XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Của Cô Nàng Cố Chấp

Tình Yêu Của Cô Nàng Cố Chấp

Tác giả: Tôi Là Tố Tố

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 134880

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/880 lượt.

o quán cà phê Mạc Đạo giả làm tiểu tư sản, những đứa có thể mượn tôi đều đã mượn một lượt rồi, bây giờ có gọi điện thoại, chúng nó cũng chẳng nghe đâu!”
Mẹ kiếp, chẳng lẽ tôi chính là đường lui của hắn. Thế này quá khủng bố rồi!
Tôi cầm lấy điện thoại di động, lướt qua từng cái tên một, ngón tay cái bấm phím liên tục, lại từng cái từng cái một bỏ qua, sắp cuối tháng đến nơi rồi, tìm ai cũng không được, Hữu Bảo coi như là đứa gần gũi với tôi nhất, nhưng mà nó còn chẳng có tiền mà dọn ra khỏi trường học kia.
Tôi phải tìm một người, có thể bất động thanh sắc mà giải quyết xong tình thế nguy cấp trước mắt này.
Tôi càng nhấn càng phiền lòng, sao chuyện thế này lại để cho con gái phải gánh vác chứ. Thái Kỳ anh thật chẳng ra cái gì, tôi buồn bã ngẩng đầu, dùng khóe mắt liếc hắn, hắn đang nghiêng đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ, ngón tay cái bên tay trái vuốt ve cái nhẫn to đùng trên ngón trỏ, dáng vẻ rất chi là cao thâm khó lường.
Không khó để hình dung ra, phần lớn thời gian, chắc chắn hắn chính là dùng nét mặt mơ màng như vậy giả làm tiểu tư sản.
“Như thế nào, không tìm được ai sao?” Hắn vẫn nhìn về phía ngoài cửa sổ như cũ, mặt hơi nghiêng nghiêng: “Bạn tốt của cô Tường Thực thì sao, quan hệ với cô thế nào?”
Lòng tôi hoảng, ngồi trên ghế giật một cái: “Thái Kỳ, anh đừng có mơ, tôi sẽ không để mất thể diện trước mặt anh ta đâu.”
Hắn cười như không cười quay mặt lại, vươn tay giật lấy di động của tôi: “Vậy cô cứ ở trước mặt tôi mất thể diện đi!”
Tôi thấy ngón trỏ của hắn tung bay, bấm rồi bấm, dừng lại, trong lòng nhất thời cảm thấy không ổn mới nhoài người sang nhìn, màn hình hiển thị, tên của Tiễn Đạc.
Mẹ kiếp, liên quan gì đến Tiễn Đạc? Tôi không nhịn được muốn phản bác.
Hắn trợn mắt nhìn tôi một cái, tay đã nhấn xuống: “A lô, Tiễn Đạc….”
“Đưa tôi!” Tôi nhỏ giọng ra hiệu cho hắn, vươn hai tay ra giành lại di động, mấy lần gần chạm được đến tay của hắn, lại bị hắn nhẹ nhàng vỗ cho buông ra.
“Đừng có quấy rối, Diệp Hồng Kỳ!” Hắn hướng về phía loa của di động, lớn tiếng khiển trách tôi.
“Ờ ờ ờ, tôi là Thái Kỳ, đang ở cùng với Hồng Kỳ…”
“Cậu đừng hỏi sao lại ở chung một chỗ, cậu tới đây, trả tiền cho bọn này!” Hắn càng ngày càng lẽ thẳng khí hùng.
“Tại sao á? Chỉ bằng nha đầu kia vẫn yêu thích cậu!”
“Ừ, bọn này ở Mạc Đạo, chỗ ngồi cũ! Cô ấy với tôi chờ cậu đấy!
Nghe hắn nói xong câu này, tôi rốt cục cũng nổi cơn thịnh nộ, cầm cái di động trong tay đánh bay ra ngoài, di động đập vào vách tường, lập tức chia năm xẻ bảy rớt xuống.
” Thái Kỳ, anh không thể làm vậy với tôi!” Tôi tức đến phát khóc rồi.
Hắn nói cái gì hả, cái gì mà tôi vẫn yêu thích Tiễn Đạc, để Ninh Mặc biết, sẽ thấy tôi thế nào, một mặt yêu mến Ninh Mặc một mặt lại đi thích Tiễn Đạc.
Vậy tôi chẳng phải là tiện nhân sao!
Thái Kỳ cau mày yên lặng quan sát tôi, đột nhiên hừ lạnh một tiếng: “Cô không cần xấu hổ, Tiễn Đạc coi cô như báu vật kia kìa, điện thoại chưa nói xong đã hỏi địa chỉ rồi.”
Tôi giận đến cả người phát run, chỉ vào hắn tức giận: “Anh ta quan tâm tôi hay không thì măc mớ gì đến anh!”
Hắn vẫn không lên tiếng, một lúc lâu sau, thế mà lại nhìn tôi gật đầu một cái: “Ừm, thật xin lỗi, tôi không nên đem tình bạn nam nữ hữu nghị thuần khiết của cô ra làm trò đùa.”
Không phải là nguyên nhân này được không!
Hắn lại trấn an tôi: “Ánh mắt của Tiễn Đạc vốn không được tốt, hay thích mấy thứ kỳ kỳ quái quái, cô yên tâm, nói không chừng, cậu ta đã nhắm trúng cô, tôi với cậu ta là bạn học cùng lớp từ cấp hai đến cấp ba, cũng chưa thấy cậu ta khẩn trương với đứa con gái nào như vậy!”
Tôi xoa trán, cực kỳ suy sụp trả lời hắn: “Đồng chí Thái Kỳ, anh nghĩ nhiều quá, tôi với anh ta, không phải như anh nghĩ!”
Sau đó chính là một trận trầm mặc, ước chừng gần mười phút. Đột nhiên, hắn ý vị thâm trường xoa xoa cắm, nhướn mày, nhìn về phía sau lưng tôi, ý bảo tôi cũng quay đầu.
Cánh cửa kính của quán cà phê Mạc Đạo bị đẩy ra mạnh mẽ, chiếc chuông gió treo trên cửa leng keng leng keng lay động, tôi thấy nhân viên phục vụ đứng ở cửa bị cửa kính đụng vào nước mắt rào rào che mũi.
“Diệp Hồng Kỳ, được cứu rồi!:” Thái Kỳ rất vui vẻ cầm lấy khăn giấy phất phất. Theo tầm mắt của hắn, tôi thấy cặp mắt đen sâu thẳm của Tiễn Đạc đang nổi giận đùng đùng trừng tôi, hoàn toàn không nhìn thấy Thái Kỳ đang phất tay.
“Cô xảy ra chuyện gì?” Hắn chạy thẳng tới bên cạnh tôi, kéo ghế ngồi, quăng ngay ra một câu trách móc.
Tôi nuốt nuốt nước miếng, cười khan: “Cái đó, quên mang tiền!”
Tiễn Đạc quay đầu lại, nhìn Thái Kỳ đang cười như không cười, lại xoay người nhìn tôi một chút, hỏi: “Hai người đang hẹn hò?”
Phụt, tôi bị sặc bởi nước miếng của chính mình, vội vàng xua tay để biểu hiện sự trong sạch.
Tôi cho rằng đây đã là kích thích lớn nhất mà đồng chí Tiễn Đạc đem tới, ai ngờ, hắn ngừng lại một chút, quăng ra trái lựu đạn thứ hai, làm cho tôi thần hồn điên đảo nổ tung: “Ninh Mặc cũng tới, đang ở trong xe trước cửa Mạc Đạo.”
Tôi cảm thấy tóc gáy trên người dựng hết cả lên: “Anh gọi