Tác giả: Huyền Mặc
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341752
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1752 lượt.
chưa được bao lâu đã coi mình là chủ nhân nơi này, đi lại dò xét.
Đúng lúc Cherry đi vào thì Hạ Khải Thành cũng đứng dậy. Nó dừng chân, ngẩng đầu lên nhìn anh rồi kêu “meo” một tiếng.
Quý Đồng trông cảnh tượng một người một mèo đối diện nhìn nhau, bỗng thấy buồn cười: “Hình như nó không quen anh”.
Hai năm trôi qua, Cherry đã lớn lắm rồi. Giống mèo tai cụp này càng béo thì đầu càng tròn, trông chẳng khác nào cậu nhóc mập mạp. Hạ Khải Thành cúi xuống, vừa giơ tay ra vừa gọi: “Cherry”, nó đã chạy tới quấn lấy chân anh.
Cherry hiện giờ không còn là mèo con, thông thường mèo con được hai tuổi sẽ không thích quấn chân người nữa.
Hạ Khải Thành khá bất ngờ, nhưng sau đó mỉm cười bế xốc con mèo lên: “Nuôi mày đúng là không uổng công!”. Rồi anh quay sang nhìn Quý Đồng, “Em thấy chưa, Cherry còn biết điều hơn em. Em đúng là vô tâm”.
Nói thế, nhưng anh vẫn chìa tay về phía cô, sau đó dẫn cả cô và Cherry xuống nhà. Ngồi vào bàn ăn, anh đột nhiên mở miệng: “Anh biết em không thích về nhà vì bị mọi người để ý. Ở đây không ai dò xét em cả, ăn uống thoải mái vào”.
Quý Đồng chợt hiểu ra, Hòa Chân Viện dù to hay nhỏ, chỉ cần anh có thành ý, nơi này và cả những hồi ức của họ, đều sẽ được bảo vệ.
Đây là nơi chỉ thuộc về hai người họ.
Thuộc cùng một thành phố, nhưng khi đến chín giờ tối, vùng ngoại ô đã hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng, còn nội thành lại bắt đầu náo nhiệt với những cuộc vui xa hoa. Đã qua giờ cơm tối, các hàng quán lần lượt đóng cửa, trời giá rét khiến người ta chỉ muốn ở trong nhà, đường phố trở nên vắng vẻ. Con đường nằm cạnh khu nhà ở rất yên tĩnh. Những ngõ nhỏ cổ kính còn sót lại, ngay cả tấm bảng hiệu treo trên tường cũng đã cong veo. Dù thành phố trải qua quá trình đô thị hóa nhiều năm, nhưng chung quy vẫn chưa mất hẳn vết tích thời gian.
Lục Giản Nhu vừa đi dạo, vừa nói chuyện với người bên cạnh: “Anh khách sáo quá đấy. Mấy năm rồi không gặp, lẽ ra phải để em mời cơm anh chứ!”.
Ngụy Thư chỉ cười. Mấy năm qua anh đã trưởng thành và chín chắn hơn nhiều, không còn là chàng trai ngây ngô năm xưa nữa. Ngay cả Lục Giản Nhu cũng phải thừa nhận điều đó. Cả ngày ở nhà nhàn rỗi nên cũng muốn ra ngoài đi dạo cho thư thái, vì thế hôm qua khi Ngụy Thư gọi điên hẹn gặp, Lục Giản Nhu liền đồng ý.
Ngụy Thư chỉ hơn Lục Giản Nhu hai tuổi, từ nhỏ lớn lên trong quân khu và là bạn thân của anh trai Lục Giản Nhu. Hai nhà tuy cách nhau không xa, nhưng nơi ở của Ngụy Thư thuộc quân y, ra vào không dễ dàng gì. Năm đó tình hình chính trị bất ổn, anh ta bị phái ra ngoài tỉnh làm việc.
Hai người ăn tối tại một tứ hợp viện, chủ quán trước đây là đầu bếp của nhà họ Lục. Từ khi còn trẻ, ông ta đã đi theo làm việc cho Bí thư Lục, về sau tuổi cao, chân tay yếu, được Bí thư Lục cho về dưỡng già. Tuy thể lực giảm sút nhưng tinh thần vẫn còn phơi phới, không quen với việc ngồi nhàn rỗi một chỗ, vì thế ông ta và con trai bèn mở một quán ăn nhỏ ngay trong sân nhà. Lục Giản Nhu và Ngụy Thư đều rất thích chỗ này. Có điều, mỗi tối quán chỉ phục vụ một bàn ăn duy nhất, khách muốn ăn thì phải đặt trước. Hôm nay, vì nể tình quen thân với nhà họ Lục nên ông ta mới phá lệ một lần.
Ban đêm luôn là thời điểm dễ khơi gợi về quá khứ. Huống hồ lúc này, họ đang trên đường tới tứ hợp viện cổ kính nhất của thành phố Tịnh, cố nhân tái ngộ, ngay cả việc đi dạo cũng đánh thức hồi ức.
Ngụy Thư rời thành phố này được bốn năm, hôm nay trở về, không tránh được có những cảm xúc rối ren.
“Anh trai em ra đi quá đột ngột, anh nhận được tin là lúc vừa tới tiền tuyến, thậm chí không thể gặp mặt cậu ấy lần cuối…”.
Lục Giản Nhu đau lòng nói: “Bố con em cũng khó khăn lắm mới chấp nhận được sự thật đó. Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột… Nhưng thôi, đã là quá khứ rồi. Anh trai em tính tình cương trực, lại quá kích động. Hồi đó, bố em cố gắng gạch tên anh ấy đi, bảo anh ấy phải bảo vệ bản thân trước đã, nhưng anh ấy không chịu đi cửa sau như thế, nhất quyết đòi nhập ngũ”.
Đây là chuyện khiến mọi người đều thương tiếc, Ngụy Thư không muốn tiếp tục nói về nó nữa nên chuyển chủ đề khác: “À đúng rồi, ngày em cưới, anh đã đặt vé máy bay rồi, nhưng gần đi thì có cuộc phẫu thuật khẩn cấp, anh không tìm được người thực hiện thay nên không về được”.
Lục Giản Nhu lắc đầu cười: “Không sao! Anh làm việc ở bệnh viện, liên quan đến mạng người, đương nhiên không thể gạt sang một bên được. Với cả, báo chí cứ phóng đại đấy thôi, đám cưới của bọn em không to đến thế đâu”.
Lục Giản Nhu cố tình khiêm tốn, nhưng Ngụy Thư ở nơi xa xôi cũng biết hôn lễ giữa cô ta và Hạ Khải Thành hoành tráng đến mức nào.
Theo lẽ thường, nhà họ Lục làm gì cũng nên đơn giản và kín tiếng, như vậy mới duy trì được sự yên bình. Kiêng kỵ nhất là hành sự quá khoe mẽ, khiến thiên hạ đồn thổi, dễ bị đặt trong tầm ngắm. Thế nhưng lễ cưới của Lục Giản Nhu quả thực xa hoa, điều này khiến người ngoài như Ngụy Thư ngộ nhận rằng, tất cả đều là thành ý của nhà họ Hạ, rằng Hạ Khải Thành yêu Lục Giản Nhu đến mức sẵn sàng hái cả trăng sao xuống làm vừa lòng cô ta.
Đêm nay bầu