Tác giả: Huyền Mặc
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341715
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1715 lượt.
g hề ngạc nhiên khi biết điều này. Anh thong thả ra lệnh với Vi Lâm: “Điều tra cho tôi, cô ta mua chuộc Cố Kim Đông để làm gì”.
Trời sắp sáng.
Di động của anh có lẽ cũng không đổ chuông nữa.
Lúc này, Hạ Khải Thành mới yêu cầu tài xế lái xe đi.
Suốt dọc đường Vi Lâm cứ nghĩ mãi nhưng vẫn không hiểu ý của vị Hạ tiên sinh ngồi phía sau.
Đường về của họ không thay đổi, vẫn băng ngang qua nơi Quý Đồng làm việc. Vi Lâm nhìn chằm chằm cửa lớn của toà nhà, theo Hạ Khải Thành bao nhiêu năm, rốt cuộc anh ta đã hiểu ra ngọn nguồn.
Đêm qua, lúc Quý Đồng gọi vào dãy số kia, Hạ Khải Thành đang trên dường trở về liền đổi hướng qua bên này, nhưng tới nơi chỉ thấy Cố Kim Đông lôi cô ra, tất cả đã quá muộn.
Sợ cô gặp chuyện không may, nên anh sẽ không bỏ qua bất cứ điểm nào khả nghi.
Thương Nhau Củ Ấu Cũng Tròn
Cuộc sống không lường trước được điều gì, cũng không có vận xui nào đáng sợ nhất.
Sáng hôm sau, khi Quý Đồng tỉnh dậy đã là chín giờ. Cô mở cửa phòng khách, Cố Kim Đông bỏ đi từ sớm, không nói một lời.
Ngẫm nghĩ một lát, Quý Đồng quyết định đến công ty dù đã muộn giờ. Tuy chỉ là nhân viên quèn, nhưng muốn thôi việc thì vẫn phải làm những thủ tục cần thiết để lấy chứng nhận nghỉ việc. Thứ này nghe có vẻ rất đơn giản nhưng nếu không có lại rất phiền hà, sau này cô còn phải tìm việc, lúc đó nhà tuyển dụng chắc chắn sẽ hỏi đến công việc trước.
Lần này trước khi đi, Quý Đồng không quên chọn một chiếc quần jean hết sức bình thường, kết hợp với áo khoác cổ lông. Thế nhưng vừa bước vào công ty, cô lập tức phải đón nhận những ánh mắt kỳ lạ của mọi người.
Thế nhưng, một kẻ du thủ du thực như trưởng phòng Lam không thể biết nhiều chuyện bên ngoài đến vậy.
Thủ đoạn ti tiện này hệt như những màn đánh ghen giữa phụ nữ với nhau, hứng lên bèn tạt cho đối thủ một gáo nước bẩn, khiến đối thủ không được sống yên ổn.
Nghĩ đi nghĩ lại vẫn rơi vào bế tắc, Quý Đồng ngoảnh đầu nhìn ra cửa sổ. Gương mặt cô phản chiếu trên tấm kính bóng loáng, đôi hoa tai Bvlgari lấp lánh khiến cô càng thêm phiền muộn.
Xét cho cùng, tính cách của cô khá giống người nhà họ Hạ, càng gặp chuyện khó khăn lại càng kiên cường. Hạ Khải Thành đã dạy cô rất nhiều quy tắc, rất nhiều đạo lý, song thứ duy nhất không dạy chính là nhẫn nhịn.
Tan ca, Quý Đồng xuống lầu cùng mọi người, không lo lần này xảy ra chuyện nữa. Trong thang máy, ngoài cô còn có ba nữ đồng nghiệp khác. Cô cảm nhận rõ ràng bọn họ không ngừng liếc trộm mình. Giữa lúc tin đồn dấy lên tứ phía, cô lại xin thôi việc, điều này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, mọi người lại có thêm đề tài bàn tán về cô.
Đang là giờ cao điểm nên thang máy đến tầng nào cũng dừng. Suốt cả lộ trình, bầu không khí ngột ngạt thật sự khó chịu. Quý Đồng ra khỏi thang máy thật nhanh, muổn rời khỏi nơi đầy rẫy thị phi này càng xa càng tốt.
Mùa đông ngày ngắn đêm dài, đèn cao áp khiến phố xá sáng trưng. Trước cửa lớn của tòa nhà chính là bãi đổ xe. Quý Đồng vừa bước ra khỏi đại sảnh liền kinh ngạc khi trông thấy một chiếc Aston Martin dừng gần đó.
Vi Lâm xuống xe, thong thả tiến lại gần, lễ độ nói: “Anh Hạ đến đón cô”.
Quý Đồng nhìn về hai chiếc xe đỗ nối đuôi, Hạ Khải Thành rất hiếm khi khoa trương như thế. Cô cảm nhận được vô số ánh mắt dò xét của đồng nghiệp đang bắn về phía mình.
Trên mặt ai cũng một biểu cảm như nhau.
Nhất thời tức giận, cô hỏi: “Anh ấy cố tình?”.
Vi Lâm ngẩn ra giây lát mới hiểu ý cô, vội giải thích: “Cô đừng hiểu lầm. Hôm nay, anh Hạ phải tham dự một lễ khởi công quan trọng, vừa xong việc liền trở về đón cô tan ca nên không kịp đổi xe”.
Biểu hiện của Vi Lâm không có vẻ gì giả dối, Quý Đồng cùng rõ Hạ Khải Thành không vô vị đến mức cố tình làm vậy. Nhưng vì sao hết thảy rắc rối cứ đồng loạt xảy ra như thế? Đúng là họa vô đơn chí.
Người xung quanh nhòm ngó ngày một nhiều, Quý Đồng không dám nán lại thêm một giây nào nữa, đành theo Vi Lâm ra xe. Cô vừa mở cửa, những hình ảnh buổi tối hôm ấy liền hiện lên, có một người cũng ngồi trên băng ghế sau cạnh cửa xe như thế này. Mọi chuyện bỗng dưng sáng tỏ, Quý Đồng nhớ lại cái đêm ở Đông Hồ cách đây chưa lâu, người chứng kiến đâu chỉ có cô và Hạ Khải Thành.
Đúng vậy, còn có cả Giản Nhu.
Đằng sau những sự việc hỗn loạn xảy ra gần đây dường như ẩn chứa một điều gì đó kỳ quái, cơ hồ luôn có người không muốn cô được sống thoải mái.
Quý Đồng đột nhiên cảm thấy rùng mình. Rất nhiều chuyện không giống như bề nổi có thể trông thấy. Cô căm ghét sự giả dối và mưu mẹo ngấm ngầm, bởi từ nhỏ cô đã buộc phải suy đoán tâm tư người khác, đoán đúng mới có thể sống yên ổn. Hễ đắc tội với bất cứ ai trong nhà, không nơi nương tựa, kiểu gì cô cũng bị đuổi ra đường.
Tuy nhiên, Quý Đồng không có nhiều thời gian để nghĩ tới chuyện này nữa. Việc cô cần làm hiện giờ là xốc lại tinh thần để đối mặt với người đàn ông đang ngồi bên cạnh.
Hạ Khải Thành nhắm mắt ngả người vào ghế, sau khi cô lên xe, anh liền lệnh cho tài xế lái xe