Tác giả: Cao Sơn Vũ Giả
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341879
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1879 lượt.
liên quan gì đến công việc của chúng ta nhỉ tổng giám đốc Doãn!”
“Ấy! Tôi chỉ muốn biết tuổi của cô để xác định trang phục của cô có phù hợp với độ tuổi hay không thôi. Nếu cô ngay cả bản thân mình cũng không thể bày biện đẹp thì làm sao có thể bày biện Duy Bạch cho đẹp được chứ? Cho nên xin thứ lỗi tôi không thể không hỏi như vậy, vì vậy vấn đề này đối với chúng ta mà nói là rất quan trọng. Doãn Đằng Nhân không chút khách khí chỉ ra dáng vẻ của Giản Tiểu Bạch hình như không ổn.
Giản Tiểu Bạch không ngờ dáng vẻ của mình sẽ ảnh hưởng đến hình tượng công ty, cô không muốn mất vụ làm ăn này. “Tổng giám đốc Doãn bản thân tôi không phải là nhà thiết kế, tôi chỉ là người viết lời quảng cáo thôi, nghiệp vụ cụ thể vẫn là do nhà thiết kế của công ty chúng tôi chịu trách nhiệm nhiệm chuẩn bị, cho nên xin anh yên tâm Phong Trì nhất định sẽ tận tâm hết sức thỏa mãn bất cứ yêu cầu quảng cáo nào của Duy Bạch.
“À! Cô không phải nhà thiết kế?” Doãn Đằng Nhân kinh ngạc.
“Đúng vậy!”
“Vậy càng không thể, công ty các cô không có ai sao?” Doãn Đằng Nhân rất không hài lòng với việc phái một người không hiểu biết về quảng cáo đến bàn nghiệp vụ: “Có thể thấy tổng giám đốc của các cô đối việc này rất thiếu trách nhiệm, cũng không cùng đến nữa. Công ty chúng tôi không thể hợp tác cùng một công ty thiếu trách nhiệm.”
Phòng quản lí quảng cáo của Duy Bạch cũng sửng sốt, Tina cũng ngây ra. Phong Trì là công ty quảng cáo tốt nhất nếu không hợp tác thì rất khó tìm được công ty nào có danh tiếng tốt hơn. Tina không khỏi có chút lo lắng nhưng vẫn nhịn xuống, cái gì cũng không nói.
Giản Tiểu Bạch cách lớp kính thật dày thâm thúy nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn tú của Doãn Đằng Nhân, trong mắt sắp bốc hỏa đến nơi nhưng cô cuối cùng vẫn không phát tác. Hít sâu bình tĩnh quyết tâm thử cùng anh ta chậm rãi nói lý lẽ: “Xin Tổng giám đốc Doãn đừng tùy ý phê bình người khác, tổng giám đốc công ty chúng tôi thực sự rất có trách nhiệm, toàn bộ giới này đều rất rõ ràng. Nếu anh cần tự mình bàn bạc với tổng giám đốc của chúng ta thì bây giờ tôi có thể báo cho tổng giám đốc. Tin chắc là không tới nửa tiếng anh ấy sẽ tới. Vấn đề là anh đối với tôi có thành kiến, là tôi làm phiền hà đến công ty chúng tôi. Nếu tổng giám đốc Doãn không thích dáng vẻ của tôi vậy chúng ta có thể lại hẹn thời gian khác để tôi sửa sang cho tốt rồi đến cùng anh bàn bạc. Có thể chứ?”
Không tồi, cô nàng này biết co biết duỗi đấy, nhưng xem ra bụng cô ấy nhất định là đầy khí giận rồi! Ngực còn đang tức giận phập phồng lên xuống.
Doãn Đằng Nhân có chút đăm chiêu nhìn chằm chằm đôi mắt Giản Tiểu Bạch đằng sau lớp kính, trong vẻ mặt bí hiểm rõ ràng có đùa cợt cùng khinh thường: “Được, cho cô một cơ hội. Nếu lần sau tôi vẫn không thể vừa lòng vậy cô Giản cũng đừng trách công ty chúng tôi hà khắc!”
“Tốt!” Giản Tiểu Bạch từ trong lòng khinh bỉ cái gã đàn ông đáng giận này vẻ ngoài đẹp đẽ thì có gì đặc biệt hơn người. Khinh thường người khác, bổn cô nương sẽ ăn mặc thật đẹp hớp hồn anh đi. Cô càng nghĩ càng giận.
Tiêu sái đứng dậy: “Vậy tổng giám đốc Doãn cáo từ!
Nói xong liền tiêu sái rời đi. Doãn Đằng Nhân mím môi mà cười, anh ta chính là thích nhàn rỗi trêu chọc người khác, cũng nhàn rỗi xem mỹ nữ này sau khi bỏ mắt kính hóa trang xuống thì không biết có đẹp như anh ta tưởng tượng hay không.
Trong phòng họp mấy vị chủ quản đều sửng sờ tại chỗ. Vốn đang bàn bạc công việc rất tốt lại bị đại điện mà tổng giám đốc tín nhiệm phá hỏng, cũng không biết sao anh ta lại như thế.
Nhưng mà nể mặt tổng giám đốc Mạc mà không ai dám mở miệng.
Doãn Đằng Nhân huýt sáo rời khỏi phòng họp, Tiểu Túc ở ngoài cửa chờ, nhìn thấy Doãn Đằng Nhân tâm tình hình như không tệ đi ra khỏi cửa phòng họp mà cô thấy sống lưng mình lạnh buốt.
Rời khỏi Duy Bạch, Giản Tiểu Bạch thở phì phì trừng mắt nhìn tòa cao óc mà thầm mắng trong lòng: Đàn ông thối chết tiệt, đẹp trai thì có gì đặc biệt hơn người chứ.
Cô không biết sau khi cô rời đi một bóng người cao lớn nghiêng người xuống xe đi vào Duy Bạch.
Cô chỉ lo gọi điện thoại cho Lâm Hiểu Tình căn bản không thấy được Mạc Tử Bắc đi vào cao ốc: “Alo, Hiểu Tình, là mình Tiểu Bạch, cậu ra ngoài giúp mình mua quần áo!”
“Gì? Mình không có nghe làm đó chứ? Cưng ơi, cậu thay đổi rồi hả?”
“Cậu mới thay đổi! Bây giờ mình đi tìm cậu, rồi cậu chở mình đi, mình tin tưởng ánh mắt của cậu nên mới gọi cậu, không đi thì thôi.” Nhớ tới cái tên nông cạn trông mặt mà bắt hình dong đó đến giờ vẫn còn thấy tức.
“Phát biểu cảm xúc nào đi, chúng ta sẽ lấy bộ này.” Lâm Hiểu Tình chỉ vào nó rồi nói với nhân viên cửa hàng: “Phiền cô giúp cô gái này thử đồ đi!”
Nhân viên cửa hàng rất tự hào nói: “Đây là mẫu váy âu phục mới nhất của công ty chúng tôi. À tuy rằng trước đây cũng có rất nhiều khách hàng đến thử nhưng đều bởi vì vòng eo không đủ nhỏ hoặc là phía trên không đủ đầy đến lớp lót cho nên không tạo ra được hiệu quả. Nhưng mà chưa chắc cô đây cũng mặc không được!”