Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341332
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1332 lượt.
i lại một lần xem nào ” Cô đột nhiên lớn tiếng hỏi: “Hách Gia Tuấn, nếu như ngày mai sẽ chết, giờ phút này, điều anh hi vọng nhất là gì?”, Anh nghĩ một lát rồi mới đáp: “Mình vui vẻ, người bên cạnh cũng vui vẻ, tất cả mọi người đều vui vẻ. Cuối cùng, không để người thân cận của mình biết mình sẽ chết, mà lén lút trốn đi một nơi nào đó để chết âm thầm.”
Cô nghĩ ngợi một hồi, nói: “Thế thì phải mượn một cớ gì đó rất hay.”
Anh cười: “Giống như Tiểu Long Nữ lừa Dương Quá… không để cho chàng biết mình sắp chết, nói là mình phải đi đến một nơi khác. Rồi sau đó âm thầm lặng lẽ chết.” Vẻ mặt cô đau buồn: “Như vậy thì hơi tàn nhẫn đối với chính mình.”
Anh nhìn thẳng vào mắt cô: “Nếu là người mình yêu thương thì kiểu lừa như vậy có thể hiểu được.” Ở ngoài cửa vang lên ba tiếng gõ, rồi bị đẩy ra, Hách gia gia cười hì hì nói: “Hai đứa mau chuẩn bị cùng ta đi xem kịch nói.”
Gia Mĩ lắc đầu thở dài nói: “Ông nội anh, tinh lực thật tốt, nên tìm cho lão nhân gia một người bạn già, chứ đừng có làm khổ hai chúng ta như vậy.” Hách Gia Tuấn có vẻ tiếc nuối: “Từ khi bà nội mất ông nội quyết định không lấy người khác nữa. Si tình quá phải không?”.
Cô lặng lẽ gật đầu: “Thật là si tình, nhưng lại tội nghiệp hai chúng ta, sớm biết như vậy đã không cùng anh đến đây.”
Gia Mĩ nói: “Chúng ta dùng chiêu thức cuối cùng.”
Anh ngừng lại, thôi không hát nữa, không hiểu cô định nói gì nên nhìn cô chằm chằm. Cô cười ra vẻ bí mật gật đầu, chau mày nói: “Tìm lão Thái Thái làm bầu bạn với ông.” Anh mở to mắt, giống như bắt được vàng, vui sướng nói: “Chiêu này thực là hay, sướng (từ này trong tiếng hán đọc là “yu” có nghĩa là vui sướng,) người sướng mình.”
“Ngu người ngu mình?” Gia Mĩ gắng sức trợn mắt nhìn anh: “Đây không phải là chuyện đùa đâu nhé, đó là một việc rất nghiêm túc, nếu như chúng ta gặp được một người phụ nữ nào đó yêu thích ông, thì chẳng phải là chúng ta được giải thoát hay sao.”
Anh vội vàng giải thích: “Không phải là “yu” (từ này trong tiếng Hán cũng đọc là “yu” – Âm Hán Việt là “ngu”, có nghĩa là ngu dốt, ngu đần) trong từ “yu chun” (ngu xuẩn), mà là “yu” trong từ “yu kuai” – âm Hán Việt là “du khoái”, có nghĩa là vui sướng. (Ở đây hai người đang chơi trò đồng âm khác nghĩa).
“Đương nhiên, đây là tuyệt chiêu mà em nghĩ ra đây”. Cô hưng phấn gật đầu: “Anh nhanh đi liên hệ tìm lão Thái Thái đi, một lát nữa gặp nhau ở phòng ăn. Chúng ta từ từ sẽ cho họ gặp nhau ở đấy.”
Anh nghiêm trang hành lễ: “Phu nhân, xin tuân lệnh!”.
Bọn họ tìm được một đối tượng, thật không dễ gì mới lừa được Hách gia gia đến phòng ăn, nhưng lão thái thái trước mặt, thật không ra làm sao cả, thân thể gầy gò, sắc mặt nhợt nhạt, khô cằn nứt nẻ. Những nếp nhăn sâu đến mức tựa hồ như có thể xếp được đầy đồ vào đó. Đặc biệt là thần thái lại có chút bẽn lẽn ngượng nghịu, tuổi tác xem chừng còn lớn hơn cả Gia Gia.
Gia Gia tuy đã già nhưng thần thái vẫn còn rất khí thế chẳng thua gì Hách Gia Tuấn.
“Ông lúc trẻ nhất định rất tuấn tú.” Lão Thái Thái mở miệng nói. Gia Gia khách khí cười đáp lời: “Bà hồi trẻ chắc cũng vô cùng xinh đẹp.”
Hách Gia Tuấn và Gia Mĩ len lén nhìn nhau, đứng dậy định trốn ra ngoài, nhưng Gia Gia nói với vẻ thờ ơ: “Hai đứa ngồi xuống cho ta.” Đây thực là cuộc gặp gỡ đầy mạo hiểm. Hách Gia Tuấn cười nhăn nhó: “Ông nội, cứ từ từ, lần gặp gỡ đầu không được tốt lắm, nhưng những lần sau càng gặp nhiều sẽ càng tốt hơn thôi.”
“Ngoan ngoãn ngồi xuống cho ta, đừng động đậy.” Gia Gia thấp giọng nói, nhưng trong ngữ điệu như có ý hăm dọa. Lão Thái Thái cười nói: “Cháu nội của ông cũng thật là dễ nhìn…” Gia Gia gật đầu, thật khó để cho thần thái được tự nhiên: “Chỉ là hơi có chút ngang bướng, nếu được bồi dưỡng có thể trở thành người tài.”
“Anh tìm từ chỗ nào về thế?” Gia Mĩ thấp giọng, nói nhỏ như không thể nhỏ hơn được nữa, cô cùng Hách Gia Tuấn lén lút trao đổi. Hách Gia Tuấn bi phẫn uống trà: “Tìm ở trên mạng, chúng ta chết chắc rồi, nhất định là chết chắc.” Gia Mĩ dùng toàn lực đạp lên chân anh: “Anh đúng là đồ ngu si đần độn, sao không chọn người xinh đẹp hơn một chút”. Hách Gia Tuấn nghiến chặt răng nói: “Ảnh ở trên mạng và người bên ngoài không giống nhau, thật là đáng ghét!”.
“Trên mạng có thể PS, cái anh này thật đúng là đầu lợn!”. Gia Mĩ thấy lão thái thái nhìn cô, cô đành cố nặn ra một nụ cười. Hách Gia Tuấn càng không bằng lòng nói: “Khiến cho bà già này nham hiểm thâm độc, em cho rằng anh là thần à,
chỉ biết ảnh của bà ta qua PS. Trên mạng nói rõ ràng là mới sáu mươi tuổi, tuổi tác này e là quá lớn so với ông nội anh. Mà già như vậy rồi còn tìm người bầu bạn, thật là đáng ghét”
“Chết chắc rồi!” Gia Mĩ vẫn mang nét cười trên mặt nhưng miệng thì lẩm bẩm: “Giờ đây sự việc càng ngày càng trở nên nghiêm trọng rồi.”
“Đúng vậy.” Hách Gia Tuấn cũng khẽ mỉm cười nhìn lão Thái Thái gật đầu, nhưng trong miệng càu nhàu: “Thật là chẳng có đạo đức.”
“Thế giới loạn hết rồi.” Gia Mĩ than vãn, Hách Gia Tuấn ngao ngán nói: “Chúng ta gặp họa rồi, thật đúng l