Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt
Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341692
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.
lưu luyến của gã. Một lát sau, gã buông tay, mắt cúi xuống nhìn cô, giọng nói ôn hòa mà kiên định, “Anh đợi em về.”
Đường Du không dám nhìn chị khóa trên, gật đầu, mặt đỏ lựng, đi vào trong khu vực kiểm tra an toàn.
Hạnh phúc là một chú cún con ấm áp
Trên máy bay, Đường Du ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ. Mấy người Pháp đều nhắm mắt nghỉ ngơi, cô thẫn thờ nhìn trời mây bên ngoài, bỗng thấy nhớ Tôn Văn Tấn. Lần nào ở bên gã, cô cũng không sao kháng cự nổi, nhưng dù bên nhau có hạnh phúc nhường nào, khi vừa rời xa trong lòng cô lập tức dâng trào nỗi buồn lo và cảm giác lạnh lẽo, càng hạnh phúc lại càng lo lắng cho tương lai, như thể hạnh phúc của họ chỉ có ngần ấy, giờ dùng nhiều thì sau này sẽ chỉ còn lại sự lo lắng thôi vậy.
Mấy người Pháp trước đó đã đàm phán chuyện kinh doanh tại thành phố B, công việc xong rồi lại nhân tiện muốn đi du lịch thăm thú miền Nam Trung Quốc, lộ trình tổng cộng là bảy ngày, chủ yếu muốn tìm hiểu kiến trúc nhà vườn phương Nam, cuối cùng sẽ đáp thẳng máy bay từ thành phố N về Pháp.
Thành phố N, Tô Châu, Hàng Châu… trong suốt lộ trình, Dương Châu là điểm cuối cùng. Kế hoạch thăm thú Dương Châu chỉ trong một ngày, thời gian tương đối gấp gáp, ngày hôm sau sẽ đưa họ về thành phố N để đáp máy bay về nước. Mặc dù, thành phố N là quê hương của Đường Du nhưng cô không hiểu biết nhiều về các thành phố lân cận. Vị giảng viên tiếng Pháp của trường đại học N giới thệu cho cô về Dương Châu khi họ ngồi tàu hỏa, điểm du lịch chính liền có: Sấu Tây Hồ, Cá Viên, Hà Viên, Bình Sơn Đường. Vì thời gian không nhiều, đương nhiên không thể thăm thú hết toàn bộ Dương Châu, mà chỉ đi thăm một số địa điểm chính.
Buổi sáng cả đoàn đến một khu nhà vườn nổi tiếng, buổi trưa ăn cơm tại phòng trà Phú Xuân, nơi có rất nhiều món đặc sản nổi tiếng lâu đời của Dương Châu như: thịt cua băm viên vàng xuộm, đầu cá mè ninh nhừ, nước canh ngon ngọt; miến khô nấu, ăn rất mềm; thịt muối trong suốt óng ánh, thơm phức; tôm nõn xào trắng nõn nà; còn có cả bánh bao Phúc Xuân, cơm rang Dương Châu… khiến mấy nguời Pháp vui sướng ăn tới đã miệng. Buổi chiều, khi nắng đỡ gắt, họ liền vội vàng đi thăm Sấu Tây Hồ. Họ không đi thuyền mà chỉ đi dạo quanh hồ một vòng, Đường Du thấy chân mình hơi mỏi. Chập tối, khi ngang qua chiếc cầu hai bốn nhịp, cô ngồi nghỉ một lát, bỗng Tôn Văn Tấn gọi điện thoại đến, cô nói mấy câu với vị giảng viên rồi đi tránh sang một bên nghe máy.
Tôn Văn Tấn rất tự nhiên ôm Đường Du để người khách Pháp chụp hình, vị này nói, sau khi về Pháp, nhất định sẽ gửi ảnh qua cho họ.
Không còn sớm nữa, đã sắp đến giờ Sấu Tây Hồ đóng cửa, chị giảng viên định đưa họ ra cửa Đông, sau đó dẫn về khách sạn, Đường Du đã đi cả một ngày nên thấy đầu hơi choáng.
Đang đi cùng cả đoàn, lúc ra đến cửa, Tôn Văn Tấn bất ngờ kéo cô sang một bên. Lúc này, từng nhóm đôi ba người đang đi qua cổng, chị giảng viên đã đưa đoàn người Pháp ra bên ngoài, cô không biết gã sẽ làm gì nên có chút căng thẳng.
Gã nhìn vẻ mặt cô, cười, “Để chị ấy đưa họ về khách sạn.”
“Không được.”
“Dù sao giờ này họ cũng mệt rồi, về khách sạn, ăn cơm xong thì đi nghỉ, chẳng cần phải dịch gì đâu, hơn nữa còn có chị kia nữa, để anh dẫn em đến một nơi.”
Thoáng một cái, Đường Du ngoái đầu nhìn lại, đoàn người Pháp không phát hiện ra hai người tách đoàn, đã chẳng thấy bóng dáng họ ở cổng. Tôn Văn Tấn nhân cơ hội, nói: “Hay em gọi điện cho chị kia, để anh nói, có được không?”
Ánh hoàng hôn chiếu vào mặt Tôn Văn Tấn, ánh mắt gã sáng rực nhìn cô, ánh mắt ấy chất chứa sự mong đợi. Nghĩ đến việc gã cất công đến Dương Châu đón, trái tim cô mềm nhũn, không nhỡ chối từ, nói: “Vậy, để em gọi điện hỏi chị ấy.”
Chị kia hợp tác với Đường Du trong suốt chuyến đi, biết tính cô lãnh đạm, lần đầu đi dịch nhưng rất biết giữ bổn phận, làm việc chín chắn hơn so với tuổi. Hiếm khi thấy cô đưa ra yêu cầu như thế, lại nghĩ đến đoàn người Pháp cũng đã mệt, ăn xong sẽ nghỉ ngơi cũng chẳng có nhu cầu phiên dịch nên cũng thoải mái đồng ý, còn chúc cô đi chơi vui vẻ nữa.
Kết quả là gã dẫn cô quay ngược lại, đi một đoạn thì đến một cánh cổng, ra khỏi Sấu Tây Hồ chưa được bao xa đã đến một con phố chuyên bán thú nhồi bông. Những con thú to nhỏ được bày bán khắp phố, gã nắm chặt tay cô, hào hứng nói: “Dương Châu là nơi xuất khẩu đồ chơi nổi tiếng cả nước, thú nhồi bông ở đây có chất lượng tốt, được làm rất kỹ lưỡng, giá cả lại phải chăng, ai đến Dương Châu du lịch đều không quên tới dãy phố này.”
Đường Du đang sững sờ thì Tôn Văn Tấn đã ngồi trước một cửa hàng, tay gã ôm một con thú bông rất to lắc qua lắc lại, môi cong lên hệt như một đứa trẻ, lắc lắc một lúc, gã quay lại vẫy Đường Du, “Em mau qua đây.”
Thú nhồi bông đối với Đường Du giờ đây có vẻ không hợp thời lắm bởi cô đã hơn hai mươi tuổi, đã qua cái thời mơ mộ, hơn nữa cô là người sớm trưởng thành nên chưa bao giờ nghĩ sẽ mua một con thú nhồi bông to mang về. Nhưng có lẽ giấc mơ về thú đồ chơi này chẳng bao giờ là cũ tr