Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 134876
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/876 lượt.
thứ chuyện nực cười thế chứ! Chỉ cần nhìn thấy anh thì cô sẽ nhớ lại những chuyện trước kia, cho dù ngọt ngào hay đắng cay thì đều đã khắc sâu vào tâm can. Chuyện ngày xưa ấy đã khiến cô phải trải qua biết bao đau đớn thống khổ, ngọt ngào đổi lại được là bao? Cho nên bất luận thế nào, cô với anh cũng là không nên có chút quan hệ nào với nhau cả.
Có người đã nói, khi tình yêu qua đy thì có thành tâm chúc phúc cho đối phương, dù sao giữa hai người cũng có một đoạn tình cảm. Tình yêu hết nhưng vẫn còn có thể làm bạn bè. Đúng, cô thừa nhận trên đời có loại chuyện như vậy, nhưng là cô không làm được như người ta. Nếu đã không làm được thì việc gì phải lừa dối nhau?
Cha đang cùng đối tác bàn bạc chuyện hợp tác mở một hạng mục mới, mọi chuyện ở đây cơ bản đều do cô xử lý, đã vài tuần lễ phải liên tục tham dự cuộc họp. Hôm nay vừa đến công ty là đã tham dự một hội nghị kéo dài cả một ngày, khi kết thúc thì cũng đã đến giờ tan tầm. Việc đấu thầu công trình mới ở giai đoạn đầu, mọi thiết kế cùng báo giá đều phải được thảo luận kỹ càng. Hơn nữa những việc này không phải sinh ra là cô đã biết làm, thế nên có rất nhiều cái phải học. Cũng may là có cha ra mặt hỗ trợ nên cô cũng không gặp khó khăn gì nhiều.
Mới vừa trở về văn phòng thì thư ký Mandy đã gõ cửa báo :" Uông tiểu thư, có một vị xưng là Tần tiên sinh đã gọi hai cuộc điện thoại nói có chuyện tìm cô. Nhắn lại là sau khi dự hội thảo xong xin hãy gọi lại nhưng lại không có lưu lại số điện thoại". Tần tiên sinh, ngoại trừ Tần Mộ Thiên thì chẳng còn ai cả. Cô gật đầu tỏ vẻ đã biết.
Tần Mộ Thiên không cùng thế giới với Ngôn Bách Nghiêu, ngành học cũng không giống nhau, nhưng khi du học ở California vì số lượng du học sinh Hoa kiều cũng không nhiều nên sớm đã quen biết nhau. Hơn nữa sau khi về nước thì hai người đàn ông này đều đạt được những thành tựu to lớn nên cũng có điểm quen thuộc với nhau. Thời điểm Tần Mộ Thiên với Lâu Lục Kiều yêu nhau rồi kết hôn thì cô với Ngôn Bách Nghiêu còn chưa bắt đầu, mãi đến tận khi hai người bọn họ ly hôn thì cô mới bắt đầu quen với Bách Nghiêu. Chuyện hai người kết hôn rồi ly hôn chẳng có ai biết ngoài cô và anh, nhưng quãng thời gian vui vẻ hạnh phúc giữa cô và Ngôn Bách Nghiêu thì Tần Mộ Thiên chỉ biết sơ sơ chứ toàn bộ câu chuyện thì không nắm được. Năm đó khi cô ở với Lục Kiều thì anh ta đã về nước để gây dựng sự nghiệp. Cho nên giờ tình huống này phát sinh, anh ta cũng cảm thấy thông cảm thế nên ngay cả chào hỏi cũng không làm.
Cô quay đầu lại thì ánh mắt của hai người bỗng giao nhau trong không trung, thời gian chỉ mất một giây hoặc thậm chí còn ngắn hơn, lập tức xoay người rời khỏi nhà hàng, giống như hai người chưa từng gặp nhau. Quá khứ đã qua, nên hiện tại sẽ không để lại quá nhiều thương tâm cùng thất vọng.
Ngược lại thì từ khi anh vừa vào cửa thì ánh mắt đã không phút nào dừng khỏi cái góc sáng sủa ấy. Sầm Lạc Ly tự hiểu rõ, đối với người đàn ông này thì cô ta không thể sánh bằng vị CEO kia, về nước khởi đầu bằng trang Today.com nhưng giờ đã là một nhân vật vĩ đại trong giới kinh doanh. Còn cô gái ngồi đối diện anh ta thì cô cũng có điểm nhận thức, dường như đã gặp tại Party. Gương mặt rất thanh tú, khí chất tỏa ra là sự trang nhã vô cùng, nhưng lại không phải là loại khí thế kiều diễm bức người. Hai người đó ngồi bên nhau quả xứng đôi.
Sầm Lạc Ly thản nhiên cười nói :" Hai người kia chắc chắn là một đôi". Ngôn Bách Nghiêu khẽ nhíu mày, lông mày nhếch cao, hỏi : " Phải thế chăng?". Lạc Ly đáp lời :" Không qua chào hỏi sao?". Cô ta tin tưởng rằng Ngôn Bách Nghiêu đã sớm nhận biết được hai người kia. Lúc này chỉ thấy anh mãnh liệt uống một ngụm rượu lớn, nói :" Không cần". Trước kia cứ nghĩ rằng ghen là việc hèn hạ nhất, đến giờ mới biết, ngay cả việc hèn hạ đó nhưng anh cũng chẳng có quyền mà làm, căn bản đã không còn quan hệ gì cả. Giờ chỉ có thể ngồi uống rượu giải sầu, như anh đang làm lúc này đây.
Làm thế nào mà vừa vào đã nhìn thấy Uông Thủy Mạt cùng Tần Mộ Thiên vừa cười vừa nói ngọt ngào với nhau. Chỗ ngồi cách nhau, cũng bị ngọn đèn che khuất, anh thật bội phục mình sao có thể ngồi mà xem cảnh đó đến từng chi tiết như vậy. Tần Mộ Thiên kia còn đưa cho cô mấy cái túi. Sầm Lạc Ly một bên t tao nhã vừa uống rượu vừa giải thích :" Hiệu Hermes. Xem ra Tần Mộ Thiên này quả thực yêu thích vị tiểu thư kia".
Thật vất vả anh mới tiễn được Sầm Lạc Ly về, ngồi trên xe gọi điện thoại cho cô vài cuộc nhưng không hề có tín hiệu trả lời. Nhớ tới lúc trước chỉ có cô là suốt ngày phải gọi điện cho anh mà thôi, khi ấy vì ghét phiền phức nên anh đơn giản toàn tắt máy. Quả nhiên lúc ấy anh đã quá ích kỷ, chỉ nghĩ cho mình mà thôi.
Dọc đường đy anh đem theo một cơn thịnh nộ đến tìm cô, liên tục bấm chuông, cứ tưởng là cô sẽ không mở nhưng chỉ một lúc sau đã thấy cô đứng trước mặt mình. Nhưng cô không mời anh vào nhà. Chỉ đơn giản là đứng trước mặt anh, cô hỏi :" Ngôn tiên sinh, có chuyện gì vậy?".
Một hồi lâu nhưng anh không nói gì cả, chỉ nhìn cô. Không muốn lãng phí thời gian, Uông Thủy Mạt cười nhà