Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Còn Mãi

Tình Yêu Còn Mãi

Tác giả: Huyền Mặc

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341725

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1725 lượt.

quên, chủ cần em còn mang họ Hạ, còn ở trong cái nhà này một ngày, thì em chính là em gái anh”.
Cô không hề ngốc. Ngần ấy năm ở bên nhau, cô biết tình cảm của anh là thật lòng, chỉ là quá ít mà thôi. Tình yêu mà anh dành cho cô không bằng bảy chục triệu lợi nhuận sau khi bán vườn trà, càng không bằng chỗ dựa vững vàng mà nhà họ Lục mang đến.
Cô đương nhiên cũng biết nguyên nhân Hạ Khải Thành kết hôn với Lục Giản Nhu. Anh kinh doanh bất động sản, rất nhiều khía cạnh đều bị chính sách nhà nước chi phối. Trong khi đó, nhà họ Lục ba đời làm quan, nếu hai gia đình trở thành thông gia thì rõ ràng đôi bên cùng hưởng lợi.
Không ngờ Quý Đồng lại bình thản đến vậy, bao nhiêu phẫn nộ của Hạ Khải Thành đều trỏ thành uổng phí. Cuối cùng anh cũng buông tay, chậm rãi lùi lại từng bước, tới sát cửa, anh mới dừng lại, nhìn trân trân vào cô mà nói: “Vì những điều này mà em không chịu nói cho anh biết… em đã mang thai ư?”.
Một câu ngắn ngủi mà Hạ Khải Thành chẳng thể nói cho gãy gọn, cứ ậm ừ hồi lâu mới thốt được nên lời. Trước đó Quý Đồng kiên quyết đòi chuyển ra ngoài sống mà không nhắc nửa lời đến chuyện này, mãi đến sau hôn lễ, anh mới biết được tin cô có thai.
Quý Đồng sớm đã dự liệu được anh sẽ hỏi như vậy, bèn đáp: “Nếu này từ đầu em nói với anh, anh có hủy bỏ hôn lễ không?”.
Hạ Khải Thành trầm mặc hồi lâu thay cho câu trả lời.
Quý Đồng tỏ vẻ đắc thắng, xuống giọng giải thích: “Phụ nữ luôn là người chịu thiệt thòi. Em chấp nhận. Thực ra anh và em cũng chỉ lợi dụng lẫn nhau mà thôi, em muốn được ở lại nhà họ Hạ, còn anh muốn nắm giữ vườn trà của bố em. Nhưng khi đó em còn quá nhỏ để hiểu thế nào là nặng nhẹ, em phải cảm ơn quyết định của anh mới đúng, cảm ơn đã thức tỉnh em”.
Một mảnh vườn cổ liên tục tăng giá suốt mấy năm liền, đổi lại cho cô mười năm bình yên vô sự ở nhà họ Hạ. Cuộc giao dịch này thực ra không ai thua lỗ cả,
Giọng Hạ Khải Thành đã lạc hẳn đi, châm chọc: “Lợi dụng? Vì muốn lợi dụng anh mà ngay cả đứa con trong bụng mình em cũng nhẫn tam xuống tay? Quý Đồng, ai dạy em như thế?”.
Cái cách anh gằn giọng không đơn giản chỉ là chất vấn, mà nó còn cho thấy sự thất vọng của anh đối với cô.
Quý Đồng đánh mất bình tĩnh, cả người khẽ run lên: “Đây đều là thủ đoạn của anh! Chính anh nói tuyệt đối không động vào vườn trà nhà họ Quý, chính anh nói đợi vài năm nữa em lớn, sẽ công khai quan hệ của chúng ta… Hạ Khải Thành. Anh đặt tay lên ngực mà hỏi xem, là ai lừa gạt ai?”.

Ngày ấy, tranh cãi đến phút cuối cùng, Quý Đồng không hề rơi một giọt nươc mắt nào. Hạ Khải Thành rốt cuộc cũng được lĩnh giáo người mà anh đích thân chăm sóc, dạy dỗ có bao nhiêu “máu lạnh”. Trước khi rời đi, anh quẳng lại một câu: “Chưa xong đâu, Quý Đồng, đó là một mạng người…”.
Suốt mấy tháng sau đó, mỗi đêm Quý Đồng đều gặp ác mộng.
Sự việc đã qua rất lâu rồi nhưng giờ nghĩ đến, cô vẫn còn cảm thấy toàn thân toát mồ hôi lạnh. Cô cắn chặt ngón tay, ép bản thân bình tĩnh trở lại.
Nếu như chuyện đó xảy ra thêm một lần nữa, chắc chắn cô không có can đảm để nói ra những lời kia.
Vì muốn báo thù anh mà cô đã làm tổn thương bản thân, tự cầm dao đâm vô số nhát vào người mình. Phụ nữ khi bị bức đến bước đường này, hầu như luôn nghĩ đến việc từ bỏ cái thai. Nhưng cô không nhẫn tâm, thật sự không nhẫn tâm làm thế.
Cô từng dự định giữ đứa bé lại, cho dù chỉ có một mình, cô vẫn có thể nuôi nấng đứa bé được.
Thế nhưng người tính không bằng trời tính, quan hệ của hai người không được ra ngoài ánh sáng, ngay cả nhân chứng duy nhất cho mối quan hệ ấy cũng không giữ nổi.
Những ngày tháng đó, Quý Đồng gần như suy sụp hoàn toan, cô chỉ có thể dồn hết đau khổ vào những lời ác khẩu kia, về sau, dẫu có xảy ra chuyện gì, cô cũng đều nhẫn nhịn.
Đêm nay, đèn trong phòng ngủ Quý Đồng đến rạng sáng mới tắt.
Một chiếc xe con đã dừng rất lâu dưới cổng chung cư. Vi Lâm vào e, thuật lại những gì vừa trông thấy: “Cô Quý Đồng khóc, nhưng người không có việc gì. Tôi không thấy trong phòng có gì bất ổn, lúc mở cửa bên trong rất yên tĩnh”.
Người đàn ông ngồi ghế sau không hỏi gì thêm, cũng không ra lệnh lái xe đi. Tài xế và Vi Lâm chỉ có thể ngồi im cùng anh đến tận nửa đêm.
Không một ai biết anh nán lại đây để làm gì.
Vi Lâm rốt cuộc phải lên tiếng khuyên nhủ: “Nếu anh không yên tâm thì lên một lát xem sao”.
Hạ Khải Thành nhìn chằm chằm vào di dộng trong tay, lật qua lật lại. Thực ra, chẳng có gì ngoài một cuộc gọi ngắn ngủi vừa kết nối đã bị cắt đứt.
Anh lắc đầu thở dài: “Cô ấy đang giận tôi nên mới cố tình đưa gã đó về nhà trước mặt tôi. Cô ấy tự biết chừng mực. Người của tôi, tính khí thế nào tôi rõ nhất”.
Nói rồi, anh mở chiếc máy tính bảng, xem cẩn thận từng tấm ảnh được chụp trộm.
Cố Kim Đông hẹn gặp một người bí mật trong quán cà phê. Người ngồi đối diện không ngờ lại là Lục Giản Nhu. Hạ phu nhân đeo kính đen, rõ ràng là để tránh ánh mắt của người khác. Cô ta đẩy một phong bì về phía Cố Kim Đông, nói hai ba câu rồi rời đi.
Rốt cuộc họ có giao kèo gì với nhau.
Hạ Khải Thành khôn