Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tác giả: Đằng Qua

Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015

Lượt xem: 1341686

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1686 lượt.

ã vùi vào tóc cô, giọng nghẹn ngào: “Túi tài liệu đó là Trần Thích đưa, trước đây anh thực sự không biết.”
Nói xong, gã chờ đợi, nhưng Đường Du không nói gì, gã lo lắng buông cô ra mới phát hiện nước mắt nhạt nhòa trên khuôn mặt. Gã đau đớn lau đi những giọt nước mắt rồi lại ôm chặt cô, nói khẽ khàng bên tai: “Tiểu Du, anh hứa sau này nhất định sẽ tốt với em.”
Cô không biết đã khóc trong lòng gã bao lâu, cuối cùng mệt quá, thiếp đi. Tôn Văn Tấn cẩn thận bế cô đặt lên giường, trong bóng tối, gã giặt chiếc khăn, lau mặt cho cô rồi mới ôm cô ngủ.
Sáng hôm sau, Đường Du tỉnh dậy trước, cô vốn dễ tỉnh giấc. Tôn Văn Tấn vẫn đang ngủ, hai người ngủ trên chiếc giường đơn nhỏ hẹp, gã ngủ trong tư thế không thoải mái, chân tay không duỗi ra được, nhưng vẫn ôm chặt cô. Không muốn làm gã tỉnh giấc, nên phải khéo léo lắm cô mới ra được khỏi giường, vừa mới đánh răng rửa mặt xong, khi quay vào, gã cũng đã tỉnh dậy, thấy cô đang cúi người lấy quần áo trong tủ, trên sàn nhà có một chiếc va li đang mở sẵn, trong đó có sách và một số đồ dùng hàng ngày, hình như cô đang thu dọn hành lý. Gã vẫn hơi mơ hồ, dù đây là phòng cô thuê, nhưng nhớ lại buổi tối hôm qua, trong gã vẫn có dự cảm gì đó. Gã tóm khuỷu tay cô hỏi, “Em định đi đâu?”
“Hôm nay, em phải đi thành phố N với mấy người Pháp, đưa họ đi thăm vùng Giang Triết, hẹn từ rất lâu rồi.”
Thấy gã vẫn nhìn mà không nói gì, cô bổ sung thêm: “Nghĩ là anh ở châu Phi nửa tháng mới về nên em đồng ý với chị khóa trên, có lẽ phải đi trong một tuần.”
Lúc này gã mới thấy yên tâm, thở phào nhẹ nhõm.
Chỗ ở của Đường Du không có bàn chải, khăn mặt dự phòng, vì phòng cô trọ không có chỗ vệ sinh, tắm rửa riêng mà dùng công cộng. Cô đành đưa gã bộ mà cô chuẩn bị mang đi, nhưng rõ ràng có gì đó không tự nhiên. Tôn Văn Tấn lại tỏ ra rất thoải mái, trước khi ra phòng vệ sinh, còn hỏi, “Bàn chải của em đâu?”
Tôn Văn Tấn là người rất sạch sẽ, cô biết, nhưng gã đã hỏi vậy, cô đành lấy bàn chải của mình đưa ra. Gã cầm lấy rồi quay người ra cửa đi về phía phòng vệ sinh. Khuôn mặt Đường Du ửng đỏ.
Tôn Văn Tấn đánh răng, rửa mặt xong, Đường Du cũng thu dọn đồ đạc đâu vào đấy, gã giúp cô xách hành lý ra cổng, trước khi đi, gã hỏi, “Chủ nhà này có phải ở trên tầng hai không?”
Đường Du sững người, gật đầu: “Vâng, đúng ạ.”
Tôn Văn Tấn giơ tay lên nhìn đồng hồ, kéo cô đi lên lầu, gõ cửa phòng chủ nhà, may mà chủ nhà cũng dậy sớm. Chủ nhà đương nhiên biết Đường Du, nhưng không hiểu Tôn Văn Tấn là ai, bà ngơ ngác nhìn Đường Du.
“Là thế này, bạn gái cháu trước đây có thuê phòng của bác, sau này chúng cháu không thuê nữa, muốn trả lại phòng, đến để nói với bác một tiếng.”
Bà chủ nhà quan sát thần sắc của Đường Du, cảnh giác nói: “Quý này sắp qua một tháng rồi, tiền phòng không trả lại được đâu.”
Tôn Văn Tấn khẽ cười, “Không được thì thôi ạ, cảm ơn bác.” Dứt lời liền quay sang Đường Du hỏi: “Em còn cần làm thủ tục gì nữa không?”
Trước khi thuê phòng cô đã ký hợp đồng thuê, nhưng chưa nộp tiền đặt cọc, giờ đã vượt quá thời hạn thuê nửa năm rồi, nếu không thuê nữa, chỉ cần nói với chủ nhà một tiếng cũng phù hợp với nội dung quy định trong hợp đồng. Đường Du lắc đầu, sao cô không nghĩ ra là Tôn Văn Tấn đưa cô lên đây để trả phòng, tuy nhiên cô nói: “Em vẫn còn ít đồ trong phòng.”
“Đưa em ra sân bay xong, anh sẽ quay lại lấy giùm em.”
Đường Du nói với chủ nhà: “Phòng và đồ đạc lát nữa bác có cần kiểm tra không ạ, nhưng chìa khóa thì cháu không thể đưa đưa bác bây giờ.”
Chủ nhà xua tay, “Thôi, thôi, cô là sinh viên, không cần kiểm tra đâu, chuyển xong đồ, buổi chiều mang chìa khóa lên đây cho bác, bác ở nhà cả ngày.”
Đường Du đến sân bay trước, chị khóa trên và mấy người Pháp đến sau. Chị khóa trên nhìn Tôn Văn Tấn, Đường Du có chút căng thẳng, cô giới thiệu gã sơ qua với mọi người, “Đây là bạn của em, đây là chị khóa trên.”
Tôn Văn Tấn lịch sự bắt tay, rồi chào hỏi mấy người Pháp. Nhân lúc làm thủ tục lên máy bay, chị khóa trên nhắc nhở Đường Du một số việc, vì trước đây, Đường Du chỉ dịch tài liệu, đây là lần đầu tiên đi cùng người nước ngoài, nên không tránh khỏi lo lắng. Chị ta nói, “Đừng lo, em chỉ cần phụ trách một số việc chính trong chuyến đi rồi dẫn họ về. Bên thành phố N đã cử người đi cùng, là một giảng viên tiếng Pháp trường đại học N, chuyên dẫn khách đi thời gian nghỉ hè, người này kinh nghiệm nhiều, có cô ấy hướng dẫn, em sẽ có cơ hội học hỏi nhiều trong suốt chuyến đi.”
Làm xong thủ tục lên máy bay, trước khi vào kiểm tra hải quan, Đường Du tạm biệt Tôn Văn Tấn, mới đi được vài bước, gã bỗng giơ tay kéo lại, dang rộng hai tay ôm chặt cô. Gã ôm rất chặt, khiến cô ngộp thở. Cô thấy hơi kỳ lạ, nhưng không nói gì, ngoan ngoãn để gã ôm. Lúc gã buông tay, Đường Du mới sực nhớ đây là nơi kiểm tra an toàn, đông người qua lại, mấy người Pháp thì không nói làm gì, nghĩ đến chị khóa trên cũng ở đó, mặt cô đỏ ửng.
Cô đang thẹn thùng, vuốt vuốt tóc, không ngờ, gã bất chợt hôn. Nụ hôn chứa đầy cảm xúc khiến cô không thể cưỡng lại. Cô cảm nhận được sự