Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341662
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1662 lượt.
một lời. Những điều này đều do Lý Văn kể cho cô. Đường Du hoảng loạn lắm, vì sao mỗi lần đối diện, Tôn Văn Tấn đều khiến cô cảm thấy kỳ lạ, dường như mỗi lúc cô lại càng không hiểu nổi chính bản thân mình.
Chẳng cần nghĩ ngợi nữa, cứ coi gã là người xa lạ, cô tự nhủ, sau đó thay đổi tư thế, cất tiếng: “Phiền anh đưa tôi đến bệnh viện.”
Tôn Văn Tấn đáp lời, khởi động xe, buông lỏng vô lăng, chiếc xe êm ru chạy thẳng về phía trước.
Để khỏi gượng gạo, Đường Du không ngồi ở ghế trước mà ngồi hàng ghế sau. Trong xe tĩnh lặng như tờ, cô ngoảnh mặt ra ngoài, trong lòng vẫn còn chút hoang mang, bỗng vô tình thấy đôi mắt Tôn Văn Tấn qua gương chiếu hậu. Cặp lông mày của gã hơi chau lại, hàng mi dài, ánh mắt sâu thăm thẳm, không biết đang nghĩ ngợi gì, cô ngẩn ra nhìn hình ảnh gã trong gương. Tôn Văn Tấn có vẻ rất nhạy cảm, gã đưa mắt nhìn, Đường Du bối rối quay mặt đi.
Lúc này, Đường Du đã hơi mất bình tĩnh, nhưng cô chỉ còn cách buộc mình phải trấn tĩnh lại.
Cuối cùng xe cũng dừng lại trước cổng bệnh viện trung tâm thành phố, Đường Du toan mở cửa xTôn Văn Tấn đã mở giúp, cô hơi cúi mặt, nói, “Cảm ơn anh!”
Đường Du chưa đi được bao xa, bỗng bị kéo giật lại, cô loạng choạng quay người. Tôn Văn Tấn ở ngay phía trước, cô bất giác ngửa người ra sau, chưa kịp phản ứng, Tôn Văn Tấn đã hôn lên môi.
Đường Du kinh ngạc, trong tích tắc máu trong cơ thể đều dồn hết lên đỉnh đầu, cô quên khuấy mất phải phản kháng, chỉ biết lùi dần. Tôn Văn Tấn tiếp tục dấn tới, cô lùi một bước, gã tiến một bước, Đường Du lùi đến tận cửa xe. Tôn Văn Tấn tận dụng lợi thế ép chặt cô vào cánh cửa, cánh tay gã như gọng kiềm siết chặt eo, Đường Du bị ấn vào cánh cửa chịu đựng nụ hôn của gã.
Mùi đàn ông xa lạ, nồng nặc táp vào mặt, cảm giác nguy hiểm vừa lạ lại vừa quen, Đường Du cuối cùng cũng phản ứng lại, cô dùng hai tay cố hết sức đẩy Tôn Văn Tấn ra, nhưng không nổi. Gã dễ dàng bắt tréo hai tay sau lưng cô, dùng một tay giữ, tay kia nâng mặt cô lên hôn, vừa mãnh liệt vừa dữ dội.
Thái độ bất thường của Tôn Văn Tấn khiến Đường Du hoảng sợ, gã dùng sức rất mạnh, khiến cô không sao cử động được, vừa lo lắng, vừa hoang mang, mồ hôi sau lưng cô túa ra. Bất giác, Đường Du gồng mạnh tay, dồn hết sức lực đẩy gã ra. Không có đường lùi, lưng áp sát vào cửa xe, cô cảnh giác nhìn gã như một con mèo đang xù lông, ánh mắt có xen lẫn vẻ thù địch.
Tôn Văn Tấn nhìn Đường Du đang thở dốc, ánh mắt hai người nhìn nhau chằm chằm, chưa kịp phản ứng, gã lại nhào người về phía cô, cô quay người toan chạy, nhưng đã bị gã nhanh nhẹn tóm lấy eo, nghe tiếng thở của Tôn Văn Tấn bên tai, người cô cứng đờ lại. Người ngoài nhìn thấy cảnh này sẽ nghĩ quan hệ hai người có gì đó mập mờ, nhưng giọng gã cất lên bên tai cô: “Đừng cử động, phía bên trái, ở đó có một chiếc xe, cô nhìn mấy người bên trong đi… Hà Khâm không tin cô là người yêu của tôi, lúc nãy, khi Trần Thích đưa Lâm Khai đến bệnh viện đã không ngăn được hắn ta, Lâm Khai bị đâm thêm một nhát, không ngờ tôi đưa cô đến bệnh viện, hắn cũng cho người theo dõi.”
Cô kinh hãi, nhìn theo hướng Tôn Văn Tấn chỉ, cô nhận ra mấy tên tay chân của Hà Khâm, lại nghe chuyện Lâm Khai bị đâm, cảm giác máu trong cơ thể cô hồ như đông đặc lại. Đường Du khẽ run lên, nhưng rốt cuộc cũng không chống cự nữa.
Gã khẽ quay người cô lại, lần này cô rất hợp tác, không giãy giụa, chỉ khi bị gã lại nâng cằm lên mới thấy gượng gạo. Cô khẽ cúi đầu, mùi cơ thể và hơi ấm của gã lại bao phủ, Đường Du không biết nên nhắm mắt lại hay mở mắt nhìn vào một điểm nào đó, mắt chớp liên tục, mặt dần nóng lên mà không dám nhúc nhích.
Khi môi đã chạm môi, lúc đầu Tôn Văn Tấn chỉ hôn nhẹ, Đường Du rốt cuộc cũng nhắm mắt lại, có phần bị động. Rồi gã đưa lưỡi vào miệng cô một cách khéo léo, khi lưỡi khẽ lướt qua lưỡi cô, Đường Du run lên, người mềm nhũn, cơ thể cứ trượt xuống, không sao kiểm soát nổi. Một tay gã vẫn giữ eo, tay kia kéo tay cô vòng qua cổ. Nụ hôn bắt đầu mãnh liệt, cằm cô bị kẹp chặt, dù lần này không hề có sự phản kháng, nhưng gã vẫn dùng sức mạnh một cách bất thường. Gã hôn không biết chán như thể hận không nuốt chửng được cô. Cánh tay mạnh như gọng kìm siết chặt eo khiến cô lọt thỏm trong lòng, Đường Du bắt đầu ngộp thở. Không biết bao lâu sau, Tôn Văn Tấn mới buông ra.
Khi ấy Đường Du phát hiện mình đã nhón mũi chân lên đón nhận nụ hôn tự khi nào, lúc buông ra còn loạng choạng không vững, gã lại ôm lấy cô, khuôn mặt Đường Du áp sát ngực gã. Lúc này, cổ cô cũng đỏ bừng lên, cô liền vội đẩy gã ra, đứng thẳng người lại.
Cô ngoảnh đầu quan sát chiếc xe của Hà Khâm, nó đã rời khỏi đó từ bao giờ. Chiếc xe cách họ không xa, chẳng hiểu sao cô không hề nghe thấy tiếng động cơ, nhớ lại chuyện vừa nãy, mặt Đường Du chợt đỏ bừng.
Tôn Văn Tấn bật cười, nhìn bộ dạng của Đường Du, nói: “Mồ hôi túa ra rồi kìa.”
Đường Du không biết trả lời sao, yên lặng đứng đó, trong đời cô chưa từng gặp phải chuyện gì như thế này, mặt lại càng đỏ bừng lên.
Dáng vẻ của Đường Du khiến không khí càng trở nên gượng gạo, như ý thức đư