Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 134870
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/870 lượt.
áy náy :" Nhưng anh nghĩ đây là quyền của em được biết". Cô có quyền này? Cô thì có quyền gì chứ? Cô nào có phải là người của anh ta?
Cô lạnh lùng đáp :" Ngôn Bách Nghiêu, trên thế giới này không phải cái gì cũng là của anh đâu. Người ta dù sao cũng vẫn chỉ là một người phụ nữ, chẳng lẽ anh nói chia tay thì chia tay, nói giải trừ hôn ước thì là giải trừ sao? Anh vì sao chưa một lần đứng ở vị trí người ta mà suy nghĩ lấy một lần?".
Trên đời này không phải là cứ cố gắng thì sẽ có được thứ mình muốn. Anh tưởng quay đầu thì cô sẽ chấp nhận ư? Không, cô không cần! Huống chi bây giờ, trong tình huống này việc anh cư xử như vậy khó thể nào phân biệt với 1 nguyên nhân nữa - là vì đứa con. Vẫn là đàn ông thôi, cho dù phong lưu bao nhiêu bên ngoài, vợ thì dễ bỏ chứ con thì không thể.
Anh dừng lại trên mặt cô, muốn nói gì đó nhưng đổi lại là :" Nếu cách anh làm là sai lầm thì anh chỉ muốn nói xin lỗi với em! Anh chỉ muốn bù đắp cho em và con mà thôi".
Trong lòng đã không muốn hiểu, cô ngược lại càng cười khinh thường :" Bù đắp? Anh dùng cái gì để bù đắp đây?". Đã nhiều năm trôi qua liệu còn có thể quay về lúc bắt đầu sao? Những giọt nước mắt của cô có thể lấy lại được không? Trước kia cô còn tưởng trên đời có thứ gương vỡ lại lành, nhưng khi trải qua mới phát hiện tất cả chỉ là ti vi báo đài lừa dối mình mà thôi. Đã qua chính là đã qua, mọi thứ đều sẽ không còn đọng lại gì cả, cho dù đã từng thề non hẹn biển ra sao thì cũng tan biến hết thảy mà thôi.
Thần sắc của anh rất ôn nhu, thật chậm mới nói :" Em muốn anh dùng cách gì thì anh sẽ dùng cách đó". Nghe được câu trả lời của anh cô chỉ đáp lại bằng một nụ cười. Không nói ra nhưng anh vẫn cảm nhận được nỗi đau ẩn chứa đằng sau nụ cười đó của cô, có một loại thương đau không nói nên lời, nó mang theo cả mùa đông lạnh lẽo vào đó.
Cô chậm rãi nói với anh : "Không cần làm gì cả. Tất cả đều đã trôi qua rồi. Chúng ta không cần nhắc lại những chuyện không vui đó nữa". Ngày mới rồi cũng sẽ đến, cho dù bạn đau đớn thế nào thì cũng không thể đau thiếu một ngày, cũng không vì bạn vui vẻ mà có thể vui thêm một ngày. Cô nhìn anh, trên môi là một nụ cười sáng lạn, làm cho anh không thể nghĩ gì thêm, nói :" Ngày mai buổi chiều tan tầm hãy tới đón em, chúng ta đy nhà trẻ".
Cô cảm giác cái bình này có điểm quen mắt, nhưng cũng không để tâm nhiều, tay nhanh chóng mở những tập văn kiện do Mandy mang đến. Tự dưng trong đầu cô gợi lên một hình ảnh, cô nhớ rõ ngày đó anh cũng mang tổ yến đến cho cô, cũng dùng 1 cái bình, kiểu dáng và màu sắc giống nhau y hệt.
Chần chừ rồi cô vươn tay với lấy cái bình, mở nắp ra, bên trong tỏa ra một hương vị thơm phức của cháo tổ yến. Cái này người bình thường sao có thể mua mà ăn sáng được chứ? Đến lúc này đây thì cô cũng đoán được vị tiên sinh kia chính là anh. Một hồi lâu sau, cô hít vào một hơi rồi đóng cái nắp lại, đem đặt ở một góc rất xa trên bàn.
Nhưng cho dù làm thế thì chỉ cần ngẩng đầu lên là cô lại nhìn thấy nó, trong lòng cảm thấy thực phiền chán. Cô ấn nút trên điện thoại rồi nói :" Mandy, vào đây một lát". Rất nhanh đã nghe thấy tiếng gõ cửa của Mandy truyền đến, Uông Thủy Mạt chỉ vào cái bình nói :" Tôi đã ăn sáng rồi, cô hỏi những đồng sự khác xem đã có ai chưa ăn sáng thì đưa cho họ".
Mandy cười đáp :" Tôi biết rồi", nói một tiếng rồi nhẹ nhàng xoay người bước ra khỏi văn phòng cô. Chưa kịp đóng cửa thì lại nghe thấy tiếng Uông Thủy Mạt truyền đến :" Nếu -- không có ai cả, phiền cô ------- đem đổ đy". Ngữ khi có chút chần chừ, tựa như lời vừa nói ra không có mấy phần kiên quyết. Mandy thừa dịp đóng cửa để quan sát nét mặt Uông Thủy Mạt lúc này. Chỉ đơn giản thấy cô tay sờ nhẹ lên trán, phảng phất có tâm tình gì đó phức tạp.
Hiệu suất làm việc của anh thực cao, mới chỉ trong buổi sáng mà đã đem tất cả mọi chuyện xử lý tốt, giờ đã đứng dưới văn phòng chờ cô. Anh ngồi trong xe thì thấy cô, nhưng dường như sắc mặt của cô không được tốt lắm. Anh hỏi cô :" Cháo buổi sáng hợp với khẩu vị của em chứ?", lại nhắc đến cháo khiến tâm tình cô lại buồn bực hơn. Cả một ngày nay cô chẳng giải quyết được gì cả, thì ra sức ảnh hưởng của anh đối với cô vẫn như ngày nào, cả ngày nay cô vô tình hay cố ý cứ nghĩ lại những chuyện trước kia.
Cô trả lời :" Cảm ơn, nhưng lần sau anh không cần làm như vậy". Anh quay nghiêng sang nhìn cô, da mặt trắng bóc nhưng tựa như chẳng có chút sức sống gì cả. Từ ngày gặp lại không hiểu sao cô lại gầy như vậy, mãi cho đến khi có kết quả từ thám tử tư thì anh mới biết năm đó vì sinh con mà cô mất quá nhiều máu, thiếu chút nữa thì gặp nguy kịch. Cô sẽ không thể sinh thêm con được nữa.
Tay anh bất chợt cảm thấy run rẩy, cũng giống với khi anh cầm trong tay tập báo cáo đó. Đó là một loại cảm giác bất lực vô cùng. Nếu khi ấy anh đừng quá cao ngạo, nếu sau khi trở về anh có thể hỏi thăm chút tình hình của cô, nếu anh quay lại California -- nếu --- chỉ cần một chữ nếu này xảy ra thì bây giờ đã khác.
Nhưng trên đời này không có