Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa

Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa

Tác giả: Cao Sơn Vũ Giả

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341877

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1877 lượt.

“Tiểu Bạch, chắc người ta thấy Thiên Thiên dáng vẻ đáng yêu nên mới mua cho đó, còn hỏi tại sao mình cứ muốn mua đồ cho nó nữa không? Tóm lại, cậu không hiểu được cảm giác này đâu. Thấy đứa bé đáng yêu lại sạch sẽ như vậy ai mà không thích chứ.” Lâm Hiểu Tình giải thích cũng coi như hợp tình hợp lý, nói xong còn nhịn không được ngồi xuống trước khuôn mặt trắng nõn thơm một cái.
“Chú cũng hứa sẽ cho các bạn trong cô nhi viện quà. Mẹ không cần lo lắng, chú là người tốt.” Nhìn thấy mẹ nghi ngờ, Giản Hạo Thiên an ủi cô.
“Người tốt?” Giản Tiểu Bạch không biết nói gì, người tốt chẳng bao giờ tùy tiện nói ra. “Nhóc ngốc, chứ người tốt đâu có viết trên mặt đâu.”
“Nhưng chú đúng là người tốt mà, chú hứa với Thiên Thiên sẽ cho các bạn ở cô nhi viện mỗi người một món quà.” Giản Hạo Thiên không hiểu vì sao mẹ luôn nói thế giới này rất nhiều người xấu.
“Ủa, chú ấy hứa với con?” Giản Tiểu Bạch không thể nào tin nổi
Mấy năm nay, cô cũng vì cô nhi viện mà chạy đi quyên tiền rất nhiều lần, nhưng người ta không muốn quyên góp làm cô thất vọng nhiều hơn hy vọng. Thiên Thiên nói có chú sẽ mua quà cho mấy đứa nhỏ trong cô nhi viện, phản ứng đầu tiên trong lòng cô là mâu thuẫn.
“Chú đó ở đâu? Chúng ta đi cảm ơn người ta!” Giản Tiểu Bạch không muốn dạy con suy nghĩ trên thế giới toàn người xấu nên đi cảm ơn người ta, đương nhiên đáy lòng là muốn nhìn xem người kia có thể tin tưởng hay không.
“Ở bên kia.” Giản Hạo Thiên chỉ vào chỗ mình vừa đứng lúc nãy.
“Hiểu Tình, mình đưa Thiên Thiên đi rồi quay lại ngay.”
“Đi đi! Cảm ơn người ta cho tốt đó!” Lâm Hiểu Tình tiếp tục chọn đồ chơi.
Giản Tiểu Bạch đưa con đi tìm một hồi lâu, Thiên Thiên nói không thấy vì chú kia rất đẹp trai, mà nhìn một vòng quanh cửa hàng bách hóa cũng không thấy được ai đẹp trai thậm chí ngay cả một sợi tóc của anh chàng đẹp trai cũng không thấy.






Mạc Tử Bắc đã rời khỏi cửa hàng bách hóa từ lâu, trong công ty còn có rất nhiều chuyện phải làm, anh cũng chỉ là đi ra ngoài mua chút nhu yếu phẩm.
Mấy thứ đó anh không thích để người khác chuẩn bị giúp. Tuy rằng Tina là trợ thủ rất đắc lực nhưng anh vẫn không muốn mình dùng đồ do cô mua. Mấy thứ đồ này hoặc là phải tự anh mua hoặc là người yêu mua cho anh, nhưng người anh yêu đang ở nơi đâu?
Nếu có thể gặp lại một lần, anh tuyệt đối sẽ không để cô đi nữa! Cô cũng đừng mơ đến việc bỏ đi nữa!
Khi trở lại công ty, Tina đang chuẩn bị tài liệu cuộc họp. Tina là tốt nghiệp MBA tại trường Harvard, bản lĩnh trên bàn đàm phán khiến đối thủ phải thán phục, hấp dẫn đàn ông châu Á lại tự động đổi nơi công tác đến dưới trướng anh tự nguyện làm một trợ lý bé nhỏ.
Mạc Tử Bắc thích tuyển dụng nhân tài, năng lực của Tina anh vẫn luôn tin tưởng cho nên thăng chức cho cô làm trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc.
“Bây giờ?” Doãn Đằng Nhân la oai oái: “Bây giờ là thời điểm mấu chốt rồi, đang lúc sảng khoái rồi.”
Nói xong điện thoại liền cạch một cái ngắt máy. Mạc Tử Bắc tựa lưng vào ghế, anh thậm chí có chút hâm mộ Doãn Đằng Nhân, nếu anh cũng có thể đa tình như thế thì sẽ không sẽ bị si tình quấn chân.
Thời gian qua đi càng lâu, dung nhan trong lòng anh cũng càng ngày càng rõ ràng.
Nửa giờ sau Doãn Đằng Nhân đến, bên cạnh còn mang theo một cô gái rất kỳ quái! Phối hợp với một gương mặt con gái cực kì thanh tú.
Chỉ là này cô gái vóc dáng rất cao, có thể đến 1m70! Tóc rất ngắn, ăn mặc cực kì trung tính, cô ta không mặc váy mà là một bộ âu phục kiểu dáng gần giống với âu phục nam, một cô gái mặc âu phục trung tính vậy mà lại khí khái như thế.
Doãn Đằng Nhân ở đằng sau nháy mắt với Mạc Tử Bắc hồi lâu.
Mạc Tử Bắc không rõ là ý gì: “Sao hôm nay lại dẫn con gái đến vậy.”
Chỉ nghe Doãn Đằng Nhân làm bộ nghiêm trang nói với cô gái mặc âu phục kia: “Tiểu Túc, em ra ngoài trước đi! Anh cùng tổng giám đốc Mạc có chút việc muốn nói, em chờ ngoài cửa nhé!”
Rất kỳ quái là cô gái kia rất lạnh nhạt, cái gì cũng không nói chỉ gật đầu với Doãn Đằng Nhân một cái rồi ra cửa.
Sau khi cánh cửa đã đóng lại, Mạc Tử Bắc nhịn không được hỏi: “Ai vậy?”
Doãn Đằng Nhân thực kiêu ngạo mà nói: “Vệ sĩ của mình đấy! Thế nào? Đủ tàn bạo chứ?”
“Là con gái sao?”
“Trước mắt mà nói rất mơ hồ, trên chứng minh thì nói là nữ nhưng mà mình còn chưa sờ, qua chưa kiểm hàng thì không biết có phải là phụ nữ thật hay không.”
“Cô ấy vì sao lại làm vệ sĩ? Nếu là phụ nữ thì chỉ giỏi làm mấy việc nhẹ nhàng thôi!” Mạc Tử Bắc tràn đầy hoài nghi.
“Ai biết! Mình còn chưa thuê cô gái có thân thủ mạnh mẽ đủ để xứng đôi với cậu đâu đấy. Ha ha, mà cậu thì khỏi cần thuê rồi, còn mình lại không thể, mình còn muốn làm cả đời đàn ông, không muốn bị trả thù mà thiến thành thái giám!”
Mạc Tử Bắc cười cười: “Xem ra cậu làm thật nhỉ. Nhưng mà mình nghi là toàn bộ thông báo tuyển dụng của cậu căn bản chỉ là thuê con gái, còn đàn ông e là căn bản không có chỗ để cân nhắc đấy?”
Doãn Đằng Nhân hắc hắc cười, cái kiểu làm bộ đó so với ai cũng đều đáng y