Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Bên Trái

Tình Yêu Bên Trái

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341350

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1350 lượt.

eo phán đoán của em, nhất định là ở một nơi nào đó trên cơ thể của hắn.” Hách Gia Tuấn nhìn cô, có ý thăm dò: “Hắn đã cởi hết rồi, anh nghĩ không có ở trên người hắn.”
Tên cướp vội nở nụ cười tươi, đứng bên cạnh: “Cảnh sát tiên sinh, ngài là người chính nghĩa, là người hiểu rõ lý lẽ. Nhìn tình hình như thế này, nghe khẩu khí này, ai là người bị hại chỉ cần nhìn là biết ngay.” Vị cảnh sát nhân dân trừng mắt nhìn anh ta hỏi: “Anh vì sao mà không mặc quần áo?” Tên cướp cố gắng cười: “Hai người này đúng là vừa từ viện tâm thần chạy ra, cướp được rồi, lại còn bắt tôi cởi hết quần áo…”
“Ngươi dám xuyên tạc sự thật.” Gia Mĩ tức giận vung quyền lên, tên cướp toàn thân run rẩy: “Cảnh sát tiên sinh,anh xem, người đàn bà này thật hung dữ. Chính là cô ta bắt tôi cởi hết quần áo.” Gia Mĩ giận đùng đùng bước đến, túm chặt cổ tay anh ta: “Ngươi đúng là kẻ lật mặt như trở bàn tay, đổi trắng thay đen. Rõ ràng hắn cướp chiếc nhẫn của chúng tôi, bây giờ lại còn mặt dày nói chúng tôi cướp của hắn, kiên quyết đem hắn giam lại vài ngày rồi tính.”
“Ba người các anh, tất cả đứng nghiêm lại cho tôi.” Anh cảnh sát đấm đấm vào huyệt thái dương: “Ai là cướp, tôi tự biết rõ, không cần phải tranh cãi, tranh cãi cũng không có tác dụng gì.” Anh cảnh sát cười cười, đưa tay ra, tốc độ rất nhanh túm lấy tên cướp, cài lại cúc áo cho hắn. Tên cướp ngẩn người nhìn anh: “Đồng chí cảnh sát, việc này là như thế nào? Túm nhầm đối tượng rồi.”
Anh cảnh sát lạnh lùng lườm anh ta một cái: “Lẽ nào người đi cướp bị người ta bắt còn chưa rõ hay sao? Hai người bọn họ nếu là cướp, lẽ nào lại còn bắt ngươi đến báo án? Đây không phải là ngốc thì là gì?” Anh cảnh sát cười vui vẻ, đưa tay ra bắt tay Hách Gia Tuấn: “Anh vất vả quá.” Hách Gia Tuấn nhếch mép cười, giễu cợt nói: “Còn sợ đồng chí cảnh sát bắt nhầm đối tượng.” Gia Mĩ trong lòng thấp thỏm, cuối cùng thì cũng bình tĩnh lại: “Dọa tôi tim đập thình thịch, thật là sợ anh bắt nhầm chúng tôi, bây giờ thì yên tâm rồi.” Anh cảnh sát cười ha ha nói: “Quần áo của anh ta còn chưa mặc, xem ra là đến quấy nhiễu hai người tình tự.”
Hách Gia Tuấn giơ ngón tay cái lên: “Anh thật là sáng suốt.”
Trời sắp sáng, ánh sáng nhàn nhạt từ từ lan rộng giữa đất trời. Gia Mĩ mím chặt môi, chỉ là muốn cười. Hách Gia Tuấn hai tay đút túi quần, thần sắc có vẻ lo lắng. Gia Mĩ nói: “Không cần phải sốt ruột, nhất định có xe đến. Sớm biết như thế này đã không đưa hắn đến đồn công an, muộn như thế này đợi chẳng được xe.”
Gia Tuấn nhìn đồng hồ: “Đã bốn giờ rưỡi rồi, chỉ sợ không có xe, hay là chúng ta đi bộ về.” Gia Mĩ ngồi xổm trên mặt đất, hai khuỷu tay chống xuống đùi, tay nắm lại thành nắm đấm đỡ lấy quai hàm: “Em mới không nên, từ đồn công an đi về nhà, không biết bao lâu? Mấy tiếng đồng hồ, chỉ sợ là không đi được.” Anh cười, ngồi xổm trước mặt cô nói: “Được, anh cõng em.”
Cô ngước mắt lên, nhìn chằm chằm vào mặt anh: “Mấy tiếng đồng hồ đấy, anh cõng được không?”.
Anh tỏ vẻ xem thường cười nói: “Trên đường đi lúc nào không chịu được nữa thì vứt em sang bên đường.” Anh nói còn chưa xong, cô đã nhảy lên lưng anh. Cánh tay cô ôm chặt lấy cổ anh: “Nếu như mà bị ngã, em sẽ tính sổ với anh.” Anh đứng dậy, cô cố dừng lại: “Như vậy thì em lại bị nghe nói khoác rồi.”
Sắc trời u ám, hai hàng cây xanh biếc được cắt tỉa gọn gàng bên đường đi, từng cây từng cây giống như kéo dài vô tận. Cô gục đầu vào cổ anh, có một nỗi buồn xót xa không nói lên lời.
Anh nói: “Em thật là lười, tự đi đi, một lát sẽ đến thôi.” Cô khẽ mỉm cười: “Em thích cái lưng của anh, nói không chừng đợi một lát nữa lại có xe chạy đến.” Anh hỏi: “Em có lạnh không? Có cần anh cởi áo khoác cho em mặc không?” Cô lắc đầu, anh cũng im lặng không nói nữa.
Bốn phía xung quanh lặng ngắt, như chẳng có chút thanh âm gì của sự sống, trong bãi cỏ hai bên đường đi, toàn là hoa đang nở rộ, từng đóa từng đóa đỏ rực như muốn thiêu đốt mắt người nhìn ngắm. Giống như trong giấc mộng vậy, cô có thể trở về quanh cảnh lúc mẹ cô lâm chung. Trong bệnh viện, tất cả là một màu trắng toát, sắc mặt mẹ cô cũng trắng, hai mắt trũng sâu, chiếc chăn mỏng màu trắng đắp trên người mẹ. Hiện rõ một cơ thể gầy guộc, giống như một đứa trẻ. Cô nhìn mẹ, nước mắt lã chã rơi, không thể ngừng lại được.
Giống như có thần giao cách cảm, mẹ cô mở trừng mắt, cô sợ hãi ngồi bịch xuống đất. Mẹ cô thều thào, làm hơi mỏng manh: “Gia Mĩ… con gái của ta… Gia Mĩ của ta…nhất định sẽ hạnh phúc…” Cô cắn chặt bàn tay, nền nhà lạnh ngắt, lạnh giống như có vô số viên đá thông qua huyết quản ngấm vào khắp người cô, lạnh đến mức cô muốn khóc mà cũng không thể nào khóc được.
Đến lúc này thì cô đã hiểu, đó chính là tình yêu, tình yêu của mẹ buồn đau tuyệt vọng. Nhưng tình yêu đó giống như một nhát dao khoét sâu vào trái tim cô, cứ khoét mãi, khoét mãi không ngừng, khiến cho cô vô cùng đau đớn.
Cô đột nhiên nghẹn ngào, không kìm chế được nước mắt lã chã rơi. Gia Tuấn giật mình, kéo cô lại. Cô khẽ mấp máy môi, như muốn cười, nhưng gương mặt lại cứng đờ, không cười nổi. Anh cất tiếng nói: “Gia Mĩ


pacman, rainbows, and roller s