Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Bên Trái

Tình Yêu Bên Trái

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341341

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1341 lượt.

ủa em thực là siêu chậm chạp.” Hai tay cô đan vào nhau, lạnh lùng hỏi: “Anh suốt ngày chạy qua nhà em, mục đích là gì vậy?” Hà Văn Hiên chăm chú nhìn cô, cười nói: “Nếu như anh nói anh muốn theo đuổi em, thì em có tin không?”.
Trước mắt cô giống như có một lớp sương mù che phủ, mờ mờ ảo ảo: “Tin” cô cười lạnh lùng, “Vậy thì em chấp nhận sự theo đuổi của anh.” Hà Văn Hiên ngẩn người, ngạc nhiên hỏi: “Vì sao em lại chấp nhận? Em…” Anh như chợt nhận ra mình vừa lỡ lời, nên vội vàng ngưng bặt, rồi lại khẽ cười hỏi: “Em chấp nhận thì tốt, như vậy có phải anh nên cảm thấy rất vinh hạnh?” Cô cong môi lên giọng đầy mỉa mai: “Ơn như trời rộng.” Anh chẳng để ý gì, chỉ cười hỏi: “Vậy thì em có thể ban ơn, tối nay cùng anh đi xem phim được không?” Cô gật đầu: “Chẳng qua cũng chỉ là việc bình thường thôi mà”, anh nói: “Xe của anh đang đỗ ở dưới lầu…” chẳng đợi anh nói hết, cô đóng cửa, vẻ mặt thoải mái: “Vậy chúng ta đi thôi.”
Anh đi đến bên cạnh thang máy, cười nói: “Quý cô ra ngoài hẹn hò, có cần phải trang điểm một chút cho tươi tắn không?” Cô dựa lưng vào bức tường phía sau, sắc mặt càng lạnh: “Vậy thì anh có thể tìm người con gái khác.” Anh mím chặt môi, vừa mức cửa thang máy mở ra, anh cười nói: “Thang đến rồi, xem ra đến ông trời cũng không đồng ý cho anh tìm người con gái khác.” Sắc mặt cô chẳng có chút biểu cảm, bước vào trong thang máy, Hà Văn Hiên đứng cạnh bên cô, khóe miệng vẫn nở sẵn một nụ cười nhàn nhạt. Cô nói: “Gương mặt anh có thể thể hiện được những trạng thái tình cảm khác không? Nhìn như thế này thật thấy giả tạo.”
Cô nghĩ một lát, đưa mắt nhìn anh một cách thăm dò đầy cảnh giác, cuối cùng gật đầu. Cô mở cửa, trong phòng tối đen như mực, giống như dưới đáy biển sâu, tối đen khiến người ta vô cùng sợ hãi. Cô bật đèn, trong lòng có chút căng thẳng. Hách Gia Tuấn ngồi trên ghế sô-pha, vẻ mặt khó đăm đăm. Hà Văn Hiên chào hỏi anh, anh vờ như không nghe thấy, chỉ trừng mắt nhìn cô. Gia Mĩ ngồi xuống bên cạnh anh, có chút lúng túng. Hách Gia Tuấn đứng dậy, bước đến trước mặt cô, lấy chiếc nhẫn trong tay ra nhét vào lòng bàn tay cô, giọng nghèn nghẹt nói: “Đây là của em, chẳng cần biết em cần hay không cần, em nhận hay không nhận.” Anh nói xong, lườm Hà Văn Hiên một cái rồi chẳng thèm quay đầu chào, đi thẳng một mạch ra cửa.
Cô nắm chiếc nhẫn hoa hồng trong tay, mà như đang nắm vô số những chiếc kim châm nhỏ, chúng thi nhau chọc vào tay cô, khiến cô đau đớn, đau đến mức nước mắt như muốn ứa ra. Cô đẩy Hà Văn Hiên ra ngoài, cố gắng đóng chặt cửa lại, nước mắt lúc này tuôn ra như suối, ướt đẫm trên mặt.
Nghe nói, chỉ có cách làm việc hết mình thì mới quên đi được mọi nỗi sầu đau phiền muộn. Gia Mĩ nở một nụ cười tươi tắn, mạnh mẽ quay trở lại làm việc, đồng nghiệp cũng tự nhiên vui mừng đến hỏi thăm cô. Nhưng cô chỉ trả lời qua quýt rồi vùi đầu vào công việc, lòng tràn đầy hăng hái.
Buổi trưa có một nhân vật rất quan trọng đến văn phòng luật sư, có bảy tám người vệ sĩ vây quanh, điệu bộ rất kiểu cách, người kia ngay cả việc chào hỏi xã giao cũng không làm, còn dẫn người đi thẳng vào phòng làm việc của Hà luật sư. Gia Mĩ cầm một tập hồ sơ cần Hà Văn Hiên ký tên, đứng đợi ngoài cửa, vào không được, mà trở về cũng không xong.
Trong phòng làm việc của Hà luật sư vong ra những tiếng chửi rủa. Gia Mĩ giơ tay lên định gõ cửa, song lại nghĩ không biết lần này có nên hay không, một lát nữa lại đến có lẽ tốt hơn.
“Trái lại, đúng là tôi muốn tên côn đồ Trình Minh Lãng có một kết cục chẳng ra gì…” Trong phòng vang lên tiếng của Hà Văn Hiên đang rất giận dữ, từng câu từng chữ rất rõ ràng đập vào tai cô. Gia Mĩ có chút tò mò, Hà Văn Hiên lại gào lên: “Bọn xã hội đen đó, anh đã giải quyết không phải là giả, nhưng tôi không muốn lại bị tên khốn đó quấy rầy, tôi muốn hắn cả đời phải ăn cơm tù. Đừng có quên, bản án lần trước, nếu như không phải là tôi, anh đã sớm vào tù bóc lịch rồi.”
Người đó không ngừng vỗ về anh: “Việc của anh, tôi nhất định sẽ giúp anh giải quyết. Việc lần này, anh cũng giúp cho, xem như là giúp tiểu nữ.” Trong phòng chẳng có tiếng gì, một lát sau, Hà Văn Hiên mới nói: “Ok. Việc của cô ấy, tôi nhất định sẽ giúp ông làm cho yên ổn.”
Gia Mĩ trợn tròn mắt, tim đập thình thịch, dường như sắp nổ tung, giống như ngũ lôi oanh đỉnh. Trong lòng bàn tay cô mồ hôi túa ra, cô cố gắng trấn tĩnh, gõ cửa: “Hà luật sư, tôi là Gia Mĩ”, Hà Văn Hiên nói: “Vào đi”, cô mở cửa, tay run run, cô đưa cho anh tập hồ sơ: “Cần anh ký tên ạ.”
Toàn thân cô căng cứng, mắt cụp xuống, đến tình hình trong phòng như thế nào cô cũng không dám nhìn, chỉ biết ánh mắt như dao đang tập trung chiếu lên người cô. Hà Văn Hiên khẽ mỉm cười với cô, ký tên thật nhanh rồi đưa trả lại cho cô. Sống lưng cô cứng đờ, quay người lại rồi đi thẳng ra cửa. Hà Văn Hiên đột nhiên gọi cô đứng lại: “Gia Mĩ.”
Cô cười cười: “Hà luật sư, còn việc gì nữa ạ?” Hà Văn Hiên nói: “Tối nay Dư tiên sinh đây mời uống rượu, cô đi cùng tôi nhé.” Cô đưa mắt len lén nhìn Dư tiên sinh, khoảng trên dưới năm mươi tuổi, tướng mạo tương đối nhã n


XtGem Forum catalog