XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tác giả: Đằng Qua

Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015

Lượt xem: 1341706

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1706 lượt.

giọng khàn khàn: “Không biết.”
Tôn Văn Tấn có lẽ vẫn chưa nghe thấy, cứ nhìn chằm chằm, miệng liên tục hỏi: “Cậu khiến cô ấy bỏ đi đâu rồi?” như thể chỉ biết nói mỗi câu này.
Quan hệ giữa Trần Thích và Tôn Văn Tấn như anh em, ngần ấy năm trời chưa từng tức giận nhau bao giờ, Tôn Văn Tấn gặp khó khăn, Trần Thích ra sức giúp đỡ; việc kinh doanh của Trần Thích có vấn đề, Tôn Văn Tấn vượt nghìn dặm xa xôi sang châu Phi giải quyết hộ. Nhưng hôm nay, chỉ vì một cô gái, gã không hề nể nang, Trần Thích vừa tức giận, lại vừa thấy chua chát.
Tôn Văn Tấn tiến thêm hai bước, tiếp tục hỏi: “Rốt cuộc cậu khiến cô ấy bỏ đi đâu rồi?”
Trần Thích nhìn vành mắt đỏ lừ của bạn, tim anh như bị ai đó cứa, đành phải nói thật, “Mình chỉ nói muốn cô ấy đi du học, nhưng cô ta không đồng ý. Hơn nữa, cậu biết đấy, phần lớn các chuyến bay quốc tế hôm nay đều bị hủy.”
Tôn Văn Tấn không tin, gã nhìn Trần Thích, nét mặt đau khổ, giọng cố chấp, “Vậy cậu nói đi, cậu muốn đem cô ấy đi đâu? Nước nào? Thành phố nào? Trường đại học nào?”
Trần Thích cuối cùng cũng ngoảnh mặt lại, “Nước Pháp, Paris, trường thì tùy cô ấy chọn.”
Sợ gã vẫn chưa tin, Trần Thích gọi điện thoại gọi người trợ lý đã sắp xếp việc xuất ngoại cho Đường Du đến đối chất, anh đặt trước mặt Tôn Văn Tấn vé may bay, hộ chiếu, địa chỉ trường học của Đường Du và cả một tấm thẻ tín dụng vốn định sẽ đưa cho c
Tôn Văn Tấn sầm mặt nhìn những thứ đó, không nói gì.
Ngày hôm sau, Thẩm Tử Tịnh gọi điện cho Trần Thích, “Anh mau về đi, Văn Tấn đang đợi ở nhà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Anh ấy…”
Trần Thích đã lờ mờ đoán được xảy ra chuyện gì, chắc chắn là vẫn chưa tìm thấy Đường Du, anh vội vã đáp lời, bỏ dở mọi việc đang làm, tức tốc trở về nhà.
Vừa vào đến phòng khách, Trần Thích nhìn thấy Tôn Văn Tấn đang ngồi trên sofa, miệng ngậm một điếu thuốc, có lẽ sợ ảnh hưởng đến cái thai trong bụng Thẩm Tử Tịnh nên không châm lửa hút. Vừa nghe thấy tiếng cửa mở, gã đứng phắt dậy theo phản xạ, ngoảnh đầu nhìn ra.
Ánh mắt ấy khiến Trần Thích không dám ngẩng mặt lên, mặt mày ủ ê đi qua, không để ý gì đến Thẩm Tử Tịnh, rồi rút một điều thuốc trong bao thuốc của Tôn Văn Tấn ra châm lửa, đưa bật lửa cho Tôn Văn Tấn, ý là có thể hút. Tôn Văn Tấn không cầm bật lửa mà chỉ chằm chằm nhìn.
Tâm trạng của Trần Thích hiện giờ rất phức tạp, anh ta đã đánh giá thấp ảnh hưởng của Đường Du đối với Tôn Văn Tấn, nhưng giờ đây chẳng tìm thấy Đường Du đâu, không biết là phúc hay là họa. Ánh mắt anh hấp háy, không dám nhìn Tôn Văn Tấn. Vừa ngồi xuống thì nghe thấy giọng Tôn Văn Tấn nghèn nghẹn, “Trần Thích, là bạn bè bao lâu nay, tôi đã bao giờ cầu xin cậu chưa?”
Trần Thích phản ứng bản năng, đáp: “Chưa,” rồi ngoảnh đầu lại nhìn gã.
Tôn Văn Tấn vùi đầu vào hai lòng bàn tay, cơ thể nghiêng về phía trước, mãi không lên tiếng.
Rất lâu sau, gã mới ngẩng đầu lên, giọng nói nghẹn ngào, mắt đỏ hoe, nhìn Trần Thích không chớp mắt, “Tôi cầu xin cậu một lần, nói cho tôi biết, cậu rốt cuộc đưa Đường Du đi đâu?”
Trần Thích thấy đầu mình ong ong, như thể tất cả máu trong cơ thể đều dồn hết lên đỉnh đầu. Tôn Văn Tấn nhìn anh với vẻ nghiêm trang, tựa như một giáo đồ thành kính đang lâm vào cảnh cùng quẫn, trong bộ dạng đáng thương, đau đớn, van nài, không hề quan tâm đến bất kỳ điều gì khác, chỉ chăm chú nhìn vị thượng đế của mình, cầu xin sự thương hai thiếu mỗi điều là chưa quỳ sụp xuống.
Tôn Văn Tấn là người bướng bỉnh, gã đã từng bỏ tất cả để yêu Tôn Đại Ảnh, không cần bố mẹ lẫn tiền đồ, khi người phụ nữ ấy bỏ đi, gã lại chẳng nói nửa lời níu giữ, chẳng một ánh mắt đau buồn. Nhưng trông dáng vẻ gã hiện giờ, trái tim Trần Thích như bị ai đó bóp chặt, cứ nhói lên từng hồi. Lát sau, cổ họng nghèn nghẹn, anh ta mở miệng, khó khăn lắm mới cất lên lời, “Văn Tấn, hộ chiếu và trường học, cậu đều đã xem rồi, cô ấy thật sự chưa xuất cảnh, nếu cậu không tin thì tự mình kiểm tra lại.”
Tôn Văn Tấn không nói gì, vẫn cứ nhìn anh ta, vẻ mặt cố chấp, đau đớn, ánh mắt vỡ vụn tựa như con búp bê thủy tinh vỡ, mảnh vụn văng khắp nơi.
Cái nhìn của gã khiến trái tim Trần Thích tan nát, người anh cũng như sắp phát điên nhưng chỉ luôn miệng nói câu, “Hộ chiếu, trường học, cậu đều đã xem rồi, mình thực sự chẳng làm gì cô ấy cả. Văn Tấn, cậu phải tin mình!” Vừa nói, Trần Thích vừa cảm thấy có gì đó tủi tủi trong lòng.
Cuối cùng, Tôn Văn Tấn dường như cũng đã tiếp nhận lời của Trần Thích, gã gật gật đầu, đứng lên đi ra cửa, thoáng một cái đã không thấy bóng dáng đâu.
Vừa về đến nhà, gã liền vào phòng sách lục lọi, tìm kiếm, lật hết giá sách, bàn học, ngăn kéo ra xem, lúc này mới nhớ đến chiếc két sắt. Gã lấy chìa khóa ra mở, không quan tâm đến tài liệu trong đó quan trọng thế nào, lật tung hết lên, cuối cùng cũng tìm thấy chiếc hộp thủy tinh, nhưng chiếc lắc đã không còn, chiếc hộp trống rỗng như chính trái tim gã.
Lúc này, chiếc điện thoại di động kêu vang, gã dùng tay trái rút ra nghe, thì ra là chị học khóa trên của Đường Du. Ban đầu, gã có tìm chị hỏi, gã vội vã nghe, “Anh Tôn à?