Tác giả: Huyền Mặc
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341707
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1707 lượt.
thấy bọn họ.
Lục Giản Nhu vẫn bám lấy tay Hạ Khải Thành, hỏi anh xem có cần bảo y tá tới kiểm tra tốc độ truyền dịch không.
Đầu óc Quý Đồng vô cùng rối loạn, cô đã tự nhủ bản thân không được suy nghĩ lung tung, nhưng vẫn bị cử chỉ của vợ chồng họ kích động. Chỉ vài lời nói đơn giản nhưng lại giống như chiếc kim đâm vào trái tim cô đau nhói. Có phải vì ở trong nhà quá lâu, nên bây giờ bước chân ra ngoài, một chút sóng gió cô cũng không chịu nổi?
Cô đứng dậy nói với Hạ Khải Thành: “Lát nữa em quay lại”.
Không đợi anh trả lời, cô đã rời khỏi phòng bệnh.
Quý Đồng chỉ muốn ra ngoài hít thở không khí một chút, nhưng ngoài này có quá nhiều người canh gác, ai ai cũng nhìn cô bằng ánh mắt dò xét. Cô cảm thấy không thoải mái, bèn đi một mạch về phía cuối hành lang, tìm một gian phòng yên tĩnh ngồi nghỉ. Mấy phút sau thì có người đẩy cửa bước vào. Căn phòng quá chật hẹp, cô muốn né tránh cũng khó.
Vừa thấy Lục Giản Nhu, Quý Đồng liền quay người về hướng cửa sổ. Cô đã biết bộ mặt giả dối và lòng dạ độc ác của Lục Giản Nhu, nhưng lúc này cô thật sự không còn sức lực đâu để đôi có cùng cô ta.
Cô cất giọng khản đặc: “Hôm nay tôi đến thăm ông, có chuyện gì cũng đừng ồn ào trước mặt ông”.
Lục Giản Nhu cười: “Cô căng thẳng quá nhỉ! Ở đây bao nhiêu người như vậy, tôi có thể làm gì được cô chứ?”.
Nói rồi, cô ta đóng cửa lại, đi mấy bước vào trong, không có ý ngồi xuống nói chuyện đường hoàng: “Xem như mạng cô lớn, nhưng cô cũng thấy đấy, một ngày gia đình này còn thì chúng tôi vẫn là vợ chồng. Bất kể Hạ Khải Thành đã hứa hẹn gì với cô, sự thật anh ấy vẫn là chồng tôi”.
Quý Đồng quay lại, cô thật sự đã mệt mỏi rã rời. Lục Giản Nhu cũng chẳng khá hơn là bao, cô ta không trang điểm, vết sẹo trên mặt lộ ra rõ mồn một.
“Nếu chị đã tự tin như thế thì sao cứ phải bám riết lấy tôi không chịu buông tha?”.
Lục Giản Nhu mặt không đổi sắc: “Nếu tôi là cô, tôi sẽ giữ lại cho bản thân một chút tự tôn. Quý Đồng, cả nhà này già trẻ lớn bé đều đang nhìn cô đấy. Nếu cô thật sự muốn báp đáp công ơn nuôi dưỡng, hãy để ông nội được thanh thản lúc cuối đời”.
Vừa nghe nhắc đến ông nội, Quý Đồng khẽ giật mình, sắc mặt trở nên trắng bệch.
Lục Giản Nhu lại nói tiếp: “Ông nội không còn nhiều thời gian nữa, hiện tại ông đã nằm bất động trên giường, ngay cả truyền dịch cũng không hấp thụ được, cô còn có mặt mũi đến bệnh viện khiến ông thêm giận dữ sao?”.
Không nghe nổi nữa, Quý Đồng hít sâu một hơi, cố nén nước mắt mà bỏ chạy
Lục Giản Nhu quay trở lại phòng bệnh của lão gia, thản nhiên kêu y tá vào kiểm tra chai truyền dịch. Vi Lâm đứng ngoài cửa lẳng lặng quan sát, đợi Lục Giản Nhu vào phòng, anh ta liền đi tới phòng nghỉ, quả nhiên không một bóng người. Sau đó, anh ta lại đi xuống cầu thang tìm, thì trông thấy Quý Đồng đang sững sờ bên đường.
Giờ vẫn còn sớm, ánh mặt trời không quá gắt nhưng Quý Đồng lại cảm thấy đầu óc choáng váng. Gần đây cơn đau đầu dường như phát tác nhiều hơn. Cô kéo Vi Lâm lại, không muốn anh ta nhiều lời với Hạ Khải Thành: “Đưa tôi trở về đi”.
Hòa Chân Viên vẫn chỉ có một mình cô.
Đêm đó, tuyết lại bao phủ thành phố Tịnh, những bông tuyết nặng trĩu không ngừng rơi khiến khu vường ngoại ô càng thêm tráng lệ. Mùa đông năm nay vô cùng giá lạnh, Quý Đồng phải liên tục chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên, như vậy mới giữ cho cơ thể không còn run rẩy.
Nửa đêm, cơn đau đầu hành hạ khiến cô mất ngủ. Cô muốn ngủ sớm một chút nhưng lòng cứ thấp thỏm không yên.
Điện thoại bỗng đổ chuông.
Ngay khi tiếng chuông đầu tiên vang lên, Quý Đồng đã ngồi phắt dậy, nhanh chóng xuống giường. Đây không phải lần đầu tiên cô nhận được một cuộc điện thoại bất thình lình lúc nửa đêm.
Ông nội đã qua đời.
Cô sớm có linh cảm không hay. Màn tuyết trắng xóa bên ngoài cửa sổ hệt như tâm trạng nặng trĩu của cô, không ngừng rơi xuống.
Lần này, Quý Đồng rất bình tĩnh, đầu dây bên kia là Hạ Khải Thành. Cô cố gắng kìm nén nước mắt, hỏi anh: “Ông đi có khó chịu không?”.
“Không, khối u đè lên làm vỡ mạch máu, quá trình rất nhanh”, giọng anh run rẩy, mỗi từ thốt lên dường như đều phải gắng sức, “Em đừng quá đau lòng. Ông được cả phúc cả thọ, ở tuổi này có thể bình thản ra đi đã là chuyện đáng mừng rồi”.
Anh khuyên nhủ cô như vậy, nhưng đối mặt với việc người thân qua đời, sao có thể không đau lòng chứ. Cũng may là mọi người đều đã chuẩn bị sẵn tâm lý nên lúc này mới có thể kìm nén được đau thương. Hạ Khải Thành ngừng một lát lại nói: “Quý Đồng, tạm thời anh không thể trở về”.
Quý Đồng siết chặt điện thoại: “Em biết”.
Hạ Khải Thành dường như đang hút thuốc, anh chậm rãi thở ra một hơi dài: “Có thể là hai tuần, hoặc hai tháng”.
Cô lẳng lặng nghe, không nói gì, nhất thời chỉ còn lại tiếng thở của hai người. Cô đứng bên cửa sổ, đưa mắt nhìn về phía xa, nơi có những ngọn đèn đường chưa tắt ở thành phố Tịnh.
Ông nội đã qua đời, không còn gì ngăn cản hành động của anh được nữa.
Cách một khung cửa dổ, trước mắt Quý Đồng là một khoảng không phủ trắng tuyết, trăm mối tơ vò đã hình thành nút