Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341660
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1660 lượt.
lần trước nghe nói anh từ Mỹ về, sao chưa kịp gặp mặt đã mất tăm thế, cứ tưởng anh lại sang Mỹ rồi.”
Hà Khâm rầu rĩừng nhắc nữa, vừa từ Mỹ về lại bị ông bố đưa sang Nhật. Mới vừa về đến nơi, đang bực mình đây.”
Đường Du vẫn nhớ tay Hà Khâm, lần trước đang gay cấn thì được Trần Thích giải vây, sau rồi không gặp lại anh ta nữa, thì ra là đi Nhật. Nghe thấy giọng tổng giám đốc vồn vã, trong lòng Đường Du cũng hiểu. Kinh doanh hộp đêm này rất vất vả, hằng đêm, chỉ cần có khách quen đến là tổng giác đốc phải chủ động đến tận phòng uống rượu cùng, cứ từ phòng này lại sang phòng khác, ân cần hầu hạ. Đường Du không muốn gây phiền phức, quay người toan đi. Nhưng con mắt tinh tường của Hà Khâm đã sớm nhận ra cô, món nợ lần trước vẫn sờ sờ trước mắt, gã ta vội tiến nhanh tới cản cô lại, “Ồ, cô Đường, lại gặp nhau rồi.”
Loạn thế giai nhân được coi là hộp đêm có tiếng ở thành phố B, các thiếu gia lắm tiền đến đây cũng không phải là ít. Thiếu gia thường đều được gắn mác du học nước ngoài về, dù chẳng có phong độ, nhưng cũng vẫn làm bộ làm tịch, ít nhất vẫn giữ phép lịch sự tối thiểu. Những kẻ thô lỗ, ngang ngược như Hà Khâm chỉ là thiểu số.
Thấy Hà Khâm ép Đường Du uống rượu, bộ dạng như quyết không buôn tha nếu chưa đạt được mục đích, tổng giám đốc cũng không dám can thiệp.
Đường Du đang chán nản, toan nhận rượu uống, bỗng Hà Khâm “ớ” lên một tiếng. Cô ngẩng đầu nhìn, Hà Khâm đang đau đớn ôm trán, mặt mũi nhăn nhó, máu chảy xuống nhuộm đỏ một mảng trên vai áo sơ mi trắng, dưới chân là những mảnh chai bia vỡ. Hắn tức tối nhìn người đang đứng bên Đường Du, là Lâm Khai, trên tay anh vẫn đang cầm đoạn cổ chai vỡ.
Mắt Lâm Khai đỏ ngầu, ngùn ngụt men say, hôm nay anh đã uống rất nhiều.
Tổng giám đốc đứng bên cạnh, tròn mắt kinh hãi.
Có cô phục vụ nào đó đã nhanh nhẹn đi báo ngay cho Lý Văn, Lý Văn biết quan hệ giữa Lâm Khai và Đường Du hơn bất kì ai, chỉ không ngờ chàng Lâm Khai sầu muộn đó lại có thể đập vỡ đầu Hà Khâm. Xem chừng không trông mong dược gì ở tổng giám đốc, cô vội chạy đi tìm chị Đào Hoa.
Không biết chị Đào Hoa đang nói chuyện với ai mà đóng kín cửa phòng. Lý Văn gọi to, “Chị Đào Hoa, chị Đào Hoa, ra đây một lát.”
Diệp Đào Hoa mở cửa, thoáng không vui, “Sao, có chuyện gì mà hốt hoảng thế?”
“Chị Đào Hoa, Đường Du xảy ra chuyện rồi, cậu Lâm Khai…” Lý Văn không biết chị Đào Hoa đang nói chuyện với ai, có thể nhận ra chị đang không hài lòng nhưng chuyện kia còn quan trọng hơn nên cô không để tâm nhiều mà vội kể sơ qua sự việc.
Nghe nhắc đến Hà Khâm, Diệp Đào Hoa chau mày, “Cậu kia là gì của Đường Du, chẳng phải họ đã chia tay sao?”
Trước đây để tránh phiền phức nên Đường Du nói giữa cô và Lâm Khai không còn quan hệ gì, tuy nhiên, việc này chỉ Lý Văn biết rõ. Chuyện của hai người có liên quan đến Tôn Văn Tấn nên Đường Du không thể tâm sự cùng Tô Nhiêu, mà cô lại không có bạn bè nào khác, may mà ở Loạn thế giai nhân này có Lý Văn là tương đối thân, Lý Văn lại thích buôn chuyện, thành ra biết không ít những vướng mắc tình cảm giữa Đường Du và Lâm Khai.
Đường Du tin tưởng Lý Văn vì mặc dù thích buôn chuyện, nhưng đối với những người thân thiết, cô rất tốt bụng và biết cảm thông. Sau khi biết chuyện của Đường Du, cô không bao giờ hé lộ điều gì, ngược lại còn tiếc cho mối tình của họ.
Lý Văn kể lại chuyện của Đường Du và Lâm Khai cho chị Đào Hoa nghe, ngoài những gì liên quan đến Tôn Văn Tấn mà cô không rõ ra, những chuyện khác cô đều kể hết. Cô hiểu rõ thân thế Hà Khâm, người bình thường đâu dám đắc tội, nhưng chị Đào Hoa vốn là người nghĩa khí, không như tổng giám đốc. Chị xuất thân phong trần, nên dễ đồng cảm với những cô gái gặp nạn. Chị Đào Hoa quen biết nhiều, có thể nói được vài câu trước mặt Hà Khâm, nếu chị đồng ý giúp đỡ, chắc sẽ ổn.
Lý Văn nói: “Chị Đào Hoa, Đường Du làm việc trong hộp đêm này đã lâu, em tin chị cũng hiểu đôi chút về cô ấy. Với người khác, Đường Du luôn lạnh nhạt, không có bố mẹ, bạn bè cũng chẳng nhiều, nhưng thực ra cô ấy luôn khao khát được quan tâm. Anh chàng đó rất yêu Đường Du, sắp tốt nghiệp nghiên cứu sinh rồi mà không chăm chỉ làm nghiên cứu, chỉ vì Đường Du nên ngày nào cũng đến hộp đêm uống đến say mềm, không thiết gì tiền đồ nữa. Một người an phận như anh ta đã vì Đường Du mà giết người, giờ lại vì cô ấy mà đánh Hà Khâm. Cô ấy rất đau đớn trong lòng nhưng không nói ra được. Chị Đào Hoa, hãy giúp Đường Du, bình thường d nhạt, bất cần nhưng với cô ấy, anh ta rất quan trọng, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, chắc chắn cô ấy sẽ rất buồn.”
Trước mắt chị Đào Hoa hiện lên hình ảnh Lâm Khai, trước đây có nghe nói về chuyện của Đường Du nên chị cũng mấy lần để ý anh chàng này. Ban đầu trông có vẻ chỉnh tề đứng đắn, nhưng dần dần đã trở nên phóng túng ở Loạn thế giai nhân, ngày nào cũng lếch thếch, tiều tụy, ánh mắt nhìn Đường Du như muốn vỡ vụn ra. Chị Đào Hoa trầm ngâm, đoạn nói: “Em chờ một chút, chị đang có bạn bên trong.”
Chị Đào Hoa toan bước vào, thì một người từ phía trong đi ra, đó là Tôn Văn Tấn. Lường được Tôn Văn Tấn đã nghe hết nhữn