Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tác giả: Đằng Qua

Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015

Lượt xem: 1341669

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1669 lượt.

. Thấy Đường Du khóc nức nở, bao lời muốn nói đều tắc ở cổ họng, ngứa ngáy, khó chịu, cuối cùng chỉ biết thẫn thờ nhìn Đường Du rơi nước mắt.
Đường Du đau lòng lắm, Lâm Khai trước đây nho nhã, lịch sự chứ đâu thê thảm thế này. Cô lấy tay anh. Trần Thích đang kiểm tra vết thương của Lâm Khai, trông thấy thế, cánh tay sững lại nhìn Đường Du rồi bất giác ngoảnh đầu tìm Tôn Văn Tấn, nhưng gã đã rời khỏi đó tự bao giờ.






Kịch giả tình thật
Cô ngang ngạnh, mạnh mẽ, tự lập, biết nín nhịn và cũng vô cùng kiêu ngạo, chưa từng dựa dẫm ai hay có tham vọng gì, cũng chưa từng cầu xin hay để ai đó nhận ra ở mình vẻ u buồn.
Trần Thích giờ cũng không hiểu nổi tâm tư của Tôn Văn Tấn, anh ta biết giữa Tôn Văn Tấn và Đường Du có gì đó không bình thường.
Chuyện của Chu Nhiễm lần trước, đến tận bây giờ Tôn Văn Tấn vẫn đang phải giải quyết một đống những rắc rối, bài học vẫn sờ sờ ra đó, gã sao mắc lại sai lầm cũ được? Thế nên đến giờ gã vẫn chưa tiến thân bước nào với Đường Du. Nhưng Trần Thích lại lờ mờ cảm nhận được, Tôn Văn Tấn dường như có một cảm giác đặc biệt đối với cô gái này.
Chuyện ở thành phố N lần trước, nếu trao Đường Du cho Tô Bất Dị, kiểu gì Tô Bất Dị cũng không quên ơn họ. Lúc đầu còn sợ Tôn Văn Tấn sẽ phản đối, nhưng rồi gã cũng đồng ý để người đàn bà họ Lục đó gọi điện dọa dẫm ông bà Lâm. Những tưởng gã đã không vương vấn gì rồi, không ngờ cái giá còn đắt hơn. Nhưng sau khi trả giá đắt để cứu Đường Du, gã lại dễ dàng để cô đi. Nếu không tình cờ gặp lại nhau ở Loạn thế giai nhân, có thể từ giờ về sau Tôn Văn Tấn sẽ không bao giờ tìm cô nữa. Dẫu sao cũng gặp rồi, thấy cô bị Hà Khâm chọc ghẹo, thấy người yêu cô bên cạnh, mặt gã chẳng hề biến sắc, mỗi lần gặp cô, gã cũng chẳng buồn để mắt, song lại không thể nào kìm được ý muốn trở lại đây nữa.
Sau đó Đường Du tiếp tục làm việc, mấy tên tay chân trước cửa không biết đã đi đâu, cô lấy làm bất an, may mà Lý Văn thấy cô đứng ngồi không yên nđể cô phục vụ khách. Chẳng có việc gì làm, nhưng Diệp Đào Hoa vẫn muốn cô ở lại, cô đành ngồi thẫn thờ trên ghế sofa trong đại sảnh. Lát sau, Trần Thích về, cô định ra hỏi nhưng anh ta đi luôn vào phòng như thể chẳng có điều gì cần nói. Thấy thế, cô cũng không dám mạo muội hỏi han. Tối nay đã làm phiền anh ta quá nhiều rồi, cô vốn không muốn mắc nợ ai, hơn nữa, Tôn Văn Tấn cũng đang trong phòng đó.
Cô vào nhà vệ sinh gọi điện cho Lâm Khai nhưng gọi mấy cuộc đều không được, đợi đến lúc hết giờ, cô thay đồ, rời hộp đêm mà lòng dạ bồn chồn như lửa đốt.
Đường Du vừa ra đến cổng đã gặp ngay Tôn Văn Tấn, hình như gã đợi ở đó đã lâu. Trông thấy gã, cô cúi đầu, muốn đi nhanh qua.
Không hiểu sao, giờ hễ nhìn thấy gã là cô lại hốt hoảng. Chính con người này đã hại bạn thân nhất của cô đến nỗi phải tự sát, hiện vẫn đang nằm trong bệnh viện; hại Chu Nhiễm thành gái điếm “khách nào cũng tiếp”. Hình như người phụ nữ nào gặp gã cũng không thể tự kiềm chế, Đường Du thấy sợ. Đặc biệt khi cô nhận ra, cảm giác thù địch của cô đối với gã đang mất dần đi trong vô thức.
Nếu là trước đây, dẫu cô và gã đã từng có một đêm ân ái đáng sỉ nhục, bằng vào một chút thù địch ấy, cô vẫn có thể làm ngơ, nghênh ngang đi qua trước mặt gã.
Nhưng giờ cô nhận thấy bản thân không còn cảm giác muốn đối kháng với Tôn Văn Tấn nữa, vì thế tâm trạng cứ hoang mang, rối loạn như thể biết trước mặt có cạm bẫy, tự nhủ mình phải cẩn thận, đừng để bị mắc vào nhưng lúc nào cũng sợ ngộ nhỡ mất tỉnh táo, sập xuống bẫy.
Đang nghĩ ngợi vẩn vơ, chưa đi được mấy bước thì cô nghe thấy giọng nói lành lạnh của Tôn Văn Tấn vang lên phía sau, “Để anh đưa về.”
“Để anh đưa về”, một câu cầu khiến, không hề có xưng hô, như thể quan hệ của họ đã thêm thân mật. Ngoảnh đầu lại nhưng ánh mắt của Đường Du chỉ dám dừng ở chiếc áo sơ mi của gã, cô vuốt tóc gượng cười, “Không cần đâu, tôi đi một mình cũng được, cảm ơn anh.”
“Cô Đường, để Văn Tấn đưa cô về thì hơn.” Trần Thích đã đi đến nơi, ánh mắt chứa hàm ý sâu
Đang ngơ ngác thì Tôn Văn Tấn đã kéo Đường Du vào lòng đưa đi. Toàn thân cô cứng đờ nhưng ánh mắt Trần Thích khiến cô không dám chống cự nên đành cúi mặt, cố bình thản bước theo Tôn Văn Tấn. Cô thậm chí không dám nhìn gã, giữa hai người như chẳng hề có chuyện gì xảy ra, chỉ có điều, vai cô đang chịu sức nặng bởi cái ôm ghì của Tôn Văn Tấn, người gần như lọt thỏm trong lòng gã. Khoảng cách gần đến nỗi cô có thể cảm nhận được mùi cơ thể, nhịp thở và cả hơi ấm của gã. Hai người không nhìn nhau, cũng không nói gì. Nét mặt đều rất bình thản, chỉ có Đường Du là cảm nhận được dưới vẻ bình thản ấy là từng đợt sóng ngầm đang cuồn cuộn dâng trào.
Lên xe, Đường Du ngồi đờ người, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước.
Tôn Văn Tấn cũng không nói gì, thường thì gã nói nhiều trước mặt các cô gái, như thể nói mãi mà không hết, khiến trống ngực các cô đập loạn xạ. Có lúc gã cũng trầm ngâm, có lúc lại như mất hồn, đờ đẫn nhìn về một phương nào đó, uống hết ly này đến ly khác, hồi lâu không nói