XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Còn Mãi

Tình Yêu Còn Mãi

Tác giả: Huyền Mặc

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341708

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1708 lượt.

sức nóng đang lan tỏa khắp cơ thể Cố Kim Đông. Anh ta đã bị kích thích đến mất cá lý trý. Cô với tay ra bàn trà sờ soạng, tóm được chiếc điện thoại bàn. Lúc này, Cố Kim Đông đã chạm vào nội y của cô, đang loay hoay với dây áo.cô tức tốc đập chiếc điện thoại vào người anh ta. Vì còn vướng dây nối nên chỉ có ống nghe là văng ra, Cố Kim Đông kêu lớn một tiếng rồi ngồi bật dậy.
Căn phòng ngổn ngang như bãi chiến trường, chuông cửa đột ngột vang lên.
Cố Kim Đông còn đang quay cuồng chóng mặt, cơ hồ không nhận thức được điều gì đang xảy ra.
Người nọ dường như rất kiên trì, ấn chuông cửa đều đặn không chịu thôi.
Nhân lúc Cố Kim Đông chưa hoàn hồn, Quý Đồng vội đứng dậy chỉnh sưa lại quần áo, xác định bản thân không có dấu hiệu gì đáng ngờ, mới ra mở cửa.
Người đến là Vi Lâm. Anh ta kính cẩn giao cho cô một chiếc hộp nhỏ, nói: “Sinh nhật vui vẻ! Ý của anh Hạ, vẫn như cũ đây là quà mà anh Hạ tặng cô”.
Quý Đồng không hề ngạc nhiên. Mỗi năm, cứ đến sinh nhật cô lại nhận được quà mừng của Hạ Khải Thành. Suốt hai nam qua đây là mối liên hệ duy nhất giữa cô và anh.
Vi Lâm chuyển lời xong,còn liếc nhìn Quý Đồng một lượt, rồi quét ánh mắt vào phòng khách sau lưng cô. Vách ngăn bằng kính cản trở đường nhìn, anh ta liền từ bỏ ý định.
Khóe mắt Quý Đồng vẫn còn ngấn nước, nhưng tâm trạng đã ổn định hơn nhiều: “Anh ấy ở dưới kia?”.
Quý Đồng cầm lấy chiếc hộp, còn định nói thêm nhưng Vi Lâm chưa đợi cô lên tiếng đã chủ động chấm dứt cuộc trò chuyện, vội vã rời đi. Cô đóng cửa lại, ngồi sụp xuống tủ để giày, tựa lưng vào tấm gương lạnh lẽo. Một lúc lâu, khi đã cảm thấy bình tĩnh hơn, cô mới nặng nề đứng dậy, tiếp tục đối diện với hiện thực nghiệt ngã này.
Cũng may, tình hình tốt hơn Quý Đồng tưởng nhiều. Cô mới ra mở cửa hai ba phút mà Cố Kim Đông đã ngủ thiếp đi trên sô pha. Cô lấy một tấm chăn đắp cho anh ta rồi về phòng ngủ của mình, chốt cửa lại.
Đã quá khuya rồi. Quý Đồng tắm rửa qua loa rồi chuẩn bị leo lên giường ngủ. Nhưng rốt cuộc cô vẫn không kìm lòng được mà mở hộp quà kia ra. Cô sợ mình sẽ khóc, cũng sợ Cố Kim Đông đột nhiên tỉnh lại, bèn trốn vào WC.
Cô đoán được trong hộp là thứ gì. Mở ra, quả nhiên lại là một chiếc trâm cài áo.
Kỹ thuận chế tác ngọc lưu ly gia truyền được Hạ Khải Thành kết hợp với phong cách hiện đại, tạo ra một chiếc trâm độc nhất vô nhị. Nhà họ Hạ từ lâu chỉ chủ yếu tập trung vào lĩnh vực bất động sản, nhưng cũng vẫn suy trì nghề thủ công truyền thống. Tuy nhiên, việc chế tác ngọc lưu ly theo phương thức truyền thống có giá thành rất đắt đỏ, sản lượng ít, nên không thu được nhiều lợi nhuận. Duy trì chẳng qua là vì không muốn mất gốc thôi.
Chuyện giữa hai người chính thức bắt đầu cũng là lúc Quý Đồng vừa vào đại học. Đó là lần đầu tiên cô nhận được trâm ngọc của anh, mỗi năm về sau cứ đều đặn như vậy, đến nay cô đã có sáu chiếc trâm với những kiểu dáng khác nhau, có hình hoa cúc, hình người, hình lá ngô đồng,… Nhưng cô không hiểu vì sao Hạ Khải Thành cố chấp chỉ lựa chọn trâm cài áo? Trước giờ anh chỉ tặng, chứ chưa từng giải thích một lời với cô.
Chiếc trâm lần này được gắn miếng ngọc hình trái tim màu đỏ mận, xung quanh được quấn bởi những sợi mảnh như dây mây.
Quý Đồng nhìn chằm chằm vật trong tay, lòng chợt quặn thắt.
Đến khi cảnh còn người mất, anh mới gửi đến một trái tim.
Nhưng cô không nhận nổi.
Trong phòng tắm không có điều hòa, Quý Đồng cảm thấy lạnh buốt, bèn bật chiếc đèn màu da cam lên, ngồi thẫn thờ cạnh bồn tắm.
Hai năm trước, khi Hạ Khải Thành đến tìm cô, cô xcuxng trong bộ dạng này. Dường như phải trốn trong một không gian chật hẹp, cô mới có cảm giác an toàn. Cô không cần phải nhìn thấy cây hòe, càng không bị những ánh mắt kia dò xét.
Hạ Khải Thành đợi cô ngoài cửa rất lâu, đó là sự nhượng bộ lớn nhất anh từng làm, xưa nay chưa bao giờ phải vì ai mà hạ mình, nhưng hôm ấy, anh đã nhẫn nại đợi suốt bốn tiếng đồng hồ chỉ chờ cô mở cửa.
Từ nhỏ, Hạ Khải Thành đã được dạy dỗ nghiêm khắc, bình thường tuyệt đối không động đến thuốc lá. Nhưng hôm ấy khi Quý Đồng ra mở cửa, mùi khói thuốc nồng nặc ập vào mặt cô.
Hạ Khải Thành xông vào trong phòng, đóng sầm cửa lại, lạnh lùng hỏi cô: “Con đâu?”.
Quý Đồng bình thản đến mức khiến người khác phải run sợ. Khi một mình nằm trong bệnh viện, cô đã khóc cạn khô nước mắt, tới lúc Hạ Khải Thành đến tìm, cô đã luyện thành công ý chí sắt đá để đương đầu với sự chất vấn của anh, cô tựa lưng vào tấm gương, hờ hững như thể đang nói chuyện phiếm: “Em bỏ rồi”.
Nỗi đau đớn hiện rõ trong đôi mắt Hạ Khải Thành. Anh đột ngột bóp cổ cô.
Quý Đồng không chống cự, nhìn vào ánh mắt hận thù của anh, cô chỉ cảm thấy bi ai.
“Anh trách em? Anh có tư cách gì mà trách em? Anh cưới người khác, còn muốn em phải nuôi nấng con anh sao? Bây giờ là thời buổi nào rồi chứ? Nhà họ Hạ dẫu có quy củ phép tắc đến cỡ nào cũng không chấp nhận việc anh có con riêng bên ngoài đâu!”. Cô vừa nói vừa cười, “Hạ Khải Thành, anh đừng quá tự cao, cho dù anh muốn có con, em cũng không muốn làm nhân tình. Anh đừng