạch phì phò hít lấy không khí tươi mới, gương mặt tựa hoa đào, trên khóe miệng lơ đãng một nụ cười mỉm có thể điên đảo chúng sinh. Mạc Tử Bắc lại cầm tay cô, mười ngón tay đan chặt vào nhau. Im lặng không nói.
Giản Tiểu Bạch đột nhiên cảm thấy thật hạnh phúc thật hạnh phúc!
Mạc Tử Bắc thật sự không muốn phá vỡ sự ấm áp hiếm có này nhưng anh mót quá, đã gấp đến như lửa sém tới lông mày rồi. Vấn đề lớn không thể không phá vỡ khoảnh khắc tốt đẹp này. Thực xấu hổ nói với Giản Tiểu Bạch: “Bảo bối, anh muốn đi tiểu!”
Giản Tiểu Bạch nhất thời ngớ ra, quên mất bọn họ đang ở buồng vệ sinh, trên mặt đỏ lựng nhưng vẫn cười duyên gật đầu: “Uhm!”
Mạc Tử Bắc cúi đầu đưa mắt nhìn đùi phải bị bó thạch cao thật dày, một chút soái khí cũng không, bộ dạng cà nhắc nhìn có chút chật vật.
“Giúp anh cởi quần với!”
“Ơ!” Giản Tiểu Bạch lại đỏ mặt nhưng vẫn gật đầu nói: “Uhm.”
Mạc Tử Bắc trong lòng thật hạnh phúc, đây là cuộc sống hạnh phúc mà anh muốn sao? Ai biết sớm như vậy đã không phí mất 5 năm, làm hại anh chịu đủ khổ dục.
Giản Tiểu Bạch ôm người anh, vòng ra phía sau giúp anh kéo quần xuống.
“Ấy, ai bảo em kéo phía sau?” Mạc Tử Bắc có chút ý trêu chọc.
“Ha ha anh mau đi cho xong đi. Chúng ta ra bên ngoài, anh hai với Hiểu Tình, Thiên Thiên đều ở bên ngoài đấy!”
Mạc Tử Bắc thất vọng lầu bầu: “Biết rồi.”
Giản Tiểu Bạch ở phía sau anh tinh nghịch thè lưỡi, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy hạnh phúc và đỏ ửng. Ôm lấy thắt lưng anh, tựa mặt sát vào phía sau tấm lưng rộng lớn của anh. Từ nay về sau anh chính là bến đỗ của cô.
Đỏ mặt nghe anh giải quyết nỗi buồn xong, Giản Tiểu Bạch lại ở phía sau giúp anh kéo quần. Xoay người, cô khoác cánh tay anh lên trên vai mình giúp anh chống đỡ thân mình. Cả người anh dựa lên người cô, anh không dám chuyển sức nặng toàn thân mình lên một mình cô, sợ sẽ đè bẹp cô, cơ thể cô vốn đã gầy yếu còn mới bị thương lại sảy thai, phải là anh chăm sóc cô mới đúng.
Ra khỏi của buồng vệ sinh Giản Tiểu Bạch liền la to: “Anh hai, chị dâu mau tới đây đi!”
Hùng Lập Tân dẫn Thiên Thiên đi vào, Hiểu Tình theo sau. Mạc Tử Bắc ngồi trở lại, cười với Hùng Lập Tân và Lâm Hiểu Tình. “Rất, rất xin lỗi. Giờ tôi mới nhớ lại. Con trai lại đây với ba nào.”
Thiên Thiên lập tức vui vẻ chạy tới, sà vào bên người Mạc Tử Bắc. Mạc Tử Bắc trong mắt tràn đầy sủng nịch vỗ về con trai. “Rốt cuộc cũng không có việc gì, bằng không tôi sẽ thật sự không thể nào mà sống được. Cả đời này đều thẹn với Tiểu Bạch, thẹn với chính mình.”
“Tôi cũng sẽ cả đời cắn rứt lương tâm!” Lâm Hiểu Tình rất cảm động.
“Giờ thì tốt rồi, cuối cùng cũng không có việc gì, Thiên Thiên đã bình an trở về. Mọi người làm như thế nào mà cứu thằng bé ra vậy?”
“Ơ! Khoan đã, anh không phải đều nhớ lại rồi chứ?” Lâm Hiểu