Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341337
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1337 lượt.
được rồi, xem như là em thích dọa giẫm người khác.”
“Xong rồi, em về nhà thay đồ.” Cô quay người định đi, anh lại túm cô lại, từ trong túi quần lấy ra một chiếc nhẫn có đính đá. Anh nói: “Nếu như em bằng lòng ở cùng anh suốt đời, thì cầm đi, còn nếu không muốn, thì thôi cũng được.” Cô ngẩn người ra nhìn anh, toàn thân run rẩy, “Ở cùng anh suốt đời…” Anh thấy cô không cầm, có chút vội vã: “Chiếc nhẫn vàng kia không đáng tiền, nhưng chiếc nhẫn đính đá này đã đủ chưa?”
Cô lờ mờ hiểu ra: “Anh cho rằng ngày hôm đó em đánh anh là vì chê chiếc nhẫn vàng không đáng tiền sao?” Anh nói: “Anh cũng không dám khẳng định, nhưng em đã rất tức giận. Cho nên hôm qua anh đã đi chọn cả ngày, mới chọn được cái này.” Cô tự đấm vào đầu của mình: “Trời ơi, làm sao anh không để em chết quách đi cho rồi, chứ còn ở với đồ con heo như anh, sớm muộn gì rồi cũng bị tức chết!”
“Cướp đây, không được nhúc nhích!” Không biết từ lúc nào có một người đi đến gần, cầm con dao kề vào cổ cô. Hắn giật chiếc nhẫn từ trên tay Hách Gia Tuấn cười nói: “Hôm nay cuối cùng cũng có thu hoạch lớn rồi!”
Gia Mĩ lườm tên cướp, tinh thần hơi run: “Anh đi cướp giật, có giấy phép của cục công thương phát hành không?” Người này ngẩn ra nói: “Không có.” Hách Gia Tuấn cũng nổi giận đùng đùng nói: “Không có giấy phép anh cướp cái gì sao?”.
“Đúng.” Gia Mĩ nghiến chặt răng, đánh một quyền vào cổ tay đang cầm dao của hắn. Rồi nhân cơ hội đó lùi về bên Hách Gia Tuấn. Người này nắm chặt lấy dao, hỏi lại: “Hai đứa ngu đần này, đi cướp mà còn phải có giấy phép sao? Đem hết tiền vàng có trên người ra đây.”
Gia Mĩ nghiến răng nghiến lợi nói: “Đưa chiếc nhẫn trả lại đây!” Người này vội vàng bỏ chiếc nhẫn vào trong túi quần: “Đồ cướp được lẽ nào lại quay về chủ cũ. Hôm nay ta đúng là gặp hai đứa ngốc.”
“Lời thừa, có giấy phép hay không cũng đều vào trong nhà lao cả.” Hắn ta thản nhiên trả lời, rồi giơ dao lên: “Đưa tiền mặt và các loại điện thoại ra đây.” Gia Mĩ gầm lên: “Hôm nay tâm trạng của ta không được tốt cho lắm, nếu không muốn chịu đòn thì mau đem chiếc nhẫn trả ra đây mau.” Hách Gia Tuấn cũng nghiến chặt răng: “Hôm nay tâm trạng của ta cũng rất tệ, ngươi tốt nhất thì hãy ngoan ngoãn đưa ra nhanh lên.”
Hắn cười ha ha nói: “Tâm trạng ta rất tốt.” Hách Gia Tuấn giận run lên: “Gia Mĩ, đánh chết tên này đi.” Gia Mĩ nhón chân: “Được, anh giúp em cản đao” vừa dứt lời, cả hai người liền xông đến. Tên cướp cuối cùng cũng trợn tròn mắt, ném đao xuống, cắm đầu cắm cổ chạy ra phía đầu ngõ. Hách Gia Tuấn chạy lên trước chặn lại, đá cho hắn một cước ngã khuỵ xuống đất, Gia Mĩ thân thủ nhanh nhẹn đá vào hai chân của hắn, khiến cho hắn nằm bò ra đất. Tay lục vào túi quần của hắn, sắc mặt càng thêm u ám, cô túm lấy hắn, giận dữ hỏi: “Chiếc nhẫn đâu? Tại sao lại không có ở trên người ngươi? Rõ ràng ta đã nhìn thấy ngươi bỏ vào trong túi.”
Tên cướp lúc này khóc rống lên: “Tôi không biết, có thể là làm mất rồi.” Hách Gia Tuấn nổi trận lôi đình: “Không có giấy phép thì có thể bỏ qua, ngươi còn dám làm mất đồ của ta?” Gia Mĩ không tin hắn: “Mau cởi hết quần áo ra, kiểm tra từng cái một.” Hách Gia Tuấn cũng đồng ý với cô gật đầu, thấp giọng như ra lệnh: “Cởi hết.”
Hắn tủi thân đứng dậy, cởi áo ra: “Rốt cuộc hai người là cướp hay ta là cướp đây…” Gia Mĩ mở ra từng cái một, sắc mặt vô cùng khó coi: “Không có… vẫn không có.”Hách Gia Tuấn nổi giận đùng đùng, túm lấy cánh tay hắn: “Cởi quần ra.” Hắn vội vàng cởi quần ra, Gia Mĩ run rẩy, giọng lạnh băng: “Vẫn không có.”
“Cởi luôn cả quần lót.” Hách Gia Tuấn không cam tâm gào lên. Hắn sắp khóc thành tiếng: “Tôi xin thề, thật sự không có, hãy để cho tôi mặc một chiếc nhé.” Gia Mĩ tìm tìm ở trên đất, có chủ ý: “Để cho hắn tìm ở đây, chiếc nhẫn không biết chạy, chỉ có thể rơi ở đây, bao giờ tìm thấy mới thôi, không tìm thấy thì đừng có trách.”
Hách Gia Tuấn nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta đang cầu hôn, ngươi lại dám đến quấy nhiễu, tìm nhẫn đi cho ta, nếu không tìm được, đến lớp da ngươi cũng đừng mong.”
“Đúng, trực tiếp dùng dao lóc ra là được.” Gia Mĩ ở bên cạnh phụ họa. Hắn nước mắt lưng tròng, miệng lẩm bẩm: “Thì ra, ta đã gặp phải hai tên lưu manh… có khi còn là hai kẻ giết người. Thật là xuất quân bất lợi.” Hắn vừa tìm vừa cầu khẩn ông trời: “Cảnh sát, mọi người nhất định phải mau mau đến đây.”
Gia Mĩ ngồi trên đất, ngủ gà ngủ gật. Hách Gia Tuấn trong lòng như lửa đốt, cố gắng cùng với hắn tìm kiếm, nhưng, chỉ còn thiếu là lật cả miếng đất này lên, còn tìm mãi vẫn không thấy. Tên cướp lạnh run cầm cập, thương lượng với Hách Gia Tuấn: “Sao không gọi cảnh sát đến tìm?” Hách Gia Tuấn giận dữ trợn mắt nhìn hắn, hắn nhún nhún vai: “Coi như tôi không nói gì.”
Đêm càng lúc càng khuya, như có người cầm mực bôi cho đen đặc. Gia Mĩ xem đồng hộ, đã hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, cô uể oải hỏi: “Vẫn không tìm thấy à?”.
Hách Gia Tuấn gương mặt u ám trừng mắt nhìn tên đầu sỏ: “Hay là báo cảnh sát!” Gia Mĩ sắc mặt nghiêm trọng lắc lắc đầu: “Th