Tác giả: Huyền Mặc
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341717
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1717 lượt.
thắt, nếu không thể tháo gỡ toàn bộ, vậy thì cứ cắt đứt từng chút một đi.
Duyên phận dẫu mong manh, nhưng kiếp này đã gặp gỡ, dù có khó khăn thế nào đi chăng nữa, họ vẫn sẽ nỗ lực để đến bên nhau.
Quý Đồng tựa người vào ô cửa kính lạnh buốt, nghe tiếng hít thở đều đều của Hạ Khải Thành ở đầu dây bên kia, cô thấy lòng bình yên hơn. Giọng nói của anh vẫn còn chất chứa một nỗi mệt mỏi, hình như anh đang đi ra ngoài, hành lang bệnh viện loáng thoáng có tiếng người. Anh chọn một nơi yên tĩnh, dịu dàng căn dặn cô: “Em ngủ đi, muộn rồi, anh ở bên em”.
Quý Đồng trở lại giường, để điện thoại bên gối. Hạ Khải Thành chưa cúp máy ngay, cô vừa nghe tiếng anh vừa an tâm nhắm mắt lại. Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn tiếp tục rơi, nhưng cô chẳng còn sợ bất kỳ điều gì nữa.
Trời đất bao la, cho dù không ở bên cạnh nhau nhưng trong trái tim họ luôn có nhau.
Đêm đông giá lạnh bi thương, cuối cùng cô cũng nặng nề chìm vào giấc ngủ.
Cuộc Chiến Của Phụ Nữ
Chuyện Bí thư Lục phạm pháp đã trở thành tin tức nóng hổi nhất trong những ngày cuối năm, đằng sau đó còn có một đường dây hùng mạnh khiến cả nước phải ngỡ ngàng.
“Tuần sau sẽ tiến hành xét xử công khai Lục Diệc Minh”, Vi Lâm biết được tin lập tức đến báo với Hạ Khải Thành.
Người đàn ông ngồi cạnh cửa sổ sát đất “Ừ” một tiếng thay lời đáp.
Vừa đúng mười giờ sáng, Hạ Khải Thành rõ ràng đã thức trắng cả một đêm, anh đóng toàn bộ cửa chớp và tắt hết đèn. Căn phòng tối om.
Sáng hôm qua, Lục Giản Nhu đến tìm Hạ Khải Thành nhưng chẳng ai để ý đến cô ta cả. Cô ta cứ thể ngồi đợi một ngày một đêm dưới tòa nhà, bây giờ vẫn chưa chịu rời đi.
Giai đoạn này, cuộc sống của Lục Giản Nhu hoàn toàn bị đảo lộn. Cô ta những tưởng gia đình mình có thể một tay che trời, nào ngờ hôm nay lại trở thành một con chuột qua đường bị người đuổi đánh. Lục Diệc Minh đang đợi xét xử. Ngụy Thư bị đình chỉ công tác để điều tra, tất cả người thân bạn bè đều liên lụy, cô ta tìm gặp Hạ Khải Thành cũng không có gì lạ, vì thế mọi người đều không bận tâm đến.
Lục Giản Nhu chỉ đơn giản là muốn cầu xin Hạ Khải Thành, Vi Lâm sợ cô ta gây chuyện nên sai người đuổi cô ta đi. Hạ Khải Thành nói không cần, anh muốn Lục Giản Nhu phải chờ đợi và nếm mùi vị bị dồn đến bước đường cùng. Hôm nay, Vi Lâm vào hỏi ý Hạ Khải Thành lần nữa là vì Lục Giản Nhu đã đưa ra yêu cầu.
“Cô ta nói đồng ý ly hôn nhưng phải gặp anh nói chuyện”.
Hai ngày không ăn không uống, khổ sở chờ đợi, Lục Giản Nhu trông xơ xác hẳn đi, cơ thể cứng ngắc, hai chân rủn rẩy, nhưng vẫn ngẩng cao đầu bước thẳng.
Hạ Khải Thành hình như vừa thay quần áo, anh đứng tựa vào bàn, thong thả cài khuy áo. Toàn bộ cửa sổ đã được mở toang, hướng nhìn ra toàn cảnh thành phố. Ánh nắng chiếu trực tiếp vào phòng khiến Lục Giản Nhu nhíu mày vì chói mắt. Khó khăn lắm cô ta mới lấy lại được kiêu hãnh của mình, vậy mà tất cả đã nhanh chóng bị ánh nắng chói chang kia thiêu trụi.
Trong khi Lục Giản Nhu đang cố gắng thích ứng thì Hạ Khải Thành vẫn cứ im lặng đứng bên cửa sổ. Cái nhìn của anh lộ rõ vẻ chán ghét vốn có từ xưa tới nay.
Lục Giản Nhu bỗng cảm thấy mệt mỏi, bao năm qua cô ta mất công chăm chút bản thân, mong sao có thể tương xứng với anh, nhưng tất cả việc làm của cô ta thật nực cười, bởi trong mắt anh mãi mãi chỉ có một người, và người đó không bao giờ là cô ta.
Lục Giản Nhu hít một hơi thật sâu, nghênh đón ánh mắt sắc bén của Hạ Khải Thành.
Anh không có hứng thú nói chuyện với cô ta chút nào: “Nếu cô muốn lấy việc ly hôn ra làm điều kiện để cầu cứu cho Lục Diệc Minh thì khỏi cần!”.
Sắc mặt Hạ Khải Thành không có vẻ gì là dịu dàng nhưng lại luôn khiến người ta phải lưu luyến. Ngay từ lần đầu tiên trông thấy anh trong cửa hàng thời trang, Lục Giản Nhu đã bị mê muội bởi thái độ bảo vệ và yêu thương của anh đối với Quý Đồng. Mấy năm nay, anh luôn ngấm ngầm bày mưu tính kế, chẳng phải cũng là vì Quý Đồng hay sao!
Lục Giản Nhu cầm tập văn kiện trong tay, tự mình tìm một chỗ ngồi. Do dự một lát, cô ta mỉm cười mở tập tài liệu ra, là đơn ly hôn, còn thiếu chữ kí của mình.
“Không. Tôi chỉ có một yêu cầu”, Lục Giản Nhu cố gắng giữ bản thân bình tĩnh, “Nếu tôi không đồng ý ly hôn, anh vẫn là con rể của nhà họ Lục, mối quan hệ này rõ ràng là một phiền phức lớn đối với anh”.
Hạ Khải Thành chẳng buồn bận tâm tới lời cảnh cáo đó, thờ ơ nói: “Cô không có tư cách bàn điều kiện với tôi, cô buộc phải kí tên”.
Lục Giản Nhu bình thản nhìn Hạ Khải Thành, bỗng nhiên, cô ta đứng dậy kéo tay anh xuống, rồi giúp anh cài khuy tay áo. Khi hai người mới kết hôn, Hạ Khải Thành vốn không về nhà. Nửa tháng trôi qua, vì chuyện gia đình anh mới vội vã trở về, rồi sáng hôm sau lại đi rất sớm. Lúc đó, Lục Giản Nhu cũng đã ngủ dậy, cô ta đứng ở cửa phòng ngủ tiễn anh. Họ không nói với nhau một câu, bất chợt, Lục Giản Nhu đuổi theo cài khuy tay áo cho Hạ Khải Thành.
Hôm nay, biết mình không thể đợi thêm được nữa, đây là cơ hội cuối cùng, cô đứng trước mặt Hạ Khải Th